Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341987
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1987 lượt.
đang đứng dựa vào xe đợi cô. Sở Hân Duyệt đã tin lời Kiều Ưu Ưu nói, tưởng anh là kẻ ruồng bỏ Ưu Ưu, trước đây thấy anh ra rất đẹp trai, nhưng bây giờ mới biết đẹp trai chả có cái tác dụng quái gì. Kẻ ruồng bỏ vô tình vô nghĩa! Còn chưa đợi Kiều Ưu Ưu phản ứng gì, Sở Hân Duyệt đã xắn tay áo lên, tức tối xông tới chỉ thẳng ngón tay vào mũi Trử Tụng mà chất vấn: “Anh là tên khốn nạn, Ưu Ưu của chúng tôi làm gì không phải với anh? Cô ấy có thai rồi mà anh vẫn lặn mất tăm, anh là cái hạng gì chứ? Đừng tưởng rằng mình đẹp trai thì tôi sẽ không nói gì anh, Ưu Ưu của chúng tôi không phải là không ai thèm, anh không thương thì cũng có người khác thương, người phụ nữ tốt như vậy mà ghép với anh, ông trời đúng là không có mắt!”
Trử Tụng bị mắng tới mức không hiểu gì, nhất thời không biết nên phản bác lại ra sao. Nhưng Kiều Ưu Ưu nghe Sở Hân Duyệt trách móc Trử Tụng như vậy thì tự nhiên lại cảm thấy vui vẻ. Quả nhiên, chỉ cần khiến Trử Tụng mệt mỏi là cô lại thấy vui!
Cũng may là Sở Hân Duyệt đang vội đi nên không có thời gian tiếp tục đôi co với anh, Trử Tụng mới được giải phóng. Trử Tụng lại gần Kiều Ưu Ưu kéo tay cô, bối rối hỏi: “Em lại nói với bọn họ là anh bỏ em rồi hả?”
“Lẽ nào đó không phải là sự thực?” Kiều Ưu Ưu hỏi lại.
Trử Tụng thở dài, vuốt tóc cô, bất lực nói: “Em nghĩ thế nào thì là như thế.”
Kiều Ưu Ưu cười lạnh nhạt, vòng qua anh và lên xe: “Em đói rồi, muốn ăn cơm.”
* * *
Kiều Ưu Ưu nói muốn ăn hải sản, Trử Tụng dẫn cô tới nhà hàng nấu hải sản ngon nhất Bắc Kinh. Kiều Ưu Ưu gọi đầy một bàn toàn những món khá đắt, nhưng khi nhấc đũa lên nhìn một lượt, lại chau mày nói: “Tanh quá!”
“Em thấy khó chịu?” Trử Tụng nhướn mày, căng thẳng hỏi.
Kiều Ưu Ưu cắn răng vừa định gật đầu thì không thể nhịn nổi nữa, vội đẩy ghế ra chạy vào nhà vệ sinh, Trử Tụng cũng vội vàng chạy theo sau, suýt nữa còn theo vào trong nhà vệ sinh, nhưng đã bị cô lao công dọn dẹp vệ sinh ngăn lại.
Kiều Ưu Ưu ngồi xuống cạnh bồn cầu đã đậy nắp để tính thời gian, không được đi ra quá nhanh, như vậy trông sẽ không thật nhưng cũng không thể quá lâu, Trử Tụng đợi lâu quá có khi sẽ xông vào đây tìm cô, đến lúc đó nhất định sẽ bị phát hiện, biết mình không thể giấu nổi đôi mắt anh, về mặt giữ thể diện thì cô đã có đủ.
Tới khi thời gian vừa đủ, Kiều Ưu Ưu từ nhà vệ sinh đi ra, Trử Tụng đang đứng trực ở cửa, Kiều Ưu Ưu cố hỏi với vẻ ngạc nhiên: “Sao anh lại ở đây? Em không sao đâu, nôn nhiều nên quen rồi, thật mà.”
