Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341556

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1556 lượt.

: “Thử nhìn xem, ôm lên nhẹ bẫng, gầy đến thế này rồi…”
Chu Minh khẽ cười gượng, hoàn toàn lĩnh giáo công lực của nữ lưu manh, “Con số không thể nói lên tất cả? Tạ Anh Tư kia, năm ngày trước, là ai chỉ vào cái cân này, luôn miệng kêu tôi chỉ tin số La Mã? Sao, mới có năm ngày, cô đã phản cung triệt để rồi!” Hai tay anh khoanh trước ngực, “Từ sau khi dậy thì hoàn toàn, trí nhớ của tổng biên tôi đây vô cùng tốt, muốn phản cung à, không có cửa đâu.”
Vẻ mặt nữ lưu manh phút chốc như bông cẩm chướng héo tàn, cảm giác xỏ lá bị bài xích có chút tồi tệ, trịnh trọng đặt chú chó nhỏ xuống, cô chống nạnh tỏ vẻ không chịu thua, “Dậy thì được đấy… Năm đó nhà tôi nghèo, nên mới không được như vậy…” Cô nghiêng đầu thì thầm, “Kiêu ngạo cái gì?”.
Chu Minh ngao ngán nhìn chiếc ghế dài cách đó khoảng bốn năm bước chân, một bà lão đang ôm con chó xù trắng tuyết nheo mắt nhìn về bên náo nhiệt này, cúi đầu nhìn nữ lưu manh ầm ĩ một lần nữa, tâm trạng anh vui vẻ hẳn lên, tiến lại gần phía Anh Tư, “Tạ Anh Tư, nhớ nói to hơn một chút nữa, tôi sợ bà lão bên kia không nghe thấy.”
Tạ Anh Tư chết lặng, có chút không thoải mái với khoảng cách gần trong gang tấc với Chu Minh, xoay đầu nhìn về phía sau, thấy bà lão gầy nhom đó đang ôm chú chó nhỏ đi về phía bọn họ, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn thậm chí còn gắn nụ cười. Trừng mắt nhìn bà lão, Anh Tư quên không giấu đi bên má phải của mình.
Bà cụ lại gần họ, đầu tiên chăm chú nhìn bên má phải khiến người khác phải tròn mắt của Tạ Anh Tư, hốt hoảng la lên một tiếng “ái dà”. Sau đó, bà thu nụ cười lại, quay sang Chu Mịnh, khuôn mặt nhăn nhúm hơi nghiêm túc, “Chàng trai trẻ, đừng trách cô rỗi hơi, có cãi nhau với bạn gái thì cãi, nhưng tuyệt đối không được động tay, đối với con gái người ta, mặt mũi là phần quan trọng nhất.”
Chu Minh cười, khuôn mặt anh tuấn lộ ra sự lúng túng, nhưng vẫn duy trì vẻ nho nhã, lịch sự vốn có, khẽ gật đầu, “Cô nói đúng.” Ánh mắt anh ý vị thâm sâu nhìn Tạ Anh Tư đứng bên cạnh đang cố nín cười, “Sẽ không có lần sau ạ.”
Khi hai người lao ra khỏi bệnh viện thú nuôi như chạy trốn, vẻ mặt của đôi nam nữ hoàn toàn khác nhau. Người đàn ông u ám không vui, còn cô gái thì rơi vào trạng thái điên khùng. Sau khi vào trong xe, Anh Tư ngoác miệng cười lớn, đến nỗi rơi cả nước mắt thắng lợi, mà vẻ mặt Chu Minh lại là bầu không khí căng thẳng trước cuộc chiến.
“Ha ha, ha ha.” Tạ Anh Tư vỗ đùi, chỉ Chu Minh, bắt chước giọng bà lão, “Khụ khụ, chàng trai trẻ à, có cãi nhau với bạn gái thì cãi, nhưng tuyệt đối không được động tay… ha ha…” Chớp chớp mắt, cô lại phì cười ngặt nghẽo, không có chút thư thái, lễ độ nhi nữ nào.
