Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342039

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2039 lượt.

người mất hồn. Lời nói của Trử Tụng khi nãy giống như cái máy phát cứ lặp đi lặp lại trong đầu cô. “Trong mắt em chưa bao giờ có anh, nhưng đã bao năm qua anh vẫn cứ không thể buông em ra. Không thể buông em ra. Không thể. Buông em ra.”
Đó là thích sao? Thậm chí có thể gọi là tình yêu không?
Vì sao lại chấp nhận kết hôn với cô? Vì sao luôn yêu chiều cô? Dù bản thân cô có gây sự vô lí như thế nào đi chăng nữa, anh cũng chưa bao giờ so đo. Khi nãy bởi vì cô sắp phải đi nên anh mới tức giận đập vỡ điện thoại của cô. Anh nói: “Kiều Ưu Ưu, thế giới này sao lại có người phụ nữ không có lương tâm như em?”
“Cô đúng là không có lương tâm, nói đi là đi, còn không thèm quay lại nhìn lấy một lần.”
Lời nói của Tả Khiên khiến Kiều Ưu Ưu vô cùng buồn rầu và đau khổ, nãy giờ cô vẫn đắm chìm trong lời nói của Trử Tụng mà quên mất rằng lúc nãy họ đã chia tay rồi. Kiều Ưu Ưu dựa sát vào lưng ghế thông với cửa sổ đằng sau, chỉ thấy một bóng dáng rất mờ ảo ở đằng sau, cô còn chưa kịp nhìn kĩ thì chiếc xe đã chuyển hướng, hình bóng mơ hồ kia hoàn toàn biến mất.
“Dừng xe!”
“Chi dâu, chị làm sao vậy?” Trử Tư nghe thấy cô đột nhiên hét lên cũng giật cả mình, chăm chú nhìn cô từ một bên.
Kiều Ưu Ưu nhắc đi nhắc lại giọng nài nỉ: “Dừng xe lại!”
“Chị không được khỏe à?”
Bóng dáng có phần hiu hắt tiêu điều kia sao có thể là Trử Tụng được? Nước mắt Kiều Ưu Ưu bắt đầu chảy xuống, nhỏ xuống chiếc quần bò nhìn vô cùng nhức mắt, nấc nghẹn nói: “Lúc nãy, tôi cãi nhau với anh ấy.”
Anh ấy nói không được thích người nào khác ngoài anh ấy, tại sao cô cứ cố chấp phải hiểu thành anh cho rằng mình không chung thủy với hôn nhân. Anh nói, em có thể không thích anh, nhưng trong lúc không thích anh thì cũng không được thích người khác. Là cô luôn đặt anh vào vị trí “em không thích anh” mới khiến cho một người kiêu ngạo như anh nói ra những lời hèn kém như vậy. Cô thoải mái hưởng thụ mọi điều tốt đẹp anh dành cho mình, tiếp nhận cuộc hôn nhân có nguồn gốc không rõ ràng này của họ, khi ở cùng anh lại luôn gây sự vô lí, chưa bao giờ cô nghĩ tới việc tại sao anh lại đón nhận tất cả những chuyện này, tại sao anh luôn bao dung cho cô như vậy?
Bản thân cô rõ ràng là luôn khiến người khác không ưa, đàn ông đều không thích cô, ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy sẽ chẳng có ai đồng ý cưới mình, thế nhưng anh lại luôn thích cô. Kiều Ưu Ưu, cô có tài đức gì cơ chứ?
Kiều Ưu Ưu ôm mặt, nước mắt không ngừng tuôn ra từ kẽ ngón tay. Cô không cố ý cãi nhau với anh, cô không muốn gây chuyện với anh lúc sắp phải chia tay. Cô thậm chí còn chưa nói lời tạm biệt với anh, ngay sau khi anh bày tỏ rõ ràng tình cảm của anh thì cô lại đi như vậy, không thèm quay đầu lại. Cô hối hận chỉ muốn tát cho mình một cái.
Tả Khiên giơ bàn tay bảo Trử Tư quay xe lại, dừng ở trước cửa sân tập thể, mở cửa xe ra, nhìn thấy bộ dạng vừa khóc lóc của Kiều Ưu Ưu, “rút cuộc là có xuống xe hay không?”
Kiều Ưu Ưu thút thít buông bàn tay ra ngẩng mặt lên nhìn thấy Tả Khiên đang đứng ở ngoài, cô không nghĩ được gì nữa liền đẩy anh ta ra rồi chạy ra ngoài.
“Á, nhầm rồi, bên này.”
Kiều Ưu Ưu sau khi xuống xe theo phản xạ tự nhiên liền chạy về đằng sau, nhưng xe đã chuyển hướng và quay lại rồi, cô mơ mơ hồ hồ lại chạy theo hướng ngược lại.
Trử Tụng đứng im tại chỗ như một pho tượng, quay lưng lại với cô. Anh là phi công xuất sắc nhất, có giác quan tinh nhạy nhất, nhưng lúc này đây khi cô càng tiến gần hơn về phía anh, anh lại không có chút cảm giác nào.
Kiều Ưu Ưu lấy tay áo lau hết nước mắt, chạy nhanh hơn rồi ôm chặt anh từ sau lưng.
Trử Tụng bất ngờ bị ai đó ôm chặt từ phía sau, phản ứng đầu tiên là Ưu Ưu đã trở lại rồi, anh không kịp lau đi nước mắt ở khóe mắt mà tách hai cánh tay của cô ra rồi quay người lại. Khoảnh khắc nhìn thấy Ưu Ưu mắt ngấn lệ, Trử Tụng thực sự cảm thấy rằng tình yêu anh dành cho cô cho dù sau này có thế nào đi chăng nữa thì cũng đáng.
Anh ôm Kiều Ưu Ưu vào lòng không một chút do dự, cảm thấy cánh tay cô ôm lấy eo mình ngày càng chặt, anh cứ cảm thấy trái tim mình lơ lửng bồng bềnh, rồi dần dần cảm thấy yên tâm hơn.
Kiều Ưu Ưu lau nước mắt vào ve áo anh, bên má chà sát vào vải áo cảm thấy hơi đau, Kiều Ưu Ưu khàn khàn nói: “Lúc nãy em quên mất nói lời tạm biệt với anh.”
Trử Tụng mím môi không nói gì.
Kiều Ưu Ưu thấy anh không nói gì, sợ lời nói của mình lại khiến anh không vui nên vội vàng giải t


Duck hunt