Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341550
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1550 lượt.
ầm tím trên mặt Tạ Anh Tư. Anh nắm tay cô không chịu buông, không ai nói lời nào, chú chó nhỏ ở giữa ngẩng đầu tròn xoe mắt, sợ hãi nhìn sang hai bên, yên lặng quan sát động tĩnh của “cha mẹ”.
Cô gái kiên cường ngượng ngùng đến nỗi muốn tìm chỗ đất nẻ nào đó mà chui xuống. Trước đây, chưa bao giờ cô quan tâm đến vấn đề nhan sắc, sau khi gặp người đàn ông này, nó lại bắt đầu bước vào tầm kiểm soát của cô. Cũng may, đêm tối che giấu được khuôn mặt ửng hồng, Chung Vô Diệm thoát khỏi sự kìm kẹp, rướn cổ lớn tiếng kêu: “Nhìn cái gì mà nhìn, muốn nhìn gái xấu thì ra đường mà ngắm.” Hét xong, mặt mũi cô tối sầm lại, định bỏ đi.
Chu Minh không chịu buông tha, một lần nữa nắm lấy cánh tay Anh Tư, con mắt sâu thẳm như mực chỉ phản chiếu hình ảnh cô gái và chú chó nhỏ, giọng thấp trầm nhưng dịu dàng: “Làm sao lại bị thế này?”
Người này có tư cách gì mà cứ vạch trần vết thương của người khác? Tạ Anh Tư phẫn nộ liếc nhìn Chu Minh đang giữ chặt mình không chịu buông, nhưng đột nhiên phát hiện vẻ mặt nghiêm túc của anh, luồng ánh sáng sặc sỡ trở thành nền phía sau. Anh đứng ngay trước mắt cô không còn nụ cười mỉa mai xem thường trong dự kiến, thậm chí cô còn bị luồng ánh sáng làm cho hoa mắt, như nhìn thấu sự quan tâm dịu dàng trong mắt anh. Mủi lòng, cô ủ dột lên tiếng, “Chính là… là khi đánh tên khốn bắt cóc trẻ em đó, không cẩn thận bị va vào tủ.” Xoa xoa bên má phải, cô hóm hỉnh nói, “Vết bầm tím tượng trưng cho nữ thần chính nghĩa của chúng ta.”
Nét mặt Chu Minh nghiêm túc, ánh mắt có chút mạnh mẽ, “Tạ Anh Tư, tôi cử cô đi phỏng vấn, chứ không phải đi đánh nhau. Mới có năm ngày đã mang chiến lợi phẩm này quay về, cô không thể khiến người khác bớt bận tâm, lo nghĩ về mình sao?”
“Tôi cũng là do để người khác phải bận tâm lo lắng mà lớn lên đấy, cha mẹ không mắng tôi, anh dựa vào cái gì mà nói? Bây giờ tan ca rồi, ngài Chu Minh ạ!” Một lần nữa hét lớn, Anh Tư không còn luôn miệng kêu “tổng biên”, cô gái kiên cường giận quá gọi luôn tên của Chu Minh, nhưng đây cũng là lần đầu tiên, trong lòng cô không còn sợ hãi nhiều nữa.
Độ cao âm thanh tính bằng đề-xi-ben của Anh Tư khiến Trư Đầu khiếp sợ, bỗng sủa lên mấy tiếng. Góc phố vắng người qua lại giờ đây chỉ còn tiếng chó sủa cùng hơi thở nặng nề của đôi nam nữ.
Chu Minh nhếch mép cười gượng, buông tay khỏi người Tạ Anh Tư, “Tạ Anh Tư, cô thực sự có thể ngốc hơn một chút nữa.” Đưa tay ôm chú chó đang trong vòng tay người con gái mặt mũi bặm trợn, “Đi thôi, không phải cô nói hễ về đến nơi là kiểm tra thể trọng cún con sao?” Anh cũng chẳng đợi phản ứng của cô, quay người bước nhanh về phía xe.
Sư tử Hà Đông dần lấy lại tinh thần, nhảy cẫng lên đầy tức giận, lập tức đuổi theo, “Này này, anh đợi đã, tôi không đi, bộ dạng này của tôi sao có thể đi gặp người khác được? Họ Chu kia, anh rắp tâm làm chuyện gì chứ?” Chu Minh phớt lờ những lời kêu la của Anh Tư, thẳng tiến về phía trước.
Tạ Anh Tư đuổi đến trước mũi xe, Chu Minh đang đặt cún con vào ghế phụ, anh quay đầu hùng hổ kéo Tạ Anh Tư vào xe, “Yên tâm đi, tôi lấy nhân cách ra đảm bảo, không có ai nhìn cô. Nói thẳng ra, hình tượng trước đây của cô so với bây giờ, quả thực không biết đẹp đến dâu.”
Tạ Anh Tư cười điên cuồng, “Ha ha. Lúc này, điều Tạ Anh Tư tôi không tin nhất chính là anh có nhân cách.” Thế là đủ ác độc rồi, Anh Tư cúi đầu nghịch cái tai mềm mượt của chú cún, “Cún con, nhân cách của cha nuôi mày có phải đã bị mày nuốt trôi rồi không?”
Chu Minh khởi động xe, ánh mắt say đắm nhìn cô gái đang nói chuyện với chú chó nhỏ, nụ cười dịu dàng, “Yên tâm đi, trong tương lai không xa, cô sẽ thấy được nhân cách của tôi. Nhân cách của tôi rất lớn, dạ dày cún con nhỏ như vậy không tiêu hóa nổi đâu.”
Đến bệnh viện thú nuôi, do cũng đã muộn nên bệnh viện thưa thớt người và động vật, có đôi chút lạnh lẽo, vắng vẻ. Tạ Anh Tư lén lút xuống xe, sau khi nhận nụ cười châm chọc của Chu Minh, cô hung dữ lườm anh một cái. Ho khan hai tiếng, cuối cùng cô ưỡn thẳng ngực, khệnh khạng bước vào trong.
Hai người đứng bên chiếc cân, Chu Minh vô cùng đắc ý nói, “Nhìn rõ chưa? Năm cân hai đấy! Cún con nặng hơn so với lúc cô đi.” Dứt lời, thái độ khiêu khích chờ đợi phản ứng của mama cẩu.
Ánh mắt người đàn ông khiêu khích quá mức, làm mama cẩu vô cùng tức tối, cúi đầu nhìn chăm chú con số trên mặt cân, chỉ chỉ, “Năm cân hai thì sao? Có trời mới biết cái cân này có chuẩn hay không, hơn nữa, bây giờ cún con đang trong giai đoạn phát triển, xương dài ra mỗi ngày, còn mọc thêm cả lông, đó đều là trọng lượng, trừ mấy cái này thì tôi thấy nó gầy đi rồi. Họ Chu kia, rốt cuộc anh làm cha nuôi cái kiểu gì vậy, rõ ràng để nó gầy như thế này?”
Cặp mắt đẹp của Chu Minh khẽ nheo lại, khẩu khí dữ dằn, “Tạ Anh Tư, tôi thấy trình độ đánh nhau của cô chẳng ra làm sao, nhưng khả năng xỏ lá thì vô cùng đỉnh.”
“Ai xỏ lá? Ai xỏ lá chứ? Con số không thể nói lên tất cả.” Nữ lưu manh trừng mắt nói mò, “Họ Chu kia, rốt cuộc anh đã từng dậy thì chưa? Anh không biết khi dậy thì đều dài người ra à?” Cúi đầu ôm chó lên, cô tiếp tục