Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342044

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2044 lượt.

ạnh lẽo kia. Cô thừa nhận một chiếc máy bay chiến đấu đáng giá mấy trăm ngàn tệ rõ ràng khi bán sẽ được giá hơn cô, nhưng làm sao có thể tính toán đơn giản được như vậy? Máy bay có làm ấm giường được không? Có biết rên rỉ không? Có biết làm chuyện đó không? Có biết nói yêu không? Nếu anh cảm thấy có được chiếc máy bay là đã thỏa mãn rồi thì còn cưới vợ để làm gì?
* * *
Cánh cửa phòng ngủ bị Kiều Ưu Ưu khóa trái, Trử Tụng gọi cô ra ăn tối cô cũng không thèm quan tâm. Anh không ngừng gõ cửa, liên tục gọi cô, “Kiều Ưu Ưu, em mở cửa ra.”
“Sao phẩm hạnh của anh ba cậu lại như thế này?” Tả Khiên bĩu môi dè bỉu, nhìn bộ dạng của Trử Tụng như vậy anh lắc đầu ra vẻ “cá không ăn muối cá ươn.”
“Anh cũng chẳng phải là mới quen anh ấy.”
“Cậu ta có thể giữ lấy chút khí phách được không?"
“Được!” Trử Tư gật đầu lia lịa chỉ vào Tả Khiên nói: “Đằng sau đầu anh.”
Tả Khiên buông đũa vứt xuống bàn ăn: “Không ăn nữa, cái món gì thế này, cái này mà gọi là năm sao?”
“Anh không nhìn thấy à? Năm sao của người ta là đồ được nhân dân ở đây tặng, đó là khẩu vị quần chúng.” Trử Tư cầm đũa gẩy gẩy trên đĩa, chọn thứ mình thích rồi ăn vài miếng. Hai vị đại thiếu gia như họ gọi đồ ăn sẵn từ khách sạn “năm sao” trên phố về, nhưng đây rõ ràng không phải là mùi vị nên có của “năm sao.”
Tả Khiên quay trở lại phòng khách không ngừng xoa xoa đầu. Anh luôn cảm thấy bị để lại di chứng, đặc biệt là khi nhìn thấy Trử Tụng và Kiều Ưu Ưu, đầu anh đau đã đành đến gan cũng đau theo. Nếu không phải nhân tiện tới đây xem xét khoáng sản, anh còn lâu mới ngu ngốc tới đón Kiều Ưu Ưu, thật đúng là tự mình lấy đá đập vào chân!
“Này, tôi bảo cậu nghỉ một lúc có được không? Đầu óc tôi đau cả ngày hôm nay rồi.”
Trử Tụng mặc kệ anh ta, tiếp tục gõ cửa: “Ưu Ưu, mang bộ quân phục ra đây cho anh.”
Cuối cùng, cái vị lão phật gia ở trong phòng cũng xá độ từ bi, hé một khe cửa nhỏ rồi ném bộ quân phục của Trử Tụng ra ngoài. Tả Khiên che mắt không dám nhìn người anh em của anh sao lại bị hành hạ tới mức này? Thực sự là đau đớn không chịu nổi!
“Tôi thích thế!” Trử Tụng đắc ý thay bộ quân phục, chân thành vỗ vai Tả Khiên nói: “Cậu cũng nên tìm một cô vợ đi.”
“Miễn đi! Ngộ nhỡ vớ phải ai như Kiều Ưu Ưu, tôi thà tuyệt tự tuyệt tôn.”
Trử Tụng đứng thẳng người nhìn anh, “được rồi, thế thì tôi đỡ phải ra mặt."






Doanh trại đã giao nhiệm vụ cho anh, anh buộc phải phục tùng vô điều kiện. Vậy nên chuyến bay tuần đêm lần này anh không thể không thực hiện. Kiều Ưu Ưu phải trở về, anh rất muốn ích kỉ giữ cô ở lại, nhưng anh lại không muốn cô có một cuộc sống không vui vẻ. Hai mươi ngày vừa qua, Kiều Ưu Ưu giống như sống trong một thế giới cách biệt với bên ngoài, cô ở lì trong nhà không bước ra khỏi cửa, anh đã quen với những ngày tháng khi trở về nhà và nhìn thấy hình bóng của cô, nơi nào có cô thì nơi đó chính là nhà của anh. Tuy nhiên cuộc sống của cô quá đơn điệu, đơn điệu tới mức khiến anh cảm thấy đau lòng, anh luôn lo lắng không biết liệu cô có buồn chán quá mà sinh ra bệnh trầm cảm?
Kiều Ưu Ưu giống như loại độc dược của anh, từ rất lâu rồi anh đã biết rằng, càng ở gần bên cạnh cô, anh lại càng khó rời xa. Biết vậy nhưng anh vẫn lún sâu vào, không thể tự mình thoát ra. Thậm chí vì cô, anh đã đánh người bạn thân nhất của mình. Vì chuyện đó anh cũng đã khiến bố mẹ mình sầu não và họ bắt anh phải vào bộ đội. Thế mà đồ ngốc Kiều Ưu Ưu kia còn chạy tới chỉ vào mặt anh mà mắng anh: “́u trĩ, chỉ có người ấu trĩ mới dùng nắm đấm để giải quyết vấn đề, mắng anh không nhân nghĩa, dám đánh cả anh em tốt của mình.”
Hồi đó Trử Tụng thực sự cảm thấy rằng cuộc đời này anh đã sống vô ích. Bởi vì Kiều Ưu Ưu, cuộc sống của anh đã trở nên vô cùng hỗn loạn, thế nhưng dù có như vậy, trong những ngày tháng cách xa cô, anh vẫn không có cách nào quên đi từng cái nhíu mày, từng nụ cười của cô.
Nghe nói cô lại thích người khác, tức giận và đau khổ là hai cảm giác tấn công anh lúc đó. Anh đấm bao cát để giải tỏa, dù sao anh đã đeo găng tay nắm đấm rồi nhưng bàn tay anh vẫn bị sưng mất mấy tuần, bị giáng chức từ bộ phận mặt đất xuống bộ phận nhà kho, hoàn toàn rời xa máy bay. Cũng chính trong ba tháng làm ở nhà kho ấy, anh bắt đầu kiểm điểm lại bản thân, tại sao Kiều Ưu Ưu lại không thích anh?
Cô đã từng nói, cô ghét nhất những n