Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341541
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1541 lượt.
t sửa cửa hạng xoàng của mình, “Cửa nhà những người có tiền như các anh cao cấp quá, kỹ thuật của tôi chỉ đối phó được với những cánh xập xệ thôi.” Chu Minh đứng dậy, rút từ ví ra một tấm thẻ sáng chói lóa: “Thẻ Trì Vực”.
Mặt mũi Tạ Anh Tư hớn hở, đang định đưa tay đón nhận thì Chu Minh lại thu về, khiến cô không khỏi xót xa. Anh lên tiếng dặn dò, “Không cho phép để chó ăn quá nhiều, nó không phải là cô. Nghe rõ chưa?”
Cô gái kiên cường giật lấy chiếc thẻ, sốt ruột gào lên: “Biết rồi, biết rồi, nói nhiều như bà già ấy. Nó không ăn hết thì tôi ăn là được chứ gì, không để lãng phí một xu của Chu đại gia đâu.”
Sau khi cướp lấy chiếc thẻ, nữ lưu manh không nói tiếng cảm ơn nào, thản nhiên dắt chó bỏ đi.
“Ăn cơm chưa?” Chu Minh đứng đằng sau, hỏi lớn nữ vương tóc rối và chú chó nhỏ.
“Chưa.” Một tiếng trả lời “chưa” dứt khoát, lưu loát. Theo sát phía sau là tiếng rên rỉ tủi thân của chú chó.
“Tôi cũng chưa ăn, dắt chú cún cùng đi ăn đi.” Chu Minh an nhàn, bình tĩnh dựa vào cạnh xe ngỏ lời mời, sự nho nhã, lịch thiệp khiến người khác khó lòng từ chối.
“Hay là, không cần đâu.” Nữ vương đi đôi dép lê rách lần đầu tiên cười duyên dáng, khuôn mặt hồng hào tôn thêm sắc xanh nhạt của bầu trời, “Đi ăn cơm với anh, tôi sẽ bị trúng gió mất.”
Ngâm nga hát, nữ vương lắc lư quay về căn nhà nhỏ, dáng vẻ lưu manh càn quấy. Con mắt sáng long lanh, đắc ý bước đến bên cửa sổ nhìn xuống, Chu Minh lúc này đã rời đi. Chớp nhẹ đôi mắt, Anh Tư ngẫm nghĩ hẳn là Kim Quy đã đi tìm cô gái bị bại não, nguyện cùng anh ta ăn uống rồi, liền chống nạnh cười phá lên như điên dại, đến nỗi cún con sủa đỏ cả mắt. Cũng đúng, nữ phù thủy đầu bù tóc rối phát điên, đừng nói đến người, ngay đến chó cũng không trấn tĩnh được.
Thái giám Tạ Anh Tư đã mọc đủ lông cánh, cự tuyệt lời mời của chủ nhân Chu Minh một cách hiếm thấy, tâm trạng vui mừng giống như tự nhặt được mười nén vàng khối. Cười rung cả vai, lúc Anh Tư cúi xuống thì thấy đôi mắt lớn cầu xin của cún con, cô vỗ trán nó nói: “Ái dà, con tôi, sao mama lại có thể quên con nhỉ? Chờ tí, chờ tí, mama sẽ làm một bữa thịnh soạn cho con, cũng không để ảnh hưởng đến sự dậy thì của con đâu.” Nói xong, cô ngúng nguẩy mở đồ hộp do Chu Minh mua ra.
Để đồ ăn cho chó vào lò vi sóng một lúc mới lấy ra, ngồi trên sàn nhà, Anh Tư ngắm chú chó thưởng thức bữa trưa một cách hài lòng. Có vẻ cún con từ trước đến nay chưa ăn đồ hộp bao giờ, ngửi thấy mùi thơm của đồ ăn, cảnh giác ngửi đi ngửi lại, cuối cùng mới thè lưỡi, cẩn trọng nếm thử. Mùi vị thức ăn mới lạ cuối cùng đã chinh phục được chú chó quê mùa, cún con ngoan ngoãn ngồi xuống ăn bữa trưa phong phú.
Mama Tạ Anh Tư mãn nguyện nhìn cảnh này, uể oải đưa tay chống cằm, lần đầu tiên cảm nhận được căn nhà nhỏ chỉ thuộc về một mình cô lại có thêm một hơi thở ấm áp, khiến kẻ cô đơn như cô có đôi chút an ủi. Lộ ra nụ cười dịu dàng, mơ hồ, cô bắt đầu thấy biết ơn một người nếu không có anh ta, sẽ không có buổi trưa ấm áp, cũng không có chú chó này bầu bạn.
Nhẹ nhàng vuốt lông cún con, nó ngoan ngoãn mặc ý chủ nhân vuốt ve, trông thực sự hòa hợp. Trầm tư một hồi, mắt phát ra tia sáng, cô vỗ tay hô lớn: “Cún con, hay là đổi lại tên cho mày nhé!” “Mama cẩu” bất ngờ hồi tâm chuyển ý, quấy nhiễu chú chó đang tập trung ăn uống, sững lại ngoan ngoãn nhìn Anh Tư.
“Đúng thì sao, mà không đúng thì thế nào?” Hiệu lệnh đấu chọi đã vang lên trong não cô gà ngốc, có đấu thì cũng thua, nhưng cho dù là thua cũng phải đấu.
“Nếu đúng, tất nhiên tôi phải thể hiện chút quan tâm của cấp trên, còn nếu không phải…” Chu Minh mỉm cười, ngập ngừng nói vòng vo, “Hoặc là tôi sẽ thử một chút, biến không thành có. Như thế chẳng phải rất có sức khiêu chiến sao?”
Trong cầu thang máy yên tĩnh, điện lửa như chia tách buồng tim mềm mại của cô gà ngốc. Tức giận hít một hơi thật sâu, Tạ Anh Tư thầm nhủ: “Tạ Anh Tư, mày không được gục ngã, hắn thích ăn no rồi đi tạt nước lạnh vào mày, mong mày ướt thành gà trụi lông, nhìn mày trần trụi xông ra trước bàn dân thiên hạ. Tạ Anh Tư, cho dù mày có chọi đến không còn cọng lông nào, thì ít nhất cũng không thể ngây ngô trần trụi chạy ra. Tạ Anh Tư, tao tin mày, mày là người có đầu óc.”
Bàn tay nắm chặt dần nới lỏng, trên khuôn mặt trắng hồng gắn nụ cười giả tạo, “Tổng biên thử cái gì chứ, phí sức biết bao. Chỉ cần tổng biên vung vẩy ví tiền, thì có thể khiến phụ nữ chao đảo như trúng gió.” Vén mái tóc ngắn lên, cô quay đầu không nhìn về hướng Chu Minh, nói: “Sức mê hoặc của tổng biên, bọn người dưới chúng tôi bái phục còn không hết, ai dà… Cùng làm người mà số mệnh không giống nhau, Tạ Anh Tư tôi đây có cố gắng nhiều thì cũng chỉ kiếm được chút tiền khổ sở, không như tổng biên, trời sinh đã được bọc vàng.” Nói xong, Anh Tư nhìn Chu Minh cười gian tà, “Có điều tổng biên phải coi chừng. Bao đôi tay muốn cướp ngai vàng của anh, chuyện tranh đoạt này, chung quy là không tốt lắm, anh nói có phải không?”
Một Tạ Anh Tư có đầu óc cuối cùng cũng phát huy đư