Trử Tụng vòng tay qua eo cô: “Về nhà thôi.”
“Đừng mà!” Kiều Ưu Ưu tròn mắt nhìn anh, “Mình còn chưa động đũa mà.”
“Phụ nữ có thai không được ăn hải sản.”
“Thì anh ăn, nếu không thì lãng phí quá!”
Trử Tụng cười bất lực, kéo tay cô đi ra khỏi nhà hàng, cố nói với giọng hào phóng: “Sao anh có thể nhỏ mọn mà ăn một mình như vậy được?”
Những suy nghĩ ấy của cô sao anh lại có thể không đoán ra được, cơ bản là cô không thích ăn hải sản, tuy phụ nữ có thai sẽ thích ăn những thứ trước đây không thích ăn nhưng anh vẫn thấy nghi ngờ. Sau khi cô vào nhà vệ sinh, anh vẫn cảm thấy không yên tâm, vậy nên nhân lúc không có người anh đã lẻn vào và nghe thấy tiếng Kiều Ưu Ưu hát khẽ trong một gian nào đó.
Kiều Ưu Ưu cũng biết là mình không giấu được Trử Tụng, nhưng cô vẫn cứ không cho anh được yên. Hải sản từ trước tới giờ luôn là món ăn yêu thích của Trử Tụng, nàh hàng này cũng là nơi anh thường xuyên ghé tới, cô chính là muốn để anh nhìn thấy nhưng không được ăn. Thực ra cô cũng thấy mình là người phụ nữ quá khó hiểu và trẻ con.
Chương 42
Nghe nói mang thai thích ăn ớt cay là bởi vì có con gái, Kiều Ưu Ưu vốn đã thích ăn cay, sau khi có thai lại càng mê hơn, hơn nữa cô luôn muốn sinh một đứa con gái. Nhưng người chăm sóc Kiều Ưu Ưu trong phương diện ăn uống không để cho cô ăn những thứ quá cay, mỗi lần ăn cay đều cảm thấy không bõ, Ưu Ưu đã cố nhịn rất lâu. Kiều Ưu Ưu nói với Trử Tụng là cô muốn ăn món ăn Tứ Xuyên, Trử Tụng không cho, cô lại bắt đầu tỏ ra làm nũng. Trử Tụng hình như chưa từng nhìn thấy một Kiều Ưu Ưu như vậy, bản thân anh hoàn toàn mất đi sức đề kháng. Kiều Ưu Ưu chỉ cần nói một câu “Được không, ông xã” là anh đã hoàn toàn mất đi lập trường của mình.
Từ nhà hàng hải sản chuyển sang quán ăn Tứ Xuyên, Kiều Ưu Ưu sớm đã đói sôi bụng rồi, bưng lên đĩa nào là đánh bay hết đĩa đó, chẳng mấy khi cô thèm ăn tới vậy, Trử Tụng thấy cô ăn ngon lành nên cũng cảm thấy vui lây. Thế nhưng những món ăn cô gọi lên quả thực là rất cay, Kiều Ưu Ưu ăn mà nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, còn Trử Tụng ăn xong chỉ có uống nước.
Đúng là không nên ăn quá nhiều ớt, hiện thực tới thực quá nhanh và chính xác, Kiều Ưu Ưu về tới nhà đã cảm thấy khó chịu, tiếp đó là bị đi ngoài. Trử Tụng bị dọa chết khiếp, chỉ sợ ảnh hưởng tới cái thai, sau khi đưa cô tới bệnh viện, Trử Tụng bị bác sĩ mắng cho một trận tơi bời, vì làm chồng mà không hiểu chuyện, để cho vợ mình ăn cay tới như vậy. Bà Trử nghe chuyện vội tới bệnh viện cũng cho anh một trận giáo huấn không còn thể diện.
Kiều Ưu Ưu đúng là được ăn