“Tạ Anh Tư, chú ý cái cằm của cô đấy.” Chu Minh chịu thiỴ không biết làm sao, cười gượng một cái, nhìn cô gái vui mừng khi thấy người khác gặp nạn một cách đắm đuối. Khóe miệng khẽ nhếch lên, dù sao thì người thắng sau cùng vẫn luôn là anh.
Nữ thần ban đêm bắt đầu nhẹ nhàng vẫy gọi những linh hồn run rẩy, ánh đèn xanh đỏ là chiếc áo khoác phỉ thúy của nữ thần, thu hút vô vàn ánh mắt mong ngóng cái đẹp.
“Ăn cơm chưa?” Mỉm cười lùi bước, nốt nhạc yên tĩnh lại phiêu bồng trong không gian nhỏ bé.
Tạ Anh Tư lắc lắc đầu, “Chưa.” Xoa xoa cái bụng lép kẹp, “Ái dà, tôi phải đi ăn cá dưa chua mới được. Đưa tôi đến ‘Quán ăn Hạnh Phúc’ đi!” Bất giác hạ lệnh một tiếng, cô phóng viên nhỏ bé bắt đầu sai khiến Kim Quy, coi đó như một lẽ đương nhiên. Có thể thấy, ở lâu bên cạnh Chu Minh, cô thực sự cũng “đỏ” rồi.
Đến Quán ăn Hạnh Phúc mới phát hiện ra quán này ngày thường thực khách ra vào tấp nập, hôm nay lại đóng cửa kín mít. Tạ Anh Tư chạy lại xem mẩu giấy nhỏ dán trên cửa, hóa ra nhà cô chủ quán có việc bận mấy ngày, sau khi quay về sẽ mở cửa bán hàng. Khuôn mặt trắng hồng lộ ra sự hụt hẫng nhỏ, cô đang đói mà. Quay đầu nhìn Chu Minh, dưới ánh đèn nê-ông ngũ sắc, anh mặc toàn hàng hiệu, toàn thân toát lên vẻ cao quý phi phàm, đột nhiên cô cảm thấy bực bội vô cớ.
Không giấu nổi ý nghĩ lém lỉnh, Anh Tư nghiêng đầu quét mắt tứ phía, cuối cùng dừng lại ở một quán cơm nhỏ mộc mạc cách đó xa xa. Nữ lưu manh khẽ rung vai, cười trộm giở trò lưu manh, Chu Minh dựa vào cánh cửa xe, đứng trước gian nguy mà không hề nao núng, hứng thú chờ đợi trò bịp của người con gái này.
Tạ Anh Tư nhướng mày, cằm lười nhác hất hất về phía quán cơm nhỏ đó, “Người có tiền, tôi muốn ăn cơm hộp, có gan đi cùng một chuyến không?”
“Có thì sao? Mà không thì sao?”,
“Có, Tạ Anh Tư tôi đây sẽ hào phóng mời anh ăn cơm sườn. Nếu không, hì hì, vậy thì thật đáng tiếc, lần sau đừng trách trong công ty có người to mồm, đi khắp nơi loan truyền tổng biên gan còn nhỏ hơn con gái.”
“Cái này là uy hiếp?” Chu Minh mặt mũi tỉnh bơ nhìn quán cơm nhỏ cách đó không xa, cuối cùng ánh mắt khóa lại trên người nữ lưu manh, không di chuyển, “Tôi thấy miệng cô cũng không lớn mà.”
“Tạ Anh Tư tôi đây miệng có thể to, cũng có thể nhỏ, để xem gan tổng biên lớn nhỏ thế nào.”
“Cô thấy tôi sẽ sợ cái miệng cao su co giãn sao?”
“Ít lời đi!” Cô gái nhỏ hống hách chống nạnh cười lớn, “H