Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341517
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1517 lượt.
rực, dù có phải chết cũng phải như cây ngay mới được.
Đôi mắt Lưu Lan oán giận nhìn Anh Tư không đáp, Diệp Bội Bội rõ ràng càng lúng túng hơn, mặt cúi gầm xong rồi lại ngước lên, chầm chậm giơ tay, “… Tôi… Tổng biên ép tôi… nói…”
Ánh mắt Tạ Anh Tư đã sáng rực hung dữ, đang định nói thì cánh cửa gỗ hồ đào màu đen bật mở, Chu Minh đứng ngay cửa nói: “Mấy người có thể tan ca rồi! Đúng rồi, cô Dương, cô không để tâm việc tôi uống cà phê của cô chứ, lần sau tôi sẽ mời lại cô.” Anh cười dịu dàng, ngửa tay tỏ vẻ rất đáng tiếc, “Không còn các nào khác, hương cà phê thực sự quá hấp dẫn, dù có uống đến nhuộm đen tâm can, tôi cũng chẳng còn cách nào kháng cự.”
Diệp Bội Bội và Lưu Lan nghe mà chẳng hiểu gì, Lạp Lạp đứng bên cạnh Anh Tư, sợ hãi phất phất tay: “Tổng biên, tôi không để tâm, không để tâm.” Trong lòng cô bắt đầu lặng lẽ cầu nguyện cho Anh Tư.
Nụ cười của Chu Minh đột nhiên thu lại, sự nghiêm túc nhanh chóng thế chỗ: “Được rồi, những người khác lập tức tan ca. Cô Tạ, mời cô vào, cà phê của cô sắp nguội rồi.” Dứt lời, anh liền quay trở lại văn phòng.
“Anh Tư, tôi không nói gì cả, cảm ơn cô, còn nữa… xin lỗi.” Lưu Lan vỗ vai Anh Tư, khuôn mặt đầy vẻ áy náy, rồi ngay lập tức ra về.
Lạp Lạp kéo Tạ Anh Tư nãy giờ vẫn đứng chết lặng, lo lắng tim đập thình thịch: “Chị Anh Tư, chị… liệu chị còn nhìn thấy mặt trời ngày mai không?”
Tạ Anh Tư liếc Lạp Lạp một cái, ưỡn ngực: “Sợ cái gì, hai mươi năm sau, tôi lại là một trang hảo hán.” Ném lại câu này, cô gái kiên cường hào khí ngút trời bước vào phòng riêng của tổng biên.
Nhà thơ Tagore nói: “Cùng với bão tố, vị vua của đêm sau kinh hoàng rốt cuộc cũng bất ngờ đến.” Bây giờ Tạ Anh Tư đang giẫm lên lãnh địa rộng lớn, sáng sủa của quốc vương, còn quốc vương thì vô cùng an nhàn ngồi dựa vào ngai vàng, thế giới bên ngoài cánh cửa sổ Pháp sau lưng anh rực rỡ sắc màu, đua nhau khoe sắc, nhưng xung quanh khu vực cô đứng thì chỉ có duy nhất một màu trắng hoặc đen.
Tay trái Chu Minh giữ cốc cà phê, nhìn Anh Tư với ánh mắt bề trên, dưới sự phản xạ của ánh đèn ban ngày, làn da trắng trẻo toát lên sự lạnh lẽo, “Ngồi đi! Cô mà còn tiếp tục đứng đó không chịu ngồi thì cốc cà phê kia của cô cũng sẽ vào bụng tôi đấy.” Đặt cốc cà phê xuống, Chu Minh cười nhạt, “Nhưng nghĩ kỹ tôi lại thấy cà phê đặc biệt thế này, sao có thể uống một mình, Tạ Anh Tư, cô nói có đúng không?”
Tạ Anh Tư ngồi đối diện với Chu Minh, vẻ mặt hết sức bình tĩnh, chuẩn bị sẵn tâm lý anh dũng hi sinh vì nghĩa. Cũng là tà môn, Chu Minh này bất cứ lúc nào, bất cứ nơi đâu đều nắm được điểm yếu của cô, anh ta đến thế giới này ngoài việc làm một Kim Quy ra thì phần lớn thời gian chính là tiêu diệt Tạ Anh Tư. Lần này, anh ta tận mắt chứng kiến Anh Tư tìm người của bộ phận khác gây chuyện, ước chừng có thể gắn tội danh “gây mất đoàn kết” lên đầu cô, sau đó xoẹt một đao, tức thì cô trở thành oan hồn. Nhắc đến lý luận “mỹ nam là bom”, lần này báo ứng đến rồi, bom sắp nổ, chỉ có điều nạn nhân lại là Tạ Anh Tư.
Hoàn toàn nản lòng, thất vọng đến nỗi chỉ còn sót lại sự trầm lặng, nhưng ánh mắt Anh Tư vẫn thực sự ngang bướng, ngay nụ cười nịnh bợ cũng không cố nặn ra nữa. Nhấc tay cầm cốc cà phê trên mặt bàn lên, cô điềm tĩnh mở nắp, rồi nghiêng đầu uống ừng ực một hơi cạn sạch. Vị cà phê đắng ngắt nhanh chóng lan tỏa khắp khoang miệng, còn chưa kịp thưởng thức dư vị ngọt ngào, Tạ Anh Tư thô lỗ đưa tay quẹt miệng một cái, đặt “cộp” cốc lên bàn Chu Minh, cả văn phòng yên lặng bỗng tràn đầy khí thế khiêu khích.
Cuộc tranh đấu của quốc vương và thần tử bị hương cà phê dẫn dụ mà phát sinh. Trái tim nổi loạn ấp ủ bao lâu nhảy ra khỏi mây xanh, nô tài Tạ Anh Tư giơ cao ngọn cờ khởi nghĩa trước khi ngã xuống, tận hưởng phong thái làm người.
“Không nói sao? Vậy có phải tôi đã khiến cô bực bội quá nhiều? Tạ Anh Tư.” Ba chữ Tạ Anh Tư từ miệng Chu Minh thốt ra, từng chữ rõ ràng nhưng không có phong vị.
Anh Tư tiếp tục không nói nửa lời, coi như ngầm thừa nhận.
Chu Minh nhướn mày, xem ra hôm nay cô gái này trở nên ngang bướng rồi. “Được rồi, bỏ qua vấn đề này.” Giọng anh trầm xuống: “Vậy thì, vì sao tinh thần cô kích động như thế? Người ta yêu nhau, đó là chuyện của hai người họ, đương sự không lên tiếng, cô là người ngoài còn chưa làm rõ chân tướng sự việc đã chạy đi tìm người ta đối chất.” Chu Minh nghiêng người đến sát Anh Tư, ánh mắt mạnh mẽ bức người, “Tạ Anh Tư, tôi hỏi cô, rốt cuộc đầu óc cô mọc ở đâu?”
“Trên đầu.”
“Vậy sao tôi không nhìn thấy?”
“Anh…” Trừng mắt tức giận nhìn Chu Minh, bị chê không có đầu óc, Tạ Anh Tư bốc hỏa lên ba trượng, nhưng ngọn lửa ấy lại không có chỗ trút ra, nghiến răng kèn kẹt, mặt mũi ỉu xìu quay đầu không buồn nhìn Chu Minh.
“Vì sao lại kích động như thế?”
“Nhìn không quen.”
“Nhìn không quen cái gì?”
“Cái đó còn phải nói sao, đương nhiên nhìn không quen đàn ông đem phụ nữ ra làm trò chơi.”
Chu Minh cười lớn, lộ ra hàm răng trắng bóng, anh uể oải khoanh hai tay trước ngực