Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2033 lượt.
hích, nhưng đầu óc cô như mộng mị, phút chốc không nghĩ ra nên nói gì nên lời nói cũng chẳng ăn nhập vào nhau. “Em có lương tâm, chỉ là bị che lấp mất thôi. Trử Tụng, kẻ ngốc như em có phúc phận lắm mới lấy được anh.”
Thế nhưng Trử Tụng vẫn không nói gì, Kiều Ưu Ưu hoảng hốt tới mức toàn thân đổ mồ hôi, ôm anh càng chặt: “Không ly hôn, em thu lại những lời nói vớ vẩn lúc nãy.”
“Trử Tụng, anh đừng bỏ mặc em như vậy, có được không?”
Trử Tụng thở dài, nhưng Kiều Ưu Ưu nghe thấy thế lại càng hồi hộp hơn, sợ tới mức sắp khóc thành tiếng, “em sai rồi, Trử Tụng.”
Một tay Trử Tụng buông cô ra, nâng khuôn mặt nhỏ của cô lên nhìn thẳng vào anh, khuôn mặt cô vẫn còn đọng lại nước mắt, đôi mắt đẫm lệ, lông mi dính vào với nhau vì nước mắt, đẹp tới mức khiến trái tim Trử Tụng run rẩy. Trử Tụng nhẹ nhàng chạm vào đôi mắt cô, “đừng khóc nữa, xấu quá.”
Kiều Ưu Ưu nghe anh nói vậy, ngẩn ngơ trong hai giây, dáng vẻ đáng thương nhìn Trử Tụng, mũi cay cay, cô rõ ràng là rất chuyên tâm nói chuyện với anh thế mà anh lại nói cô xấu.
“Trử… Tụng” Giọng nói Kiều Ưu Ưu nghẹn ngào, nước mắt lấp lánh trong khóe mắt dường như nếu không chú ý sẽ nhỏ xuống bất cứ lúc nào.
“Ừ!”
Kiều Ưu Ưu đờ đẫn, thế này là thế nào? Trử Tụng lại hôn cô? Trong sân tập thể, ở bốn phương tám hướng đều có ánh mắt người nhà Sư đoàn Không quân số 1, vậy mà anh lại hôn cô. Điều này tuyệt đối không thể được! Cô còn phải ở đây, sau này mỗi kì nghỉ cô đều phải tới đây, phải đối diện với tất cả mọi người ở đây, sao anh có thể phá hỏng hình ảnh của cô? Cô còn mặt mũi nào nữa?
“Đừng động đậy!” Trử Tụng hôn cô rồi thì thầm nói.
“Đừng!”
Trử Tụng không nỡ rời xa đôi môi này, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua đôi môi đỏ hồng hỏi: “Về rồi có nhớ anh không?”
Kiều Ưu Ưu giống như đang bị trúng bùa, gật gật đầu.
“Chú ngày càng lắm lời rồi đấy!” Trử Tụng đẩy Trử Tư ra, mở cửa xe cho Kiều Ưu Ưu ngồi vào trong, cố nặn ra một nụ cười có đôi chút miễn cưỡng, “về đến nhà nhớ gọi điện cho anh.”
“Ừ!” Kiều Ưu Ưu gật nhẹ đầu. Cô nhìn Trử Tụng đóng cửa xe cho mình, nhìn Trử Tụng qua cửa kính màu nâu nhạt, khuôn mặt anh còn mang theo nét cười, có đôi chút lực bất tòng tâm, nhưng ánh mắt của anh rất dịu dàng, bên trong đó nhất định đều là hình bóng của cô. Được một người đàn ông như vậy thích đã hai mươi năm. Kiều Ưu Ưu, người hoàn tâm toàn ý yêu mình như vậy tại sao mày lại không nhìn thấy? Lại còn đi thích chàng trai kéo đàn violon, lại còn cái tên Tống Tử Đồng kia nữa, mắt có vấn đề rồi sao?
Chương 32
Trử Tụng tuy rằng không nỡ xa Kiều Ưu Ưu, nhưng cô có thể trở lại như vậy đã khiến anh thỏa mãn lắm rồi, khuôn mặt dần hiện lên nụ cười được an ủi. Mới vừa mới chia tay thôi mà anh đã bắt đầu nhớ Kiều Ưu Ưu rồi, sau này không có cô, anh biết làm sao đây? Trử Tụng thở dài, móc từ trong túi ra một cái vòng tròn cầm lên xem, bỗng anh cảm thấy ngơ ngẩn.
“Bụp!” Trử Tụng mang tâm trạng phiền muộn không được trút ra liền đá chân vào cánh cửa sắt của sân tập thể.
Kiều Ưu Ưu quay lại mà anh chỉ chăm chăm vui sướng, bị sự hưng phấn làm cho mê muội, vật quan trọng như vậy lại bị quên mất. Lúc nãy anh vì chưa tặng được nó cho cô nên cảm thấy buồn bã, bây giờ bởi vì cảm thấy quên mất nên mới sầu não.
“Trử Tụng, mẹ kiếp mày chỉ có chút tài cán này thôi sao?”
Cả quãng đường Kiều Ưu Ưu ngủ suốt, đêm qua bị anh dày vò cả đêm, lúc nãy lại còn vừa khóc lóc vừa gây chuyện nên cả người bây giờ hoàn toàn nằm liệt trên ghế, chẳng còn tí tinh thần nào.
Sau khi xuống máy bay, Kiều Ưu Ưu quấn chặt áo khoác vào người, đi sau cùng. Đôi mắt sưng lên như hạt óc chó nên cô chẳng còn cách nào khác đành lấy kính râm ra đeo.
Trử Tư vốn định đưa cô về nhà bố mẹ, thế nhưng Kiều Ưu Ưu chỉ lên đôi mắt sưng vù gần như không thể mở ra của mình nói: “Bộ dạng này có thể gặp người khác được không?”
“Có gì mà không được, cũng chẳng phải là người ngoài.”
Kiều Ưu Ưu khó chịu vẫy tay: “Đưa tôi về nhà đi, tôi không muốn đi đâu hết.”
“Chị ba, em bảo này, chỉ cần có thời gian để thích ứng trở lại, không có cánh tay của anh ba em để gối đầu liệu chị có quen được không?” Trử Tư nói xong hát to lên, nhìn về phía xa làm ra vẻ tình cảm sâu đậm.
Kiều Ưu Ưu cáu kỉnh đẩy Trử Tư một cái, “chú lắm lời thật đấy! Mau lên xe đưa tôi về nhà đi!”
Chiếc xe đón Tả Khiên cũng