Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1525 lượt.
ra định bôi bẩn cái đệm lông cừu trắng muốt.
“Không đi. Muốn mua thì tự mà đi.” Tan ca rồi còn phải làm nô tài cho anh, hôm nay tôi bãi công không làm. “Hơn nữa chẳng phải anh không hút thuốc sao?” Anh Tư ngồi ỳ trong xe không mảy may nhúc nhích.
“Không hút thuốc, không có nghĩa không biết hút.” Chu Minh đã dự liệu được phản ứng này của Tạ Anh Tư, nhướn đôi mày rậm, chơi đùa với tờ tiền, lãnh đạm lên tiếng: “Nhanh, giúp hộ cái, cơn thèm thuốc của tôi lên rồi, tiền thừa cho cô coi như bo đó, thế nào?” Anh cũng học thái độ xuống nước, thử thăm dò phản ứng của cô gái bướng bỉnh.
Đôi mắt sáng rực của Anh Tư mất bình tĩnh trợn lên nhìn Chu Minh, thấy vẻ mặt nghiêm túc, khẩu khí cầu xin hiếm thấy. Thầm nghĩ nhà tư bản sai khiến người khác quen rồi, mua bao thuốc lá còn sai cô đi, lẽ nào trên trán cô có khắc hai chữ “thái giám”? Nhng nghĩ lại, hiếm thấy anh ta dùng khẩu khí cầu xin người khác, mềm lòng, cô với tay lấy tờ tiền, “Lần này miễn phí, lần sau thu tiền. Thuốc gì?”
“Tùy.”
“Có loại thuốc tùy sao?” Cô bắt đầu hét lên.
“Chỉ cần thuốc lá thì ok.” Ai đó nhịn cười nhiều quá đến nỗi bị nội thương.
Tạ Anh Tư trừng mắt, rồi mở cửa bước xuống, để lại Chu Minh đang nghiêng đầu cười lớn với cái cửa xe. Sự thật chứng minh, làm tô tài lâu rồi, dần dần bất giác sẽ hình thành tính nô lệ, không chấp nhận được, thực sự không thể chấp nhận được.
Khi Tạ Anh Tư mặt mũi nhọ nhem ửng hồng, thở phì phì đặt chân vào quán bán lẻ, cô chính là một quả bom đang kích nổ. Bị nhân viên quán nhìn chằm chằm mà không hiểu vì sao. Họ nén cười còn cô liền soi tấm gương treo trên tường, bùm, khuôn mặt cô lúc này như một quả cà chua, lại còn là quả cà chua dính vết dầu, trên đầu cà chua cỏ dại mọc um tùm. Hay cho một quả cà chua nhếch nhác.
Quả bom màu đỏ mở phăng cánh cửa xe, khóe miệng Chu Minh không giấu được nụ cười mỉa quá rõ ràng, cô hung dữ ném bao thuốc lá lên áo khoác anh, sợ mất mặt, cô ngồi vào trong xe mới liền nổi xung: “Mẹ kiếp, có phải anh cố ý không?” Dáng vẻ cô gái kiên cường vô cùng hung dữ, không thèm quan tâm người ngồi bên là ông chủ, gào loạn mắng: “Cái gì mà mua thuốc lá? Họ Chu kia, anh muốn Tạ Anh Tư tôi xấu hổ, anh có mưu mô gì thế?”
“Chẳng còn cách nào khác, hôm nay uống nhiều cà phê quá rồi!” Chu Minh thấy sóng lớn mà không kinh hãi, ngửa hai tay ra hiệu, dưới sự chiếu rọi mông lung của sắc đêm, nụ cười đen tối mơ hồ.
“Anh, anh…” nhe hàm răng trắng, tay chỉ Chu Minh, Anh Tư tức giận đến nỗi không thốt ra nổi một từ, “Tôi…” Gặp phải đồ tiện nhân mà anh, tôi, tôi uống cà phê tự sát luôn cho rồi.
“Tôi cái gì?” Chu Minh vẫn chưa yên lòng, tiếp tục truy vấn, sợ cô gái kiên cường giận dỗi đòi xuống xe, anh vừa trêu chọc vừa khởi động xe.
Giận đến nỗi răng lưỡi đánh nhau loạn cả lên, Tạ Anh Tư với khuôn mặt phù thủy méo mó dính đầy dầu đen, lồng ngực phập phồng kịch liệt, trừng mắt với khuôn mặt anh tuấn của Chu Minh. Cuối cùng đôi tai làm việc trở lại, nghe tiếng con Mazda nổ máy, cô nói: “Tôi muốn xuống xe.”
Thấy Chu Minh chăm chú nhìn về phía trước, cô huých tay hét lớn, “Tôi muốn xuống xe, nghe thấy chưa?” Anh Tư hét đến mức gân cổ nổi lên ầm ầm.
“Nghe thấy rồi, tôi đang giúp cô chọn một địa điểm tốt nhất. Cô vội cái gì?”
Ngọn lửa đỏ rực từng đợt từng đợt dâng lên trong lòng Tạ Anh Tư, hiệu lệnh cách mạng hết lần này đến lần khác bị điệu cười mỉa mai của nhà tư bản nuốt chửng, nhân gian chỉ sót lại tiếng kêu than thê lương. Nghiêng đầu cười điên đảo, như ma nữ trong đêm, thế nhưng ma nữ này đang trong trạng thái sắp đi quá giới hạn, “ Họ Chu kia, anh hãy đợi lão nương tôi tố cáo anh mưu sát.”
Chu Minh nghiêng đầu cười nhạt nhìn ma nữ mặt nhọ bên cạnh, cặp môi mỏng hé mở: “Tạ Anh Tư, cái bộ dạng này của cô, ai nhìn cũng muốn làm sát thủ.” Kể từ lúc đó, nhân gian rốt cuộc cũng được yên ổn.
“Hừm!” Tạ Anh Tư nghiêng đầu nhăn nhó, trừng mắt với bộ dạng nhếch nhác của mình trong gương chiếu hậu, miệng lẩm bẩm, đừng nói người khác, đến tôi còn muốn giải quyết bản thân nữa cơ.
Xe chầm chậm lướt trong phố đêm tấp nập, cả về khí thế và tài ăn nói, Tạ Anh Tư đều thua người ta, cô ngồi yên lặng một hồi, chợt nhận ra đi tiếp một con phố nữa là đến “Quán ăn Hạnh Phúc”, cái đầu cuối cùng cũng có chỗ trút giận. Đôi mắt đan phượng đảo long sòng sọc, sáng như sao trong dải ngân hà. Tối nay, tên tiện nhân trăm năm mới gặp này coi cô như thằng hề trong đoàn xiếc thú, giở trò trêu chọc hết lần này đến lần khác, rõ ràng như đã thành nghiện rồi. Nếu cô vào quán ăn Hạnh Phúc, hắn cũng sẽ theo sau, sau đó cô lại kiêm thêm chức thằng hề, góp phần làm phong phú thêm cuộc sống tươi đẹp sau khi tan ca của hắn. Đã thế lại còn không trả tiền tăng ca, cô vì cái gì mà phải khiến anh ta vui vẻ, đắc ý, thật có lỗi với đấng sinh thành.
Nghĩ đến hi vọng thiết tha mong cô được thành công của cha mẹ, Tạ Anh Tư buồn rầu lắc đầu, con gái cha mẹ đã trở thành khỉ trong đoàn xiếc thú, giờ còn nhắc đến thành công làm gì nữa. Cô quyết định, chỉ về phía bên vệ đường nói: “Dừng, cứ dừng ở đây, tôi muốn xu