Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341986
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1986 lượt.
chiều nay rất bận, để lần sau nhé!”
“Ồ!” Tả Khiên đang rất hưng phấn nhưng sau khi bị từ chối thì tinh thần không như trước, chưa đầy một phút sau lại hứng thú nói: “Hay là anh cùng em tới nhà ăn đi, thử xem mùi vị đồ ăn của bệnh viện em như thế nào?”
Trì Lâm không biết nên trả lời ra sao, Kiều Ưu Ưu lại hoàn toàn ở ngoài cuộc, cô không hề chú ý tới hai người kia đang nói gì.
“Này này, tán tỉnh nhau thì đi ra ngoài, vợ tôi bụng dạ đang khó chịu, chốc nữa mà lại nôn thì cậu chịu trách nhiệm nhé!” Trử Tụng từ bên ngoài bước vào, trên tay xách một cái túi.
“Được thôi, tôi đi đây, đi ăn ké bác sĩ Trì đây!” Tả Khiên nghiêng đầu ra trước mặt Kiều Ưu Ưu, cười híp mắt: “Không có gì muốn nói với tôi à?”
“Nói cái gì?"
“Cô không thấy nên nói câu xin lỗi với tôi à? Tuy là có hơi muộn, nhưng tôi vẫn có thể chấp nhận.”
Kiều Ưu Ưu lắc đầu: “Tôi không thấy thế, anh đi đi, tạm biệt!”
Tả Khiên kéo Trì Lâm đi, Kiều Ưu Ưu luôn không tán thành chuyện hai người bọn họ với nhau, nhưng hôm nay lại không hề ngăn cản, từ lúc Trử Tụng quay lại, cô chỉ nhìn chằm chằm vào anh. Phòng bệnh chỉ còn lại hai người bọn họ, Trử Tụng ngồi xuống giường bệnh, xoa tóc cô rồi cười nói: “Sao vậy? Sao cứ nhìn anh thế?”
Kiều Ưu Ưu thấy mũi mình cay cay, giơ cánh tay ra ôm chặt lấy cổ anh, “Em không muốn gây rắc rối.”
Trử Tụng ôm chặt Kiều Ưu Ưu: “Em không phải là rắc rối.”
“Em giận bởi vì anh không tin tưởng em.”
“Anh biết.” Trử Tụng nhẹ nhàng trả lời, bàn tay liên tục vuốt tóc cô.
“Thực ra, thực ra…” Kiều Ưu Ưu cắn môi hạ quyết tâm, dốc hết dũng khí nói: “Kể từ khi tới thăm anh trở về, lúc gặp lại Tống Tử Đồng, em chợt phát hiện ra rằng năm đó thứ tình cảm em dành cho anh ta không phải là tình yêu. Anh ta nói không sai, em không yêu anh ta, cũng may là anh ta đã từ chối em.”
Kiều Ưu Ưu đợi một lúc lâu mới thấy Trử Tụng “Ừ” nhẹ một tiếng. Sau đó thì không nói gì nữa, Kiều Ưu Ưu tưởng mình đã nói đủ rõ ràng nhưng vẫn chưa thấy mang lại hiệu quả, thế là cô lại xuống nước nói tiếp: “Hôm đó em và Tần Niệm mấy người bọn họ cùng ăn cơm, xe của em đã đưa tới xưởng bảo dưỡng rồi, vì thế nên Hàn Thiếu Khanh mới đưa em về, thực sự là không có gì.”
“Ừ!”
Vẫn “Ừ” Kiều Ưu Ưu cuống quá toát hết cả mồ hôi, ám hiệu rõ ràng như vậy rồi mà vẫn không có chút hiệu quả nào? Kiều Ưu Ưu chỉ còn cách cắn răng nói: “Từ khi kết hôn tới giờ em chưa từng nghĩ tới việc ly hôn, bây giờ lại càng không nghĩ tới, hơn nữa đứa con này là do em tự nguyện muốn có."
Giọng nói của Kiều Ưu Ưu ngày càng nhỏ lại, cô cảm thấy mặt mình nóng như bị lửa đốt. Trử Tụng buông cô ra, khuôn mặt tươi cười nhìn gò má ửng hồng của cô: “Thực ra em đang muốn nói rằng em đã mến anh từ rất lâu rồi, phải không?”
“Không phải thế!” Kiều Ưu Ưu vội vàng phản bác lại và cũng đã nhìn thấy vẻ mặt đắc thắng của Trử Tụng lúc đấy, cô hối hận chỉ muốn cắn lưỡi cho xong. Sau đó lại lí nhí giải thích: “Không phải là từ rất lâu.”
“Đây có được coi là tỏ tình không?”
Trử Tụng rất nghiêm túc, anh không đùa cợt mà anh mắt rất chân thành. Kiều Ưu Ưu nhìn vào đôi mắt đen láy của anh, dường như bị một lực hút vô cùng mãnh liệt thu hút, chỉ cần ngã vào đó là không thể tự đứng dậy được nữa. Người đã yêu cô từ rất lâu, trên đời này chỉ có một người duy nhất đang ở trước mặt, nếu không nắm lấy thật chặt thì thật đúng là đồ ngốc. Kiều Ưu Ưu trước đây không biết, nhưng lúc này cô đã hiểu, vì thế cô lại ôm anh một lần nữa, liên tục gật đầu, “Em sẽ không bao giờ gây chuyện nữa, chúng mình về nhà đi.”
“Được!”
“Em không biết chứ, hồi đó anh thấy mất thể diện vô cùng, Trử Tụng cũng vì chuyện này nên mới nhập ngũ làm bộ đội. Trử Tụng được như ngày hôm nay, cũng có một phần công lao của anh đấy.”
“Cái gì chứ, có công thì đó cũng phải là Ưu Ưu.”
“Chỉ có mỗi chuyện đó thôi mà cậu ta đã giấu suốt bao nhiêu năm, Kiều Ưu Ưu không biết, anh vô duyên vô cớ bị ăn một viên gạch, hai bọn họ có thể sống yên ổn được với nhau thì anh cũng chẳng nói làm gì, nhưng em xem cái tính khí của Kiều Ưu Ưu, nhìn thấy cô ấy là đầu óc anh lại thấy đau.”
Trì Lâm nghe xong càng nhíu mày, khẩu khí chuyển sang tức giận nói: “Ưu Ưu là bạn thân nhất của em, anh lại đi nói xấu Ưu Ưu trước mặt em, chắc anh cũng muốn em cầm viên gạch đập vào đầu phải không?”
“Điều đó thì không thể, em chẳng phải là Trử Tụng, cái tính khí ngu ngốc của cậu ta anh cũng chán chẳng buồn nói.”
“Em đi trước đây!” Trì Lâm đặt đũa xuống rồi bưng đĩa đứng lên, quay người đi mất. Tả Khiên vội vàng đứng lên chạy theo, cười nịnh nọt như một chú cún.
* * *
Trử Tụng làm xong thủ tục xuất viện, tới đón Kiều Ưu Ưu đang có tâm trạng vô cùng thoải mái trở về nhà. Mấy ngày nay Trử Tụng đều không được nghỉ ngơi, tuy anh đã cố tỏ ra có tinh thần nhưng cuối cùng vẫn không giấu được con mắt của Kiều Ưu Ưu. Cô luôn biết rằng anh rất mệt mỏi, nhưng vẫn cứ cố gây sự vô cớ không buông tha anh. Lần này cô sẽ không làm như vậy nữa vì cô thấy thương anh.
Vừa về tới nh