Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1512 lượt.
Chẳng mấy chốc lại đến cuối tuần, tất cả nhân viên phòng biên tập đều được tổng biên cũ mời tham dự bữa tiệc mừng sinh nhật tròn một tuổi của cháu trai ông. Tổng biên cũ là một ông lão hiền từ, khi còn đương nhiệm, dường như mọi kỹ năng nịnh hót của Tạ Anh Tư đều áp dụng với ông lão đầu bạc này. Ông cũng thích những cô gái hoạt bát cởi mở, vì vậy Tạ Anh Tư rất được cưng chiều.
Bây giờ không được như trước, quá khứ tươi sáng ấy đã hoàn toàn thay đổi, Tạ Anh Tư nhìn nụ cười chân thành hòa nhã của cấp trên, suýt nữa bật khóc thảm thiết. Sau khi ăn xong, cả nhóm lao thẳng về hướng ngôi nhà sang trọng của sếp cũ, tiếp tục tụ tập trò chuyện. Nói hết chuyện trên trời dưới bể, cuối cùng mọi người chuyển sang chủ đề về anh chàng Chu Minh thần bí, hòng moi được chút tin tức gì đó từ tổng biên cũ.
Tổng biên cũ cũng là nhân vật lăn lộn nhiều năm trong Sun Bird, nên những thông tin kiểu này chắc chắn biết nhiều. Nheo mắt lại, miệng cười tủm tỉm, ông thay mọi người giải đáp thắc mắc, “Chu Minh à? Anh chàng trẻ tuổi này tôi có biết đôi chút. Cậu ta giống y chang bố mẹ, học hành nhiều nên được giữ lại làm giảng viên trường đại học, có điều dì của Chu Minh, cũng chính là chủ tịch, lại luôn mong cậu ta đến Sun Bird làm việc.” Ung dung nhấp một ngụm trà, ông nói tiếp: “Tôi không nghĩ chủ tịch lại để cậu ta làm tổng biên. Tên nhóc này có tài, có điều, ngẫm kỹ lại thấy cũng đúng, người trẻ tuổi mà, suy cho cùng kinh nghiệm ít, chăm chỉ rèn luyện nhiều ở cấp dưới, sau này mới có thể gánh vác trọng trách lớn được.”
Mọi người đưa mắt nhìn nhau, hóa ra Nhật báo thành phố A chỉ là nơi quá độ của anh chàng Chu Minh, đắc tội với anh ta, không chừng ngày nào đó thánh chỉ ban đến một ly rượu độc cũng nên. Anh già Quan Nghiêm chau mày, rốt cuộc vấn đề lão giang hồ thốt ra cũng cao cấp hơn một chút: “Nhưng Trần tổng biên à, nếu chủ tịch bồi dưỡng Chu tổng thì con gái bà ấy thế nào, không chừng tương lai Sun Bird lại phân thành hai phe…”
Nhóm thanh niên nghe vậy đều gật gù, ra sức tưởng tượng, đây không phải phiên bản thực tế của sự biến Huyền Vũ Môn(*) sao? Cựu tổng biên gật đầu, rồi lại khẽ lắc đầu, sau đó chậm rãi nhâm nhi một ngụm trà, kích thích sự tò mò của tất cả mọi người. “Đúng mà cũng không đúng. Quan Nghiêm chỉ nói đúng một phần, trên thực tế, con gái của chủ tịch học nghệ thuật, lại là con gái độc nhất. Sun Bird là sản nghiệp nhà ngoại chủ tịch, nếu giao cho con rể, chi bằng cứ giao cho cháu trai, có đúng không? Huống hồ chủ tịch vẫn còn trẻ, ta thấy bà ấy vẫn chưa nghĩ đến chuyện về hưu đâu, mọi người thử nghĩ xem, chủ tịch cũ làm đến năm bảy mươi tuổi mới giao đặc quyền cho con gái. Chủ tịch cũ là một người thông minh biết bao, đã sắp xếp mọi chuyện xong từ lâu rồi, nói chung trời không sập được. Mấy người trẻ tuổi các anh cứ làm tốt công việc của mình đi.”
Nhớ lại buổi trưa tràn ngập tiếng trẻ thơ, hương trà và mùi ngôi nhà cũ kỹ, Tạ Anh Tư ngồi ngây ra trên ghế, mọi tư tưởng tình cảm đều bị những nụ cười ấm áp lấp đầy. Ngay cả Chu Minh đi vào cũng không phát hiện ra.
“Điện thoại của ai thế?” Chu Minh liếc thấy Tạ Anh Tư đang để tâm hồn bay lơ lửng trên tận mây xanh, anh liền lên tiếng kéo cô lại mặt đất.
“Hửm?” Tạ Anh Tư vẫn chưa hoàn hồn, mở đôi mắt mơ màng ngước nhìn Chu Minh, dường như trong mắt anh hiện lên rất rõ sự ấm áp của ngày đông. Cuối cùng cô cũng hồi tâm lại: “Ồ, không có gì, là số điện thoại của một người bạn nhỏ.” Anh Tư ngập ngừng giây lát, lòng thương cảm bỗng trào dâng, “Nhà cô bé nằm ở khu vực sắp bị dỡ bỏ, cô bé mời tôi lần sau đến đó chơi nhưng tôi đoán, lần sau đến thì nhà cô bé đã bị san bằng rồi!” Kể ra những tâm tư trong lòng, không cười giả dối, không tâng bốc, nịnh hót, bất giác đây là lần đầu tiên Tạ Anh Tư mở cửa trái tim của mình với Chu Minh.
Chu Minh nhìn khuôn mặt u sầu của Anh Tư, lần đầu tiên anh phát hiện ra một người đơn giản như cô cũng để lộ vẻ mặt bi thương đến vậy, “Con người luôn phải nhìn về phía trước… Nếu không muốn bỏ lỡ, thì nhân lúc nhà cô bé còn chưa bị san phẳng, cô hãy đến đó đi!” Nói xong, anh trầm lặng nhìn cô đang cúi đầu nghịch mảnh giấy, rồi quay người đi vào phòng.
Con người luôn phải nhìn về phía trước… luôn phải nhìn về phía trước… Tạ Anh Tư ngó cánh cửa gỗ hồ đào màu đen, nắm chặt tay, lặp đi lặp lại câu nói ấy.
Trưa ngày thứ sáu, lúc sắp tan ca, bản thảo của Tạ Anh Tư được cấp trên Chu Minh biểu dương. Anh Tư kéo Lạp Lạp vào nhà vệ sinh mở tiệc trà nhỏ, không ngờ nhà vệ sinh đã bị chiếm dụng. Diệp Bội Bội và Lưu Lan đứng trước gương, hốc mắt Lưu Lan đỏ ngầu, những giọt lệ trong veo rơi lã chã, vừa sụt sịt vừa lau nước mắt, Diệp Bội Bội đứng bên không ngừng an ủi chị ta. Hai người họ thấy Anh Tư và Lạp Lạp bước vào, ngay lập tức lộ vẻ ngượng ngùng, im lặng mấy giây, Lạp Lạp gặng hỏi mãi, cuối cùng Lưu Lan mới chịu kể sự tình.
“Mặc dù biết con người anh ta rất lạnh lùng, nhưng tôi đã ba mươi tuổi rồi! Hu hu, hu hu, cơm trắng cũng đâu phải ăn không, tôi nhận thấy anh ta không hề bài xích tôi… Chúng tôi hẹn hò được mấy lầ