XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342049

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2049 lượt.

ũng là lãnh dạo của Trử Tụng, nhất cử nhất động của cô đều phải giữ thể diện cho Trử Tụng. Không làm khó chồng mình trước mặt người ngoài là nguyên tắc mà cô cho rằng đơn giản nhất trên cương vị của một người vợ.
Nếu so sánh thì Kiều Ưu Ưu cảm thấy chính trị viên thực sự là hiền lành dễ gần hơn, ông liên tục híp mắt cười, trên mặt còn có nếp nhăn do thời gian để lại. Sư đoàn trưởng rốt cuộc có tính cách như thế nào thì cô vẫn chưa thể nắm được, dáng vẻ của ông ấy rất khó suy đoán. Tuy vậy, lần này sư đoàn trưởng không gây áp lực như lần trước. Trong lòng cô vẫn cứ nhớ mãi cái từ “xử phạt” cả buổi tối cô đều suy nghĩ xem nên mở miệng thế nào cho thích hợp.
Chính trị viên rót thêm trà cho Kiều Ưu Ưu cười hỏi: “Ưu Ưu à, hôm nay lúc cô đang phát chương trình, tôi và ông Ngụy đều thắc mắc hai người quen nhau như thế nào vậy? Trử Tụng nhập ngũ từ hồi mười mấy tuổi, cả năm cả tháng đều ở trong quân đội, lẽ nào hai người quen nhau qua đi xem mặt?”
Kiều Ưu Ưu nhìn Trử Tụng, nháy mắt với anh, Trử Tụng hắng giọng nói: “Việc này là như thế này…”
“Không hỏi cậu.” Sư đoàn trưởng sầm mặt cắt ngang lời nói của Trử Tụng.
Kiều Ưu Ưu nuốt nước miếng, vị sư đoàn trưởng này thật là kì lạ.
“Hai chúng tôi từ nhỏ đã quen biết, học cùng với nhau từ cấp một lên cấp ba."
“Ồ, hóa ra là thanh mai trúc mã à, thảo nào.”
“À!” Chính trị viên nhìn Trử Tụng: “Trong kì nghỉ của tân binh có phải cậu lén trốn về thăm Ưu Ưu không?”
Kiều Ưu Ưu nhíu mày nhìn Trử Tụng, giả bộ cười giống như đang đợi Trử Tụng thẳng thắn nói ra sự thật. Cô không hề gặp anh trong khoảng thời gian đó, ai mà biết được rằng khi đó anh trốn về để gặp ai.
“Híc” Trử Tụng ngồi tránh sang một bên.
Vì muốn giữ cho Trử Tụng một lối thoát nên Kiều Ưu Ưu làm ra vẻ ngượng ngùng, xấu hổ gật nhẹ đầu. Chính trị viên cười to lên. Trử Tụng ngẩn ngơ nhìn điệu bộ của Kiều Ưu Ưu lúc này, từ trước tới nay cô chưa từng như vậy… rất hiểu lòng người.
“Có người bạn gái tốt như thế này, sao cậu nỡ đi đóng quân xa đến vậy?”
Kiều Ưu Ưu thầm nghĩ: “Còn không phải để tránh “nợ” sao? Tả Khiên băng kín đầu, nghiến răng nghiến lợi nói cả đời này sẽ không đội trời chung với Trử Tụng, gặp lần nào đánh lần đó, đánh một lần cho tàn phế luôn thì càng tốt.”
Trử Tụng tự hào nói: “Tôi yêu đời lính tráng.”
Sư đoàn trưởng cười, bắt đầu bóc mẽ bí mật của anh, “ngay ngày đầu tiên làm tân binh đã đánh nhau với lớp trưởng, cằn nhằn chê cơm canh không hợp khẩu vị nên đòi về nhà, không coi lãnh đạo ra gì, mệnh lệnh đối với cậu chẳng có nghĩa lí gì cả, không có việc gì thì chỉ thích đi men theo tường sao? Muốn trốn mà.”
Kiều Ưu Ưu nghe những lời này chẳng hề cảm thấy kì lạ, đây chính là bản tính của anh, tập tính lưu manh mà.
“Khi đó cậu ta chỉ muốn quân đội khai trừ cậu ta, nghĩ đủ cách gây chuyện."
Trử Tụng giơ nắm đấm lên trước miệng ho khan: “Vừa phải thôi nhé!”
Chính trị viên không thèm quan tâm mà tiếp tục hỏi: “Ưu Ưu, sao cô có thể chấp nhận loại người như cậu ta?”
“Tôi…” Kiều Ưu Ưu sắp xếp từng câu từng chữ ở trong đầu.
“Ưu Ưu nhìn thấy những phẩm chất mà mấy người không nhìn thấy!”
“Phẩm chất gì?” Sư đoàn trưởng nhướn mày hỏi.
“Bản tính lương thiện.”
Sau khi anh nói xong từ này, chính trị viên đã ở trong tình trạng muốn cười mà không thể cười được, còn sư đoàn trưởng thì cơ mặt co cứng lại. Trử Tụng lại mang một bộ mặt vô cùng lương thiện, cầm bình trà lên không ngừng rót thêm trà.
Về tới nhà, Kiều Ưu Ưu tắm xong rồi lười biếng nằm thẳng cẳng trên giường. Lúc này cô chỉ muốn nhắm mắt lại ngủ một giấc cho tới sáng.
Trử Tụng lại giống như một con sói hoang, đôi mắt ánh lên cái nhìn mờ ám, nhắm chuẩn con mồi nằm lên giường không gây tiếng động. Ưu Ưu cảm thấy anh đang tiến lại gần mình, cô lật người ngồi dậy, trán va ngay vào cằm anh, Kiều Ưu Ưu đau chảy nước mắt, với tay bật đèn ngủ, tay không ngừng xoa xoa đầu.
“Anh đến gần em như vậy để làm gì?”
Trử Tụng sờ cằm: “Ai bảo em ngồi dậy mà không nói một tiếng?”
Trử Tụng với tay tắt đèn, Kiều Ưu Ưu ngăn anh lại nói: “Đợi đã, có vài chuyện còn chưa giải thích rõ ràng. Hồi còn là tân binh, anh lén trốn về để đi đâu?"






Tay Trử Tụng ngại ngùng rụt lại, anh cởi áo ngoài chui vào nằm trong chăn, bàn tay không an phận kéo lấy Kiều Ưu Ưu nhưng đã bị cô lạnh lùng đẩy ra, “e