Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1543 lượt.
một lần, không được nợ.” Ung dung lật nhìn lòng bàn tay, Tạ Anh Tư nhủ thầm, tôi chịu tội, nhà anh cũng đừng nghĩ đến chuyện bình an vô sự.
Lưu manh đến tận cửa đòi tiền, lại còn lộ vẻ đức hạnh thản nhiên. Chu Minh mỉm cười nhìn dáng vẻ lu loa của nữ thổ phỉ, cười một cách vui vẻ, “Được, tiền tôi sẽ trả, nhưng nếu để tôi biết chú chó này ngày ngày phải gặm dưa muối…” Ngập ngừng một chút, anh nhìn con đường đông đúc phía trước, “Coi chừng tôi sẽ biến cô thành dưa muối.”
“Yên tâm, tôi sẽ cho nó uống ngon lành, hầu hạ nó như nương nương là được chứ gì?” Tạ Anh Tư khẽ hừm một tiếng, còn rêu rao chà đạp tôi thành dưa muối, anh không nhận ra sao? Tôi sớm đã thành một đóa hoa dưa muối cay đắng rồi!
Đến chân lầu nhà Tạ Anh Tư, cô vội dắt cún con ra khỏi xe, Chu Minh bước đến trước mặt họ, nhìn ngắm xung quanh một lượt, “Quanh đây hình như không có cửa hàng thú nuôi nào.”
“Không có, đến đó làm gì?” Cô ngồi xuống nô đùa với chú chó, gọi liên hồi “cún con, cún con” một cách hứng khởi. “Baby cẩu, chú chó nông thôn của chúng ta không đến nơi đó, đúng không?” Chú chó nhỏ ngẩn ra sủa hai tiếng với Anh Tư, nhưng cảm thấy chủ nhân mới này không có chút thù địch, nên lại nhanh chóng ngoan ngoãn như cũ.
“Cho dù là chó nông thôn cũng phải ăn thức ăn của chó, cô muốn để nó chết đói sao?” Chu Minh cũng khom lưng chơi đùa cùng chú cún.
“Tôi ăn cái gì thì sẽ chia cho nó một ít là được rồi!” Càng nhìn chú chó lông vàng này, Anh Tư càng yêu thích.
Chu Minh chau mày, khiến ấn đường lộ ra những nếp sóng nhăn, thấp giọng nói, “Tạ Anh Tư, cô cứ như vậy mà đuổi chú chó tôi bỏ tiền ra nuôi sao?” Vẻ mặt anh nghiêm túc, cô gái này mà không hù dọa một chút, sẽ không biết trái đất hình tròn, tiền anh bỏ ra sẽ tiêu hết mất.
Nữ Gia Cát đời thứ hai giơ tay xin tha, “Được được, tiền của đại gia, tôi sẽ tiêu giúp ngài là được chứ gì? Tiêu tiền thì có ai mà không biết…” Đứng dậy, cô giơ chân đá đá chú chó, cười hì hì, “Nào, cún con, dập đầu một cái với ông nội Chu, nhanh… dập xong rồi, về nhà với mama.”
“Dựa vào cái gì mà cô là mama, còn tôi lại là ông nội?” Chu Minh nhướng mày.
“Ông lớn bỏ tiền ra, đức cao vọng trọng, không gọi anh là ông nội, lẽ nào gọi tôi là ông nội?”
“Không được, tôi vẫn chưa già đến thế!”
“Anh có phiền quá không?” Tạ Anh Tư phất phất tay, trợn mắt hiểm ác với anh chàng Chu Minh cứ quấy rầy mãi, “Được rồi, phong anh làm cha nuôi.”
“Cô có thấy cha nuôi nào rộng lượng như thế chưa, chỉ có cha đẻ mới như vậy.”
Mẹ đẻ trợn tròn hai mắt, mở miệng kêu gào, “Cha nuôi chính là cha nuôi, vị trí cha đẻ không đến lượt anh, là của người khác, anh tranh cái nỗi gì?”
“Vì sao tôi không thể làm cha đẻ?” Chu Minh cười hiểm, nghiêng người ghé đến bên Tạ Anh Tư, lộ đầy vẻ uy hiếp, “Tạ Anh Tư, cô hãy cho tôi một lí do.”
Dưới ánh đèn mờ ảo, khuôn mặt tuấn tú dần dần sát lại, đến nỗi có thể nhìn rõ hàng râu mờ mờ bên miệng anh, tâm can Tạ Anh Tư run rẩy, bị giật điện cao áp rồi, giật đến tê liệt, đến nỗi ngây ngốc rồi. Miệng cô lắp bắp, “Lý do…” Con ngươi bỗng đảo tròn, cô ưỡn thẳng ngực đối đầu, cuối cùng cũng lấy lại khí thế rồi. “Lý do rất đơn giản, tôi để vị trí cha đẻ cho người đàn ông xấu xí rồi.” Nặn nụ cười xu nịnh, cô nói tiếp, “Vẻ sang trọng và phong độ của tổng biên, thì không nên hỗn tạp.”
Chu Minh làm vẻ bừng tỉnh, “Ồ, Tạ Anh Tư, sao tôi lại quên lý luận sắc bén về việc coi mỹ nam là bom người của cô nhỉ… Tại sao cũng có lúc cô sợ hãi nhỉ.” Nheo mắt nhìn thẳng vào đôi mắt nhấp nháy, nhưng đầy vẻ hoảng hốt của Anh Tư, anh nói tiếp, “Cô không biết bom người chuyên chọn ra tay với những quả hồng mềm ư?”
“Ai… ai sợ…” Gà trụi lông càng lắp bắp, ghê gớm hơn, “Anh ra ngoài kia thử hỏi dò xem, có cái gì mà Tạ Anh Tư tôi đây sợ không?” Rướn cổ cứng miệng, nhưng trái tim Anh Tư không chịu nghe lời mà đập rất nhanh, nhìn nụ cười ẩn hiện trên miệng Chu Minh dưới sắc đêm mờ tỏ, máy cảnh báo toàn thân lại phát tác. Đối với bom người, Tạ Anh Tư vẫn có chút sợ hãi.
Sức phá hoại của bom người quả thực không thể xem nhẹ.
Đêm trăng lung linh, huyền ảo, vô cùng quyến rũ lòng người. Phía trước, một chiếc xe chầm chậm tiến đến, mấy đôi thanh niên nói cười ầm ĩ bước xuống xe. Thấy người lạ, chú chó nhỏ kêu lên mấy tiếng, khiến đám thanh niên quay sang nhìn, một cô gái hoảng sợ nũng nịu nép vào lòng chàng trai, làm đám bạn được một trận cười thích thú. Chu Minh ngước nhìn một cái, thu nụ cười lại, anh nói: “Lên đi, để chú chó tập làm quen với môi trường.” Nhìn đồng hồ, anh giả bộ vô ý hỏi: “Nửa đêm cô có thói quen dậy ăn khuya không?”
“Không, hỏi cái này làm gì?” Trợn mắt nhìn bom người, Anh Tư lên tiếng trả lời không chút thiện cảm. Con phố lại trở về trạng thái vắng lặng, chỉ còn sót lại tiếng gào thét lanh lảnh của cô gái.
“Cũng không có gì, lo nửa đêm cô đem chó ra mà quay ăn thôi!”
“Lại có chuyện gì?” Cô gái thấp kém, lạnh lùng đi đến trước mặt Chu Minh, kiêu ngạo nói. Vẻ mặt ngang bướng giống hệt một nữ vương, chỉ có đi