Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341534
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1534 lượt.
hảy nhót sôi nổi, vừa nghe Anh Tư hỏi, trong nháy mắt bỗng cúi gầm mặt không nói gì, chỉ nhè nhẹ xoa đầu Tam Tam, trầm lặng đến nỗi khiến người khác thương tâm. Tạ Anh Tư và Chu Minh trao đổi ánh mắt, cũng không ai nói lời nào, yên lặng chờ Tinh Tinh lên tiếng.
“Chị, anh.” Cuối cùng Tinh Tinh cũng ngẩng đầu lên, lưỡng lự, “Ngày mai chúng em phải chuyển đến nhà cậu rồi! Mợ có em bé nên mẹ không cho em đem Tam Tam đi cùng, làm thế nào bây giờ? Anh Hạo hàng xóm muốn nuôi Tam Tam, nhưng anh ấy thường lấy đá ném nó, có lần còn khiến Tam Tam chảy máu. Em biết, anh ấy muốn nuôi nó chẳng qua chỉ để đem nó ra bắt nạt cho vui, em rất sợ.” Khuôn mặt Tinh Tinh suy sụp, đôi lông mày nhỏ khẽ chau lại, định nói gì đó nhưng lại thôi, cúi đầu lưu luyến nhìn chú chó nhỏ, cuối cùng cô bé lấy hết dũng khí ngước lên nói: “Chị, chị có thể nuôi Tam Tam giúp em không ? Chị yên tâm, Tam Tam đã tiêm phòng, nó rất sạch, cứ cách vài ngày em lại tắm cho nó, nó cũng rất ưa sạch sẽ mà, lần nào tắm cũng không sủa. Nó cũng không kén chọn đồ ăn, không hay chạy lung tung như mấy chú chó nghịch ngợm, Tam Tam của em rất ngoan.” Trong giọng trẻ thơ của Tinh Tinh tràn đầy vẻ tự hào.
“Cái này…” Tạ Anh Tư đứng như trời trồng, đôi mắt đan phượng liếc nhìn cặp mắt đen tròn của chú cún, cơ bản không đoán ra chuyện này. Nuôi chó? Tạ Anh Tư còn tự nuôi mình thành khỉ rồi, nếu nuôi chó, có ai thấy khỉ nuôi chó bao giờ chưa? Mờ mịt không hiểu gì, cô quay ra tìm sự giúp đỡ của Chu Minh, giật giật gấu áo anh, cô thì thầm nói chỉ để anh nghe thấy: “Làm sao bây giờ? Tôi… chưa từng nuôi chó.” Không được, còn phải than nghèo kể khổ nữa: “Tôi cũng không có tiền nuôi.”
Mắt Chu Minh nhấp nháy ý cười, liếc nhìn cô nhóc Tinh Tinh đang yên lặng quan sát động tĩnh của hai người, anh thì thầm: “Cô có tiền ăn cá dưa chua mà không có tiền nuôi chó?” Ý cười trong câu nói sau càng rõ hơn, “Cô bớt kể nghèo với tôi đi, lương cô bao nhiêu tôi còn biết rõ hơn cô.”
Khó chịu trợn mắt nhìn Chu Minh, Anh Tư đánh mắt đi nơi khác, tránh nhìn trực diện vào Tinh Tinh và chú chó nhỏ đáng thương, cô hạ quyết tâm, “Chị không nuôi được.” Tạ Anh Tư hành tẩu giang hồ bao năm nay, đã quen tự do, ghét nhất bên cạnh có những ràng buộc khiến cô phải lo lắng. Cả ngày mang theo gánh nặng bên người, e rằng sẽ trói buộc cuộc sống tự do của cô.
“Khẳng định?”
