Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1519 lượt.
n, tôi nhắn tin, anh ấy cũng trả lời lại, không lãnh đạm như lần đầu tiếp xúc, có mấy lần anh ấy còn cười trước mặt tôi. Hu hu, hu hu, tôi cứ cho rằng… tôi cho rằng…” Lưu Lan càng khóc càng thương tâm, đưa tay quệt nước mắt nước mũi, rồi nói tiếp, “Tối qua tôi hẹn anh ấy đi xem phim, anh ấy nói phải tăng ca, nhưng hôm nay đồng nghiệp của anh ta nói với tôi…” Lưu Lan khóc lóc đứt cả hơi, “Nói với tôi, anh ta về nhà đúng giờ, hơn thế còn lên xe của một người phụ nữ… hu hu… Không thích tôi thì có thể nói thẳng ra, một người phụ nữ ba mươi tuổi như tôi đâu phải cô nương không hiểu chuyện, chuyện tình cảm tự biết không thể miễn cưỡng… Vì sao… vì sao phải lừa tôi… Nếu anh ta đã có người trong lòng, tôi… tôi…” Sụp đổ như một vụ sạt lở, đất đá cuồn cuộn lăn xuống, Lưu Lan ôm chặt Diệp Bội Bội không ngừng gào khóc.
Tạ Anh Tư nhìn bộ dạng thê thảm của Lưu Lan, khiến cô nghĩ đến cảnh tượng một năm về trước, cô bạn thân Đỗ Thuần cũng khóc lóc như mưa. Tên sở khanh Cố Thiên Lãng vứt bỏ người có quan hệ tình cảm với hắn năm năm trời – Đỗ Thuần, để đến với con gái viện trưởng bệnh viện, đá cô bạn thân đẹp như hoa của cô. Ngày đó Đỗ Thuần cũng giống Lưu Lan bây giờ, ôm Anh Tư mà khóc một tiếng đồng hồ. Thấy Đỗ Thuần khóc, Anh Tư cũng khóc theo, chỉ hận không thể đem tên khốn Cố Thiên Lãng đó xé tan làm trăm mảnh.
Anh Tư cũng từng bỏ qua sự phản đối của Đỗ Thuần, đứng canh ở bệnh viện chờ tên tiểu tử Cố Thiên Lãng tan ca. Ngồi trong xe đợi ba ngày trời, nhưng sợ lời cảnh cáo nếu đánh người sẽ tuyệt giao của Đỗ Thuần, Anh Tư không dám hành động. Đến ngày thứ tư, cô tu ừng ực nửa bình rượu vào bụng, mặt mũi hằm hằm đi đến trước mặt Cố Thiên Lãng. Tên tiểu tử đó cũng coi như biết điều, vừa trông thấy Tạ Anh Tư là hiểu cô đến để đánh nhau, nhưng vẻ mặt vẫn bình tĩnh nói: “Anh Tư, cô đánh đi, đánh mạnh vào, cô hả dạ mà tôi cũng cảm thấy thoải mái.”
Từ đôi mắt của gã họ Cố, Anh Tư nhận ra một niềm đau khổ thầm kín, đột nhiên cô chẳng còn hứng thú nữa, nếu nhận một nắm đấm của cô mà có thể giúp hắn tiêu tan mọi tội lỗi thì cô quyết không cho hắn toại nguyện. Thiên hạ sao lại có chuyện tốt nhường ấy, cô cứ để hắn cả đời đeo gông, mang danh phản bội, mãi mãi không thoát ra được. Cô muốn hắn biết rằng, những ngày tháng thuận buồm xuôi gió của đời hắn được đánh đổi từ nước mắt của một người con gái.
Hai tay siết chặt, mắt tóe lửa, hồi ức xưa tựa như thủy triều đang cuộn trào mãnh liệt trong lòng, nhấn chìm mọi lí trí của Tạ Anh Tư. Lại xuất hiện một tên sở khanh nữa, còn giả thanh cao, trong sạch, còn không bằng món đồ trên đường, đúng là một lũ rẻ tiền. Sự kích động thái quá một lần nữa lộ ra, Tạ Anh Tư hùng hổ, quay đầu ném lại một câu, “Tôi đi tìm tên tiểu tử đó, hắn coi tất cả phục nữ trong Nhật báo chúng ta là ma cà bông hết sao? Đợi mà xem, tôi sẽ cho hắn thành mà cà bông.” Nói xong, cô lao đi như tên bắn, để lại ba người nhìn nhau vẫn chưa kịp hiểu ra chuyện gì.
Lạp Lạp là người đầu tiên bình tĩnh lại, nghe vậy rối rít vung tay: “Ai dà, làm thế nào đây, làm thế nào đây, xảy ra chuyện rồi! Chị Anh Tư đi tìm anh chàng tủ lạnh đánh nhau rồi, tôi nghe nói ngày nhỏ chị ấy đã từng đánh gãy xương người ta đấy, tôi… tôi đi xem thế nào.” Nói xong, Lạp Lạp liền chạy như bay đuổi theo Anh Tư.
Lưu Lan và Diệp Bội Bội lòng rối như tơ vò, theo chân họ ra khỏi nhà vệ sinh, nhưng ngoài hành lang lúc này đã không thấy bóng ai, bốn bề vắng lặng. Hai người trừng mắt nhìn nhau, không để ý đến bộ dạng nhếch nhác của mình, nhanh chóng đi về phòng biên tập.
Chu Minh đang thảo luận cùng Quan Nghiêm về chủ đề bản tin ngày mai, nhìn thấy hai người họ thất thần trở về, đặc biệt là Lưu Lan, lớp trang điểm lúc này giống như cây lăn sơn màu, anh khẽ chau mày hỏi: “Hai người làm sao thế?”
Lưu Lan không nói gì, cặp mắt của Diệp Bội Bội sợ hãi né tránh một lúc, nhưng không chống lại được ánh mắt chất vấn của Chu Minh, đành ấp úng đáp: “Tổng… tổng biên, không xong rồi… Tạ Anh Tư tìm người… đánh nhau rồi!”
“Cái gì?” Giọng nói êm tai của Chu Minh tăng cao lên tám độ, ánh mắt sắc bén dường như chuyển thành con người khác. Diệp Bội Bội lập tức run rẩy, co người lại. “Cô Diệp, cô hãy kể rõ mọi chuyện cho tôi, Tạ Anh Tư vì chuyện gì, tìm ai đánh nhau?”
Diệp Bội Bội và Lưu Lan nhìn nhau, run lẩy bẩy thuật qua câu chuyện, nhưng tuyệt nhiên không nói ra tên nữ nhân vật chính, người thông minh chỉ cần nhìn là biết đó không phải ai khác ngoài Lưu Lan với đôi mắt không khóc mà sưng. Nhưng lờ mờ hiểu còn thỏa đáng hơn lột trần lớp vải thưa đó, quan trọng là bây giờ Tạ Anh Tư tranh ngôi nữ nhân vật chính, tái xuất giang hồ chuẩn bị mở cuộc sát giới.
Chu Minh mím chặt môi, trong mắt ẩn hiện một ngọn sóng lớn, có trời mới biết người con gái chỉ phát triển sức mạnh không phát triển tế bào não này chuẩn bị gây ra họa gì. Có đôi chút không an tâm, anh dúi tập tài liệu vào tay Diệp Bội Bội, “Các cô tan ca đi. Chuyện này không cho phép ai nói lại nữa.” Nói xong, anh sầm mặt, tức tốc