XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341983

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1983 lượt.

g như cảm thấy ngày lễ tình nhân hoàn toàn không liên quan tới mình, hàng chữ “lễ tình nhân” ở khắp nơi trên phố chẳng thể lọt vào “đôi mắt” của anh. Khi đưa cô đi làm anh cũng chẳng thể hiện điều gì, Kiều Ưu Ưu tự hạ quyết tâm dành một ngày cho anh phản ứng, nếu tối nay vẫn không có hành động nào thì cũng đừng trách Kiều Ưu Ưu gây chuyện.
“Rầm!”
Kiều Ưu Ưu cố tình đóng cửa xe thật mạnh, Trử Tụng nhìn bóng dáng cô từ phía sau đã đủ biết, nếu trên đầu anh mà mang vòng kim cô như Tôn Ngộ Không thì chắc chắn sẽ bị cô rủa chết.
Sở Hân Duyệt sau vài ngày quan sát cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, giữ Kiều Ưu Ưu đang từ trong thang máy đi ra, kéo cô tới một góc rồi gí tay vào mũi cô nói: “Cậu lại lừa mình phải không? Cái gì mà cậu có thai rồi, mà người đàn ông của cậu lại chạy mất? Mấy ngày nay mặt mày hớn hở, người đàn ông của cậu lại ngày ngày đưa đi đón về, chạy đi đâu chứ?”
Kiều Ưu Ưu tự nhận mình sai, sờ lên mũi nói: “Thì chẳng phải lại mới về sao.”
“Thôi đi, mình mà tin cậu lần nữa thì tên mình viết ngược lại! Hứ!”
Sở Hân Duyệt tức giận bỏ đi, Kiều Ưu Ưu vội vàng đuổi theo, vừa đi vừa nói ngọt: “Trước đây quả thực là anh ý đã chạy mất, mình cũng không biết anh ấy đã đi đâu, chẳng thể nào liên lạc được, mình… Á!” Kiều Ưu Ưu đuổi theo quá sát nên Sở Hân Duyệt vừa dừng lại là Kiều Ưu Ưu bị đập đầu vào cô ấy, suýt chút nữa còn miệng đối miệng.
“Cậu lại bịa.”
“Thật là không phải bịa mà!”
Sở Hân Duyệt chau mày, hai tay khoanh trước ngực: “Thế cậu nói thật đi, người đàn ông của cậu làm nghề gì, đừng nói với mình là người làm công, mình sẽ không tin đâu.”
“Sở nương nương à, bà chuyển sang điều tra hộ khẩu rồi à?”
“Kiều Ưu Ưu, mình thật không muốn quan tâm tới cậu nữa!”
Kiều Ưu Ưu nhìn Sở Hân Duyệt đang định bỏ đi thì vội kéo tay cô lại, cười nịnh nọt: “Được rồi, được rồi, không đùa nữa. Chồng mình là bộ đội, kết hôn đã hai năm rồi mà số lần anh ấy về nhà vẫn chưa đếm hết hai bàn tay.”
“Lục quân?” Ánh mắt Sở Hân Duyệt bắt đầu sáng lên.
Kiều Ưu Ưu lắc đầu, giơ tay chỉ lên trời.
Sở Hân Duyệt hoàn toàn bị kích động, quên hẳn tâm trạng phẫn nộ khi nãy của mình. “Ái chà, không quân cơ à, oai thật đấy! Vẻ bên ngoài cũng đẹp trai, phi công à? Lái cái gì? Trực thăng? Máy bay chiến đấu? Ôi mẹ ơi!”
Kiều Ưu Ưu cúi gục đầu xuống, oai thì có tác dụng quái gì. Một năm 365 ngày thì có tới 300 ngày chẳng thấy mặt mũi đâu, 65 ngày còn lại cũng chưa chắc có thể ở bên nhau, lúc ở cạnh nhau thì cũng phải cãi nhau vì một chuyện gì đấy hoặc chiến tranh lạnh chẳng hạn.