“Khẳng định.” Cứng đầu bật ra hai chữ đó nhưng trong lòng Anh Tư lại hiện ra cặp mắt to tròn của Tam Tam, thứ ánh sáng đó khiến người ta khó mà bỏ mặc. Lúc nhỏ, khi cô và Đỗ Thuần còn chưa là bạn thân, từ trong đôi mắt đó đã phân biệt được những trắng đen thị phi mà Đỗ Thuần phải gánh chịu. Cô cũng từng đọc được sự vùng vẫy, vật lộn đấu tranh kiểu như con thú trong lồng, từ xa nhìn Đỗ Thuần lẳng lặng lướt qua mình, cô bé Tạ Anh Tư như cảm nhận được mùi vị nỗi đau, cho đến tận bây giờ điều ấy vẫn còn khắc cốt ghi tâm.
Chu Minh mỉm cười gật đầu, dịu dàng nói với Tinh Tinh: “Tinh Tinh, chị đã đồng ý rồi!”
“Hả? Thật vậy sao? Tuyệt quá, tuyệt quá! Tam Tam có nhà mới rồi, có nhà mới rồi!” Cô bé Tinh Tinh đợi chờ đến sốt ruột, cuối cùng cũng có câu trả lời hài lòng, mặt mũi rạng rỡ hẳn, ôm Anh Tư nhảy cẫng lên, chú chó nhỏ vây lấy họ khẽ sủa, dường như cũng đoán ra có chuyện tốt đẹp gì đó.
“Anh…” Tạ Anh Tư hoàn toàn mơ hồ, cắn răng trừng mắt nhìn nụ cười đắc thắng của Chu Minh, trong lòng không có dòng dung nham phun trào, thay vào đó là một cảm giác thư thái không rõ ràng, hoặc trong tiềm thức, từ trước đến nay cô không biết từ chối, vậy nên ngay đến trái tim cũng không thể làm khác được. Anh Tư thở dài ngồi xuống, hai cô gái một lớn một nhỏ nheo mắt cười, đến gió đêm cũng thổi ra vài nét thơ ngây, “Được rồi, chị giúp Tinh Tinh, chị sẽ thay em chăm sóc chú chó nhỏ này, ngoắc tay?”
“Chị, chị thật tốt bụng, em biết chị sẽ giúp mà. Ngoắc tay?”
Chu Minh đứng bên cạnh, nhìn làn gió dịu thổi bay làn tóc mềm mại của hai cô gái, chú chó lượn vòng quanh bên họ, đẹp đẽ như tái hiện lại câu chuyện cổ tích. Ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt sinh động trẻ trung của cô gái trưởng thành, nụ cười trong trẻo của cô khiến Chu Minh mỉm cười.
“Tinh Tinh, vì sao đặt tên cho chú cún là Tam Tam?” Tạ Anh Tư không hiểu, cái tên Tam Tam này thật sự không hay lắm.
“Chị thích cái tên này không? Là anh đặt đó, anh nói Tam Tam là con thứ ba, nên cứ gọi Tam Tam cũng được.”
“Ha ha thích, chị thích.” Nhưng thực chất thì cô không thích lắm.
Đêm tối vô cùng tĩnh mịch, mẹ Tinh Tinh đi tìm con gái, nghe nói hai người họ sẽ thu nhận, nuôi dưỡng chú chó nhỏ liền cảm ơn rối rít. Tinh Tinh thút thít ôm Tam Tam lên xe, chú chó nhỏ vô cùng thông minh, linh cảm sẽ phải chia tay với cô chủ nhỏ, lúc đầu quyết không theo, nhưng sau khi nghe lời dỗ dịu dàng của Tinh Tinh, cuối cùng cũng bị cưỡng chế lên xe.
Chu Minh sợ chú chó nhỏ kinh hãi, cố tình lái xe chậm lại, Tạ Anh Tư nhẹ nhàng vuốt lông của chú chó, một người một chó lo lắng không biết phải làm sao. Chì trong phút chốc, cô ấy đã phải nuôi chó rồi, biết lấy cái gì ra mà nuôi nó đây? Ngay đến việ