Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341530

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1530 lượt.

ống xe.”
“Tôi vẫn chưa chọn xong địa điểm tốt, vội gì chưa?” Chu Minh vẫn treo nụ cười dịu dàng trên khuôn miệng.
“Tôi muốn đi gặp Diêm Vương Gia, được chưa? Dừng xe, dừng xe!”
“Cô mà xuống xe với bộ dạng này…” Chu Minh dừng xe, cố ý nhìn khắp người Anh Tư một lượt, uể oải dựa vào vô lăng xoa cằm, “Tôi e người đi đường cho rằng đang có đoàn quay phim ma.”
Anh Tư trợn tròn mắt: “Tôi đang đóng phim ma đây, có bản lĩnh thì anh cũng diễn một vai.”
“Không đi ăn đêm sao? Ngay trước mặt rồi!” Chu Minh không hề tức giận, chỉ tay về phía trước cách đó không xa.
“Ăn cái gì mà ăn? Tức đến no rồi!” Tạ Anh Tư mở toang cửa xe, nói kháy một câu rồi bước xuống, sau đó lao ngay vào cửa hàng quần áo bên đường như cơn lốc.
Sau khi lén la lén lút trốn sau ma nơ canh nhựa của cửa hàng, qua cánh cửa kính, Anh Tư ranh mãnh quan sát chiếc xe của Chu Minh tăng tốc rời đi, cái mặt nhem nhuốc đắc ý cười. Quay người lại, một đôi tình nhân trẻ đang vô cùng tò mò, chăm chú nhìn nhất cử nhất động của Anh Tư, xoắn tay áo lên, cô nói: “Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy nữ lưu manh bao giờ à?” Đôi tình nhân vội chuyển ánh mắt sang chỗ khác, giả vờ chọn mua quần áo.
Là người có văn hóa, Tạ Anh Tư vẫn hiểu lúc nào nên nhẹ nhàng, lúc nào phải lu loa. Cô khẽ mỉm cười, lịch sự hỏi nhân viên cửa hàng hướng nhà vệ sinh, vào đó rửa sạch cái mặt đen nhẻm của mình, đến khi làn da trắng hồng không còn dấu tích bẩn thỉu cô mới chịu ngừng.
Lúc mới vào là một nữ lưu manh, khi bước ra thành một giả thục nữ. Tạ Anh Tư chịu cả một tối bực tức, bước chân nhẹ bẫng nhanh như thoi đưa chen vào dòng người hối hả, cảm thấy đắc ý tràn trề khi đá được tên Chu Minh đáng ghét. Những vết tích hủy hoại cả tinh thần và thể xác không thể bị thổi bay bởi làn gió đêm, nhưng dần dần cô bắt đầu lâng lâng bồng bềnh như trôi trên không. Oa, cá dưa chua à, mẹ nuôi của ta, ta đến đây!
Ánh đèn của tấm biển “Quán ăn Hạnh Phúc” sáng bừng trước mặt, Tạ Anh Tư chu môi ngân nga một bài hát, nhẹ nhàng bước vào cửa. Vừa vào đến cửa, chiêu bài nụ cười của cô chủ quán đã gần ngay trước mắt: “A, cô Tạ, sao cô đến muộn thế, vị khách kia đã đợi cô rất lâu rồi đó!” Nói xong, cô chủ quán vừa cười vừa chỉ người đàn ông đang ngồi ngay ngắn tại bàn ăn.
Tạ Anh Tư nhìn theo hướng chỉ tay của cô chủ quán, nhưng chỉ thấy một tia sét lóe lên giữa trời xanh, đó chẳng phải oan gia của cô thì là ai.
