Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341539
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1539 lượt.
ều, hình tượng lúc này không ăn nhập lắm với sự hống hách.
Chu Minh cũng không vội trả lời ngay vì sao lại đến đây. Trước tiên, anh đưa mắt quét qua mái tóc rối bời của cô gái kiên cường, ồ, cái này chẳng hiểu sao lại quen mắt rồi. Ánh mắt anh dần hạ xuống dưới, khuôn mặt lãnh đạm nhìn đôi dép lê hậu hiện đại ở chân cô. Bên chân trái là một chiếc dép màu hồng có lỗ thủng to như đồng xu, thấp thoáng nhìn thấu cả màu tất lụa cô đang đi, rất hay, chiếc tất lụa cũng màu hồng, hóa ra cô gái này cũng có sở thích như vậy. Chiếc dép bên chân phải lại càng hậu hiện đại, một lỗ màu đen cũng to y hệt đồng xu phủ lên trên màu hồng, có điều giống như bị vá lên sau đó, khiến vòng tròn có vẻ hơi thô. Hơi chau mày lại, anh cảm thấy có chút kỳ lạ.
Tạ Anh Tư đứng ngây người, lần theo ánh mắt Chu Minh, cả khuôn mặt ửng hồng như quả cà chua, vừa rồi xỏ vội đôi dép cũ, xem ra đã bị Kim Quy cười rồi. Có điều, nghĩ lại, cô có gì phải lúng túng chứ? Đây là đôi dép lê yêu thích do mẹ cô treo đèn làm ra, xấu thì có hơi xấu, cũ thì có hơi cũ, nhưng tình cảm là vô giá, không có gì phải mất mặt. “Nhìn cái gì mà nhìn, chưa thấy người nghèo đi dép lê rách bao giờ à?”
“Hai chiếc này tại sao lại không giống nhau?” Chu Minh cũng không trực tiếp trả lời câu hỏi của Anh Tư, lập tức hỏi luôn một câu, “Chiếc bên trái sao lại có một lỗ thủng?”
Vẻ mặt cô gái kiên cường méo xệch, cố ra vẻ không có chuyện gì, “Do bố tôi hút thuốc làm thủng.”
“Bố trừng phạt cô à?”
“Không phải, không phải, lúc bố tôi đánh cờ, vì nhập tâm quá, đầu thuốc rơi xuống dép mà không biết nên mới bị bỏng.”
“Sau đó thì sao?” Chu Minh rất hứng thú với chuyện này.
“Chẳng có gì cả, chỉ là bị bỏng một chỗ ở chân, thoa thuốc nửa tháng mới khỏi.”
“Bố cô đi dép lê màu hồng?” Trong ấn tượng của anh, có lẽ màu hồng chuyên thuộc về các thiếu nữ.
“Nào chỉ bố tôi, cả nhà tôi ai cũng đi dép màu hồng hết. Mẹ tôi là cô gái trẻ màu hồng. Vì vậy quán bánh kem nhà tôi mới đặt tên là “Hiệu bánh Pinky”.” Năm ấy, bố cô thấy cái tên này rất mất mặt, nghẹn trong bụng rất lâu, lúc vừa run lẩy bẩy định nêu ra ý kiến, đôi mắt lấp lánh của bố liếc thấy hàng lông mày của mẹ cô giật giật, ngay lập tức nuốt lời về bụng mà tiêu hóa đi. Từ đó về sau, nữ hoàng màu hồng trong nhà cầm quyền đến tận bây giờ, thế lực vững chắc không thể lung lay.
Chu Minh mím môi cười nhạt, lại đưa tay chỉ chỉ vào chân phải: “Vậy chiếc này thì sao, cái tròn tròn ở giữa là cái gì?”
Cô gà ngốc nghe hỏi càng đắc ý, nhẹ nhàng nhấc chân như hiến dâng vật quý, “Cái này sau đó tôi đã vá lên, anh xem, như thế này cân xứng biết bao.”
Chu Minh nhịn cười gật đầu, đôi mắt nhỏ dài chưa từng rời khỏi cô hề trước mặt. Quả nhiên cả nhà đều cổ quái, cô hề đã được hình thành nên trong môi trường như vậy. “Lại đây đi, tôi có mang chút đồ đến.” Dứt lời, anh mở nắp cốp sau xe, lấy rađống đồ. “Gần nhà tôi có cửa hàng thú cưng, tôi đã mua một ít đồ ăn cho chó. Chủng loại đa dạng lắm, mỗi thứ tôi mua một ít, chắc sẽ có đồ cún con đặc biệt yêu thích, cô để ý một chút, lần sau sẽ dễ chọn.” Anh quay lại, không an tâm dặn dò cô gái đang chăm chú nghiên cứu đồ hộp dành cho chó, “Nghe thấy chưa? Đừng có nghĩ rằng, cô phàm ăn thì đương nhiên chó cũng như vậy.”
Trên mặt Anh Tư thể hiện rõ thái độ không chống cự lại được, nhưng đến chết vẫn già mồm: “Ai nói tôi không kén chọn đồ ăn? Tạ Anh Tư tôi đây cũng có thứ không thích ăn, được chưa?”
“Vậy cô nói thử xem, cô không thích ăn cái gì?” Chu Minh vừa chuyển đồ vừa hỏi, trong đáy mắt tràn đầy vẻ hóm hỉnh.
“Tôi… tôi…” Tay dắt chó, miệng Anh Tư lắp bắp, không trả lời được. Quả thực hỏi khó cô rồi, hình như, cái gì cô cũng ăn, cái gì cũng thích. Tạ Anh Tư có thể không có tiền, dù thế nào thì tuổi còn trẻ, khỏe mạnh, cùng lắm thì kiếm lại từ đầu. Thế nhưng, thể diện nhất định phải giữ, đặc biệt là trước mặt oan gia trăm năm mới gặp này, sau khi con ngươi đảo tròn hai vòng, cuối cùng cũng nghĩ ra, “Tôi không ăn bánh ga tô.” Nhà cô mở cửa hàng bánh ga tô, nhớ lại lúc còn nhỏ, cô bé Tạ Anh Tư, miệng luôn dính kem bơ, sau đó cả người toàn mùi bơ chạy đi đánh nhau với đám con trai, mọi người thường gọi cô là “quái thú kem bơ”.
Có điều, đến một ngày quái thú bị kem bơ hạ gục hoàn toàn, ăn nhiều quá, cô bị đi ngoài hai ngày hai đêm, từ đó bất cứ thứ gì liên quan đến bơ, cô đều coi như mãnh thú.
Chu Minh gật đầu, “Thật không ngờ cũng có thứ mà Tạ Anh Tư bỏ qua!”
Chu Minh lấy tất cả đồ ra khỏi xe, “Đồ rất nhiều, hay là tôi cầm lên giúp cô.”
“Không cần, không cần, tôi tự mang được.” Nữ hào kiệt khua tay, cúi đầu xách đồ chuẩn bị đi, chú chó đói vẫy đuôi chờ đợi về nhà.
“Sao lại tự lực cánh sinh?” Chu Minh trêu đùa chú chó không vội rời đi.
“Ngay đến cửa tôi cũng có thể sửa.”
“Thật vậy sao? Vừa hay nhà tôi có cánh cửa hỏng, lúc nào đó cô qua xem hộ.” Trêu chó nhưng anh cũng không quên chọc người.
Tạ Anh Tư ngượng ngùng gãi gãi mớ tóc rối, chẳng dễ gì ba hoa được một lần, lại bị dội gáo nước lạnh, thật khó chịu. Cuối cùng, cô đành thành thật nói thẳng kỹ thuậ