Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341547

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1547 lượt.

ợc tác dụng của cái đầu, vừa công khai, vừa ngấm ngầm châm biếm thân phận Kim Quy trời sinh của Chu Minh. Hừm, ra vẻ gì chứ, nếu tôi sinh ra là một đại tiểu thư, khi không nói lại được anh thì cũng dùng tiền đập chết anh rồi, còn chưa biết ai là ma cà bông đâu.
Chu Minh đút tay vào túi áo, cười: “Vì ngai vàng của tôi mà Tạ Anh Tư lo nghĩ như vậy, thực sự tôi không ngờ đến. Có điều, cô coi thường cái ngai vàng đó của tôi rồi, chỉ những cô gái có sức mạnh mới có thể cướp được, tôi e số người cướp quá ít ấy chứ. Sao, cô có muốn thử không?”
Ai mong số tiền thối của anh, cô bất ngờ quay đầu lại: “Không cần đâu, tự làm giàu bằng lao động.”
Chu Minh gật đầu hiểu ý: “Được rồi, tôi có thể nhìn ra, cô Tạ Anh Tư là một nhân viên cần cù, thân làm lãnh đạo, đương nhiên tôi phải xem xét ý kiến làm nhiều ăn nhiều của cô, cô nói có phải không?”
“Anh, anh có ý gì?” Cô gà ngốc vẫn chưa kịp phản ứng lại.
Chu Minh khua khua tay, nụ cười hấp dẫn như ác ma tái sinh, “Không có ý gì, không phải cô tự làm giàu bằng lao động sao?” Từ trên cao nhìn xuống Tạ Anh Tư, anh nói nhẹ nhàng, “Tổng biên tôi đây sẽ cho cô toại nguyện.”
Khoảng thời gian tiếp theo, cuối cùng Tạ Anh Tư cũng hiểu ý “để cô tự làm giàu bằng lao động” của Chu Minh. Cô đã bị người nào đó cho vào diện “chăm sóc” rồi. Lượng phỏng vấn ngày càng nhiều và nặng nề hơn, thêm cả mấy việc sai vặt ngoài, lại còn thường xuyên phải tăng ca nữa. Đương nhiên, nói được làm được, làm nhiều ăn nhiều, cô phóng viên nhỏ bé làm còn hơn cả sức lừa, con số trên bảng lương hôm nay không giống hôm qua, khiến những người khác đỏ mắt đến nửa ngày.
Nhưng có lẽ bởi Anh Tư đã từng đứng ra giúp Lưu Lan – người vốn quen gây khó dễ cho người khác, nay lại nhắm một mắt mở một mắt, không ho he nửa lời. Nói đi cũng phải nói lại, ai cũng biết, từ sau lần Tạ Anh Tư náo loạn lần trước, trước mặt mọi người, Chu Minh càng lạnh nhạt với cô hơn. Khi đống nhiệm vụ được chỉ định xuống, phần việc Anh Tư làm bao giờ cũng nhiều hơn những người khác, nên cũng chẳng có ai bắt bẻ gì. Nhân lúc Anh Tư ra ngoài phỏng vấn, những người khác trong văn phòng bí mật suy đoán, cuối cùng họ đưa ra kết luận, Tạ Anh Tư tính khí nóng vội lại đụng ngay tổng biên đại nhân, tổng biên không tiện ra mặt xuống tay trêu đùa cô, đành giở chiêu ngầm. Ồ, chuyện đời bất thường, nịnh thần Tạ Anh Tư cũng có lúc không ăn khách, lương được tăng thì có tác dụng gì, chẳng phải còn vất vả hơn lừa thường phải dậy sớm thức khuya sao?
Lúc gần tan ca chiều thứ sáu, sắc hoàng hồn ảm đạm bao phủ bầu trời, ngày xuân cũng lặng lẽ đến gần. Chu Minh dặn dò, trao đổi một số vấn đề với Quan Nghiêm, liếc thấy Tạ Anh Tư đang mặt mũi ngẩn ngơ, sau khi đón nhận cái lườm hung dữ của cô, anh nén cười đi về văn phòng mình.
Dậy sớm phơi mặt nửa ngày trời bên ngoài, sau khi hoàn thành bản thảo phỏng vấn, cô gái kiên cường cảm thấy từng chút tinh lực toàn thân đang chảy ra ngoài tĩnh mạch. Sau khi lườm Chu Minh, cô che mặt rên rỉ, mẹ ơi, con e rằng khi chưa tự làm giàu bằng lao động, thì đã để bệnh viện làm giàu trước rồi.
Máy vi tính bỗng kêu lên một tiếng báo hiệu, hiện ra cửa sổ tin nhắn MSN, cô dán mắt nhìn, nghiến răng nghiến lợi, là Chu Minh gửi tới.
Colin: “Nếu hôm nay tôi đếm không nhầm thì cô lườm tôi năm lần.”
Quái thú kem bơ: “Đếm sai rồi, là sáu lần, vẫn còn một lần lúc anh quay lưng đi nên không nhìn thấy.”
Colin: “Ngày mai chuẩn bị lườm mấy lần, trong lòng tôi cũng thừa biết.”
Quái thú kem bơ: “Chưa nghĩ ra, cái đó còn phụ thuộc vào số lần anh xuất hiện trước mặt tôi. Chẳng còn cách nào khác, mắt của tôi cứ hễ thấy anh là không khống chế được.”
Colin: “Tôi khuyên cô nên bớt lườm đi.”
Quái thú kem bơ: “Hừm, đừng có tự đắc, khi anh đến tôi sẽ tháp tùng và lườm cháy mắt.”
Colin: ườm nhiều hơn nữa tôi cũng chịu được, chỉ e người khác không chịu nổi thôi!”
Quái thú kem bơ: “Tôi lườm là việc của tôi, liên quan gì đến người nào?”
Colin: “Thực ra, ngay từ lần đầu cô lườm tôi, tôi đã muốn nói với cô rằng, mắt cá ươn còn đẹp hơn mắt cô khi lườm.”






Hơi thở mùa xuân bao phủ khắp góc phố, thậm chí trên gấu váy những cô gái trẻ, cánh hoa cũng như đang hé nở. Thành phố đầu xuân vô cùng nhộn nhịp, những mầm non được ấp ủ qua một mùa đông dài cuối cùng cũng sinh sôi và sáng rực rỡ trong mùa xuân này. Cô phóng viên nhỏ bé Tạ Anh Tư không ngừng nghỉ chạy đôn đáo khắp các hang cùng ngõ hẻm của thành phố, theo sát phỏng vấn những sự kiện mới nhất, sau đó hỏa tốc quay về tòa báo viết bản thảo, không còn thời gian để lấy hơi. Trực giác nghề nghiệp của Anh Tư rất nhạy cảm, cô có thiên phú làm tin tức, bài viết luôn có tác động sâu sắc, không chỉ riêng lão Từ mà ngay cả boss Chu Minh, ngoại trừ trên MSN hay nói những lời châm chọc, thì thỉnh thoảng cũng khen cô vài câu. Có điều, những lời khen ấy luôn theo kiểu dao găm súng lục, lâu dần cũng thành trơ lì. Anh Tư nghe tai này, cho lọt qua tai kia, cũng không còn hào hứng đến mức thả bom hơi nữa.
Tạ Anh T