Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341552

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1552 lượt.

êm xuống, Anh Tư bị âm thanh huyên náo của thành phố đánh thức, cô gái kiên cường kiệt sức coi như đã hồi phục chút ít nguyên khí. Vừa ngáp vừa ngồi dậy, cảm thấy bụng hơi đói, Anh Tư mở tung tủ lạnh, tủ bếp tìm bất cứ thứ gì có thể ăn được. Gặm chút bánh quy khô khốc, cô chau mày nhìn nửa chiếc bánh đã ỉu trong tay, lắc đầu ngao ngán ném phăng cả gói vào thùng rác.
Khải hoàn trở về, nghĩ thế nào cũng phải để “mẹ nuôi” bồi bổ cho cô.
Mở điện thoại, Anh Tư đi đến buồng vệ sinh định gọi cho Đỗ Thuần, muốn nhân lúc nghỉ phép đưa Đỗ Thuần ra ngoài lượn lờ. Nhưng khi vừa ngước đầu lên, thấy nữ quỷ đầu bù tóc rối, mặt trắng bệch trong gương, cô kinh hãi lùi lại phía sau một bước. Cô vừa lùi lại, nữ quỷ trong gương cũng lùi theo, ánh mắt đỏ ngầu vô cùng đáng sợ.
“Tôi đang ở dưới lầu, cún con cũng ở đây, tôi để nó nói cho cô nghe.” Ở đầu dây bên kia, Chu Minh khẽ cười mỉa.
Sự thiếu tự tin của cô gái kiên cường đã đạt mức cực điểm, lén lút đi đến bên cửa sổ, Anh Tư vén một góc rèm cửa nhìn xuống dưới, con xe của Chu Minh đang đỗ chình ình dưới lầu. Cô lúng túng không biết phải làm sao, lặng lẽ đưa tay lên che mặt rên rỉ, ông trời ạ, sao người luôn để tên công tử bột ấy xuất hiện vào những lúc con khốn đốn nhất? Con nào có trêu chọc gì ngài đâu?
“Khụ khụ, cái đó… Anh đem cún con về đi, nó cũng chẳng có cơ hội được ở căn hộ năm sao của anh nữa, để nó ở thêm một đêm đi.” Chẳng biết làm sao, Anh Tư đành lấy chó ra làm bia đỡ đạn. Cái bộ dạng tàn tạ này của cô, sống chết cũng không được để tên công tử bột nhìn thấy, có nhắm mắt cô cũng tưởng tượng ra ánh nhìn xem thường từ đôi mắt đẹp đẽ của Chu Minh. Cho dù Tạ Anh Tư không phải là một mỹ nhân tuyệt sắc, nhưng bất luận thế nào cũng không thể để người khác cười cô là kẻ thế thân của người phụ nữ xấu xí Chung Vô Diệm trong lịch sử được. Bị thương chỉ là chuyện nhỏ, thể diện mới là chuyện lớn, trước nay bất kỳ việc gì cô cũng luôn là người tiên phong, lần đầu tiên rùa rụt đầu vào mai, sống chết không chịu bò ra.
“Điều này nói không chừng, cún con có số giàu sang.” Chu Minh ngồi trong xe, mỉm cười vuốt ve chú cún đang yên lặng, ngước đầu nhìn cánh cửa sổ tối đen như mực ở tầng năm, chau cặp lông mày rậm, nói, “Tạ Anh Tư, cô phát hiện ra chưa?”
“Phát hiện cái gì?” Anh Tư đang định cúp điện thoại đã không còn giữ được bình tĩnh.
“Cô có thói quen, trước khi nói dối thường ho hai tiếng.”
Nổ rầm một cái, trong căn phòng tối om, trên khuôn mặt vốn dĩ chân thật của Tạ Anh Tư có những gợn đỏ lấp lánh, chiếu sáng cả khoảng không u tối. Tay cầm điện thoại, môi cô mím lại trầm mặc không nói lời nào. Trong lòng đang ra sức kêu gào, Tạ Anh Tư, mày có bệnh à, nói dối có một chút mà còn phải húng hắng, mày mau đi uống thuốc ho tự sát đi.
“Hai phút nữa xuống đây!” Chu Minh trầm giọng ra lệnh, dứt lời, cúp điện thoại “cạch” một cái.
Đêm khuya mát mẻ, Tạ Anh Tư đứng chôn chân bên cửa sổ như tượng, hít một hơi thật sâu, cố gắng thở ra, đánh cái đầu tổ quạ sang trái rồi lại sang phải, tựa như u hồn oán hận lướt trong không trung giữa đêm tối. Sau khi vận động gân cốt một lúc, bộ não hỗn độn quay trở lại trạng thái tỉnh táo. Cô siết chặt nắm tay, đi thì đi, nguyện vọng tám trăm năm trước của lão nương chính là dùng sự thấp hèn khắc chế tính xảo quyệt của anh, thế này cũng hay, cuối cùng hôm nay cũng được như ý rồi.
Hùng hổ lao xuống lầu, cô gái kiên cường rảo bước về phía mục tiêu, trong mắt bùng cháy một ngọn lửa. Từ gương chiếu hậu, Chu Minh thấy cô gái trẻ cao cao đang đi tới, nhếch mép cười, tay ôm cún con mở cửa xe bước xuống.
Dưới màn đêm, chú chó nhỏ thông minh vừa nhìn thấy cô chủ liền kích động xông đến trước mặt Anh Tư sủa oang oang, thè lưỡi liếm giày thể thao của cô, xem ra trí nhớ đã phục hồi tương đối. Được sự nồng nhiệt của chú cún dỗ dành, mama cẩu vừa cười vừa ngồi xuống xoa đầu cưng nựng, “Cái đồ bé con này, coi như vẫn còn chút lương tâm.” Lấy ngón trỏ chỉ chỉ vào đầu chú chó, cô lẩm bẩm, “Nếu mày dám bơ ta, mày sẽ không xong với ta.” “Sao thế, đang tẩy não cho nó à?” Chu Minh đứng bên trái cách Tạ Anh Tư khoảng một bước chân, đang đối diện với bên má trái lành lặn của cô, dưới ánh đèn mờ ảo, tạm thời không phát hiện ra bộ dạng khác thường của cô. “Có điều, có tẩy cũng phí công, tôi đã giúp cô tẩy não cho nó trước rồi!” Anh hé miệng cười, “Chú chó này bây giờ là phe của tôi.”
Lườm một cách khó chịu với kẻ đang đắc ý, Tạ Anh Tư cố gắng sàng lọc thái độ cười hiểm của anh. Cô đứng dậy, ôm chú chó quay người bỏ đi, nhanh đến mức dường như gót chân có bôi dẵ trơn, cô gái kiên cường có “khuôn mặt đẹp” của Chung Vô Diệm, nhưng lại không có “sự cởi mở” của Chung Vô Diệm. “Năm ngày vừa qua, cảm ơn anh, bye bye.” Cũng không quay mặt lại nói lời cảm ơn, thể hiện rõ sự không chân thành, nhưng thực ra đắng cay đang tuôn chảy ào ạt trên cả mặt đất.
Chu Minh chau mày, bất ngờ tóm vai người con gái đang trốn chạy, dùng lực khiến cô xoay đầu đối diện với mình. “Tôi vẫn chưa nói…” Còn chưa dứt lời, đôi mắt sáng của Chu Minh đột nhiên phát hiện vết b


Insane