Lúc này Chu Minh đang ôm cây đợi thỏ, khuôn mặt nho nhã gắn nụ cười như đâm sâu và trái tim Tạ Anh Tư. Nheo mắt, mím chặt môi, căm giận, Tạ Anh Tư không thể thoát khỏi sự toan tính của hắn? Không những thành khỉ, mà còn thành một con thỏ ngu ngốc trong bụi rậm. Sắc mặt sa sầm, Anh Tư tức giận quay người định bỏ đi, nhưng cô chủ quán không hiểu tình hình nội bộ, cứ nhiệt tình đẩy cô đến bàn Chu Minh.
“Cô Tạ, ngồi đi, ngồi đi, ái dà, vị khách này nói phải đợi cô, từ nãy đến giờ còn chưa gọi món đấy.”
Khuôn mặt trắng trẻo Tạ Anh Tư bỗng tối sầm lại, trừng mắt khó chịu nhìn Chu Minh, anh cũng nhìn cô, ung dung, lãnh đạm.
“Ăn cái gì?” Anh Tư chấp nhận số phận lật mở thực đơn, cúi đầu không nhìn anh.
“Cô chọn đi.”
Ngước đầu nhìn nồi lẩu nghi ngút khói ở bàn bên cạnh, chẳng cần nghĩ nhiều, cô liền gọi: “Tôi muốn ăn lẩu.” Chẳng cần quan tâm anh có ăn hay không.
“Được.”
“Anh ăn cay được không?”
“Không ăn được nhiều.”
Gập quyển thực đơn lại, Tạ Anh Tư ngẩng đầu khẽ mỉm cười nói với cô chủ quán: “Cô chủ quán, cho tôi một nồi lẩu cay.” Sau đó, cô nhìn Chu Minh khiêu khích, “Phải là loại cay nhất, không cay không trả tiền. Cho thêm một đĩa cá dưa chua, nhiều ớt… càng nhiều càng tốt…”
“Ồ, cô Tạ, hôm nay thích ăn đậm đà à, coi chừng nóng đó.”
“Không sao, đã bốc hỏa rồi, lấy độc trị độc ấy mà.”
Miệng nói với cô chủ quán, nhưng mắt Anh Tư lại nhìn thẳng vào Chu Minh, với dáng điệu không phải anh chết thì tôi chết.
Cô chủ quán vừa đi, đôi nam nữ ngồi dựa lưng vào ghế, nhìn nhau không nói năng gì, lúc này im lặng là vàng, cuộc chiến ngầm giữa các đại ca đã bắt đầu nhen nhóm.
“Không phải cô nói sẽ không đi ăn đêm sao?” Chu Minh nói, đồng thời dẫn trước một bàn.
“Thay đổi ý kiến.” Bên thua đáp trả. “Sao anh lại đến đây?”
“Muốn ăn đêm.” Thực ra không phải vậy.
“Tổng biên, mấy kẻ có tiền các anh đến loại quán như thế này, coi chừng dạ dày không thích ứng được.” Cô cười giả tạo, miệng lưỡi phù thủy độc địa bắt đầu nguyền rủa. “Nhờ lời tốt lành của cô, vẫn chưa có trường hợp ấy xảy ra.” Anh cười nho nhã, “Ăn ngấy sơn hào hải vị rồi, thỉnh thoảng thử nếm món dân dã, thấy cũng không tồi.” Bên thắng cao giọng khoe giàu.
Bên thua uất nghẹn. Tiến lại gần Chu Minh với vẻ mặt không có dụng ý tốt, cô cười nói: “Câu cuối cùng vẫn nên đợi đến khi chúng ta ăn xong rồi tiếp tục bình phẩm.”
Nghe lời, Chu Minh cười u ám, cũng nghiêng người kề gần Tạ Anh Tư, gần đến mức có thể cảm thấy hơi ấm từ đối phương, “Tạ Anh Tư, chúng ta đúng là thấu hiểu lẫn nhau, tôi cũng định nói câu đó, sao cô lại cướp mất lời tôi thế.”
Ánh mắt Chu Minh đen láy có thần, mặt Tạ An


Ring ring