Sở Hân Duyệt giơ khuỷu tay huých huých Kiều Ưu Ưu, cười ám muội: “Hôm nay là ngày lễ tình nhân đấy, chồng cậu vừa hay cũng ở nhà, định tổ chức thế nào?”
Kiều Ưu Ưu lạnh nhạt nói: “Anh ấy chắc cũng chẳng biết ngày lễ tình nhân dùng để làm gì.”
“Sao có thể thế được? Khắp nơi trên phố đều tuyên truyền cho lễ tình nhân, trừ khi anh ấy vừa mù vừa điếc, nhìn không thấy nghe không thông.”
Kiều Ưu Ưu nhận kịch bản từ tay một đồng nghiệp, run run, nghiến răng nghiến lợi nói: “Đúng đó, mù rồi, điếc rồi!”
“Thôi đi cô, chắc chắn là gây sự bất ngờ.”
Kiều Ưu Ưu lắc đầu, thật sự không dám mong đợi gì nhiều. Những lễ tình nhân trước đây anh ấy chưa từng thể hiện gì, trước khi cưới lại càng không có, một người như vậy làm sao mà dám mong chờ gì?
Nhiệm vụ ngày hôm nay của Kiều Ưu Ưu không nhiều, chỉ cần quay một đoạn nên được về khá sớm. Tuy miệng thì nói rằng không mong chờ gì, thế nhưng trong lòng lại rất hi vọng sẽ có một sự bất ngờ nào đó, cho dù chỉ là một bó hoa cô cũng cảm thấy vui, dù sao cái người họ Trử kia trong bao nhiêu năm qua cũng chưa tặng cho cô dù chỉ là một cành hoa dại.
Thế nhưng nhìn đoạn đường về nhà ngày càng ngắn lại, trái tim Kiều Ưu Ưu lại ngày một lạnh đi.
“Hôm nay nhà cô giúp việc có chuyện nên anh cho cô ấy về rồi.”
Kiều Ưu Ưu nhìn ra ngoài cửa sổ không nói năng gì.
Trử Tụng với tay véo má cô, cười hỏi: “Ai chọc giận em rồi?”
Kiều Ưu Ưu tức giận kéo tay anh ra: “Đừng có động vào em, phiền chết đi được!”
Trử Tụng tự giác ngậm miệng lại. Khi chiếc xe dừng lại chờ đèn đỏ, có một cô gái xách một giỏ hoa hồng gõ vào cửa sổ xe, miệng khéo léo chào mua hoa hồng, Trử Tụng tìm tiền lẻ trong túi, chọn một bông hoa hồng từ trong làn ra. Cô gái nhìn đồng tiền mỏng manh trên tay mình, bĩu môi bỏ đi. Trử Tụng còn nghe rõ tiếng cô gái khó chịu lẩm bẩm: “Keo kiệt thế, con ngốc mới theo anh ta.”
Không nghe thấy còn đỡ, nghe xong thì cành hoa hồng lạc lõng trong tay Trử Tụng tặng cũng khổ mà không tặng cũng khổ.
Kiều Ưu Ưu nhượng bộ, thở dài thật mạnh như để hạ quyết tâm, quay sang Trử Tụng giơ tay ra: “Đưa đây!”
Trử Tụng có phần không chắc chắn, nhìn vẻ mặt không mấy dễ chịu của cô, dò hỏi: “Em thực sự muốn lấy à?”
“Vớ vẩn! Anh keo kiệt tới vậy, nếu không lấy thì đến một cành hoa hồng cũng chẳng có.” Lửa giận của Kiều Ưu Ưu chỉ muốn ngay lập tức trút lên mặt Trử Tụng, cướp lấy cành hoa hồng về phía mình, lại còn bị gai đâm vào tay. Nếu là trước kia thì cô đã ngắt từng cánh hoa ném