Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342036
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2036 lượt.
không?”
Kiều Ưu Ưu đã bị anh làm cho hỗn loạn, ôm lấy cổ anh và gật đầu.
“Đừng đi mà, có được không?”
Kiều Ưu Ưu gần như nghe thấy sự thỉnh cầu trong lời nói của anh, cô không thể nói không, cô rất muốn trả lời là được, không đi.
“Ưu Ưu!”
Kiều Ưu Ưu nâng người đón nhận anh, tiếng rên nhẹ phát ra từ trong cổ họng. Tần suất của anh ngày một nhanh, một sâu.
Khi cô gần như cong người, hình như cô nghe thấy anh nói “anh yêu em”. Ưu Ưu không còn sức để chứng thực nữa, cô nằm gọn vào lòng anh.
Trử Tụng gần như phát điên, anh điên cuồng, còn cô như bị anh dày vò tới mức không ngừng xin tha, nước mắt dào dạt chảy ra nhưng Trử Tụng vẫn không muốn buông tha cho cô như vậy.
Hậu quả của việc đó là tới ngày hôm sau, eo của Kiều Ưu Ưu gần như bị gãy ra, đau ê ẩm. Trước khi ra khỏi giường, Trử Tụng còn níu kéo hôn cô không buông ra, Kiều Ưu Ưu không còn sức đẩy ra, lại càng lười đón nhận. Cô không biết tại sao Trử Tụng lấy đâu ra nhiều sức lực như vậy.
Trử Tư gọi điện thoại tới nói một lúc nữa sẽ đến, bảo Kiều Ưu Ưu thu xếp đồ đạc chuẩn bị xuất phát. Nhưng điện thoại chưa kịp ngắt thì đã bị Trử Tụng giằng lấy ném mạnh xuống đất. Chiếc điện thoại trong phút chốc vỡ thành vô số mảnh.
“Anh làm gì thế?”
“Đừng đi!” Trử Tụng chống tay nhìn cô, khóe mắt đỏ hoe, lông mày nhíu lại.
Kiều Ưu Ưu chăm chú nhìn anh một lúc rồi cười nói: “Sao vậy? Kì nghỉ kết thúc rồi, em phải trở về làm việc.”
“Từ chức đi!”
“Anh sẽ nuôi em à?”
“Nuôi.”
Kiều Ưu Ưu chẳng thể cười nổi, ngón tay day hàng mày đang nhíu lại của anh, “thế thì anh vì em chuyển về Bắc Kinh có được không?”
Bàn tay Trử Tụng mạnh mẽ đè lên vai cô, Kiều Ưu Ưu lại không phản ứng lại, cứng đầu nhìn thẳng vào mắt anh. Cuối cùng, Trử Tụng cũng chịu thỏa hiệp, anh buông cô ra, ngồi bên mép giường hút thuốc.
Ưu Ưu lật người, úp mặt vào giữa cánh tay, không để cho anh nhìn thấy những giọt nước mắt đang rơi. Trong con mắt của người đàn ông này, xếp vị trí đầu tiên mãi mãi không phải là người thân, nếu không vợ của trưởng đoàn Cao cũng sẽ không kiên quyết đòi ly hôn với ông như vậy.
Kiều Ưu Ưu không hay lấy bản thân mình đem ra so sánh với máy bay xem ai quan trọng hơn, nhưng trước khi về cô lại cứ cảm thấy bứt rứt về vấn đề này. Mà phản ứng của anh cũng đã nói lên tất cả. Anh không nỡ từ bỏ phi trường cùng bộ quân phục kia. Sao có thể không buồn cho được?
Trử Tụng dập tắt mẩu thuốc lá, kéo Kiều Ưu Ưu từ trên giường dậy. Cô quả thực rất mệt mỏi, lười biếng nằm dựa vào người anh để mặc anh giúp cô mặc quần áo, vừa ôm vừa lôi cô vào nhà vệ sinh, đưa bàn chải đã có kem đánh răng cho cô, Kiều Ưu Ưu nhìn bàn chải, lười biếng nói: “Không còn sức lực nữa.”
Trử Tụng lại làm nốt phận sự giúp cô đánh răng, thậm chí là cả rửa mặt và chải đầu, ôm cô từ nhà vệ sinh đi ra, đặt cô ngồi trên ghế sofa rồi đút bữa sáng cho cô. Kiều Ưu Ưu thoải mái đón nhận, cảm thấy những việc này là những việc anh nên làm. Ai bảo anh đòi hỏi quá mức, ai bảo anh làm thành kiến trở nên quá rõ ràng?
Trử Tụng lấy giấy ăn lau vết dính trên khóe miệng cô, nhìn sâu vào mắt cô rồi nghiêm túc nói: “Kiều Ưu Ưu, đừng có thích ai khác ngoài anh.”
Miệng Kiều Ưu Ưu đang ngậm cháo, nghe Trử Tụng nói vậy khiến cô nhổ chẳng nhổ ra được mà nuốt vào cũng không trôi, khó khăn lắm mới miễn cưỡng nuốt xuống còn suýt chút nữa bị mắc nghẹn. Kiều Ưu Ưu vỗ vào ngực cho xuôi, nói xen lẫn bực bội: “Anh có ý gì vậy?”
Trử Tụng đặt cái bát sứ trên tay xuống: “Anh biết em không thích anh, nhưng trong lúc không thích anh thì cũng không được thích người khác.”
“Trử Tụng, em đã kết hôn với anh được hai năm rồi. Anh dựa vào đâu mà nói em thích người đàn ông khác?” Nếu không phải vì chân đang mềm nhũn, Kiều Ưu Ưu chắc chắn sẽ nhảy bật lên, cảm giác bị người khác hiểu lầm thật không dễ chịu.
“Anh không nói là bây giờ, anh nói là tương lai.”
“Anh nói thế nghĩa là anh không tin em? Tuy chúng ta kết hôn rất vội vã, nhưng Kiều Ưu Ưu em dám thề với trời rằng tuyệt đối chung thủy với hôn nhân. Trử Tụng, anh thật chẳng ra gì!”
Kiều Ưu Ưu tức giận đẩy Trử Tụng ra và đứng lên, tuy chân cô mềm nhũn nhưng vẫn cố ép bản thân mình phải đi thật vững vàng. Cô khó khăn kéo hành lí ra khỏi phòng ngủ, Trử Tụng đứng chặn trước mặt cô, cô không muốn cãi nhau nữa nên vòng qua anh đi qua, nhưng dù cô có đi lối nào đi chăng nữa thì vẫn bị Trử Tụng chặn lại.
Kiều Ưu Ưu buông tay,