Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341526
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1526 lượt.
h Tư ửng hồng, phẩy tay ghê tởm như đuổi ruồi: “Mùi nước hoa gì mà hắc thế? Mặc dù nước hoa át đi mùi tiền của những kẻ giàu có như các anh, nhưng xin anh có thể nâng cao cái mùi tầm thường này lên được không? Hôi chết được!” Đã nói năng linh tinh, chuyện riêng tư của người khác cũng lôi ra hết, nhưng tâm can cô gà ngốc lại bị sự tiến sát gần quá đỗi vừa rồi làm cho rối bời, tim đập tình thịch.
Chu Minh lười biếng dựa vào thành ghế, lạnh lùng nói: “Hôm nay cứ nghĩ đã xịt nhiều rồi, nếu Tạ Anh Tư đã nói như thế, vậy ngày mai tôi phải xịt nhiều thêm một chút mới được.” Anh nheo mắt cười mỉm, “Tôi rất thích mùi tiền trên cơ thể mình pha tạp với mùi nước hoa.”
“Vậy sao? Một đám ong ngửi thấy hương thơm lại bay đến lấy phấn, tổng biên phải lượng sức mình đấy!”
“Nói như vậy, hay là tôi tuyển Tạ Anh Tư làm vệ sĩ riêng? Có nhiều ong như thế, tôi cũng rất đau đầu. Tạ Anh Tư cô mạnh mẽ, không dùng đến thật đáng tiếc.”
Tạ Anh Tư tức giận trừng mắt nhìn Chu Minh, cái miệng hơi mỏng nói toàn những lời châm biếm, vệ sĩ riêng? Thay anh chặn bầy ong? Tên này đang chính thức tuyển dụng cô làm thái giám luôn theo sát đây, đợi khi nào tôi bị mất trí nhé, “Không phiền tổng biên phải phí tâm, e rằng Tạ Anh Tư tôi đây sức mạnh quá lớn, làm bị thương mấy em ong xinh đẹp của anh, đến lúc đó tổng biên trách tội, Tạ Anh Tư tôi làm sao gánh được? Hơn thế, phá hỏng chuyện lấy phấn tốt đẹp ấy, sẽ bị sét đánh mất.” Mấy chữ sau cùng hung dữ bật ra từ kẽ răng cô.
Chu Minh làm vẻ chợt bừng tỉnh, nói: “Ồ, tôi quên mất Tạ Anh Tư cô là người thương hoa tiếc ngọc, chiều hôm nay đã thương hoa đấy, vì vậy tổng biên tôi đây tin tưởng cô, nhiệm vụ này không thể thiếu cô được. Chẳng phải cô vừa nhắc tôi lượng sức hành sự sao? Cô mà không nhắc tôi cũng không nghĩ ra, cô vừa nói một cái, tôi cũng có đôi chút phiền não, cô mà không giúp…” Chu Minh cười lớn, “Vậy mới được gọi là sét đánh.”
Tạ Anh Tư đứng dậy, cầm đũa chỉ vào mũi Chu Minh hét lớn: “Họ Chu kia, tôi không là ma cô cho anh đâu.”
Chu Minh khẽ nhướn mày, lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt cô, “Tạ Anh Tư, rốt cuộc cô có hiểu rõ ma cô(*) là làm gì không?”
(*) Ma cô: kẻ chuyên dẫn dắt gái, dẫn khách cho nhà chứa.
“Đồ ăn đến rồi, cô Tạ. Cô đợi sốt ruột rồi à, ngồi, ngồi đi!” Cô chủ quán thấy đôi này có gì đó không ổn, liền lên tiếng giải hòa.
Có mặt người thứ ba, Anh Tư không tiện nổi xung nữa, ủ ê ngồi xuống nhưng mắt vẫn không thoát khỏi sự khiêu khích của Chu Minh, cô đáp trả lại cũng bằng ánh mắt như thế. Dưới sự uy hiếp không cay không trả tiền của Tạ Anh Tư, nồi lẩu đặc sắc đã được đặt lên bàn, tiếp đến là món cá dưa chua càng tuyệt vời hơn. Những quả ớt đỏ làm tỉnh cả mắt nổi lên trong nồi lẩu, nhuộm đỏ cả nước canh, cũng nhuộm luôn cả mặt mày Chu Minh và Tạ Anh Tư.
Bữa tối với màu đỏ chủ đạo, sắc và hương là không cần hoài nghi, nhưng vị đó sẽ cho bạn cảm giác mất hồn lên trời xuống đất. Chu Minh và Tạ Anh Tư không thốt nên lời, mắt trân trân nhìn nồi lẩu cay, cá cay, rau cay, lén hít một hơi, nhưng trước mặt đối phương vẫn thể hiện trời quang mây tạnh, ra vẻ chút việc cỏn con này có là gì.
Cặp đôi ẩm thực quán triệt tư tưởng “lấy khí thế áp đảo đối phương.”
Thực ra, Tạ Anh Tư cũng không ăn được cay nhiều, cay vừa phải có thể kích thích chút vị giác thì cô cũng không cự tuyệt. Đối với Tạ Anh Tư, đôi khi phá cách một lần cũng được coi là cá tính. Thế nhưng, những đồ ăn trước mắt không phải là hơi hơi cay, mà là cay chết người không đền mạng. Ngửi vị ớt nồng đậm trong không gian, Tạ Anh Tư đang tưởng tượng cảm giác ăn đến bị hôn mê như trong truyền thuyết.
Nặng nề tách đũa, chọc đồ ăn đầy vẻ quả cảm, Tạ Anh Tư thách thức khiêu chiến, kéo giãn da mặt, cười giả dối: “Tổng biên, lãng phí thì thật đáng tiếc, hôm nay chúng ta không ăn hết không về nhé.” Tôi có chết vì cay cũng phải kéo cả công tử bột nhà anh đi cùng, quyết không tha.
Chu Minh mặt không biểu cảm cầm đũa lên: “Tôi thì không sao, có điều cô Tạ Anh Tư phải chú ý một chút, tôi sẽ ghi nhớ, lát không đưa cô đi viện nữa đâu.” Đôi mắt đen láy nhìn Anh Tư: “Với sức hấp dẫn của cô, tôi e vị bác sĩ lần trước khó mà quên được.” Anh cúi đầu nhoẻn miệng cười. nhìn vô cùng hiểm ác, “Có điều như thế cũng tốt, dù cô không nói gì, ông ấy vẫn có thể kê thuốc. Quen rồi mà, tiện lợi biết bao.”
Tay nắm lại thật chặt, Tạ Anh Tư trừng mắt nhìn Chu Minh, suýt chút nữa thì bẻ gãy luôn đôi đũa. Họ Chu kia, tối nay lão nương sẽ hầu hạ ngươi thật tốt, “Không phiền tổng biên lo lắng, chúng ta ăn đã rồi nói, ai phải đi viện vẫn chưa biết được.” Dứt lời, cô điên cuồng múc một đống cá dưa chua thơm nức bỏ vào bát Chu Minh.
“Ăn đi, lãng phí thì thật tiếc, cái này là lần đầu tiên anh dạy tôi.”
“Như nhau, như nhau cả thôi.” Chu Minh cũng không khách khí, ra sức múc đồ ăn vào bát Tạ Anh Tư, cứ người này múc cho người kia như trẻ con, không ai nhường ai.
Cứ như vậy, trong đêm phồn hoa, đôi nam nữ trong quán ăn nhỏ tựa như quay trở lại tuổi mười tám thích đùa nghịch, nhìn trừng trừng vào cái miệng đang nhai nuốt thức