Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341555

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1555 lượt.

a ha, sợ rồi hả?” Một hộp cơm có thể khiến Kim Quy chỉnh tề, sạch sẽ khiếp sợ, Tạ Anh Tư vô cùng đắc ý.
“Cái này có gì phải sợ.” Chu Minh lặng lẽ nghiêng người ghé sát nữ lưu manh đang hả hê ăn mừng thắng lợi sớm, “Ai sợ ai, còn chưa nói chắc được.”
“Này, cướp lời tôi làm gì? Anh vi phạm, đền tôi tiền vi phạm.”
“Cái cô này tranh tiền thì mồm miệng luôn rất nhanh nhẹn. Cứ không đền đó, sao nào?”
“Được, anh ép tôi, ngày mai tôi sẽ học nàng Mạnh Khương khóc đổ Trường Thành, đến công ty tiết lộ cái mặt keo kiệt không nhổ được một cọng lông của nhà tư bản như anh.”
“Được, nàng Mạnh Khương đi đi, Có điều để tôi sửa một chút, nhà tư bản như tôi ngược lại thích nhất nhổ lông gà, đặc biệt là lông gà của Tạ Anh Tư.”
“Anh là đồ chồn hôi.”
“Cô là gà trụi lông.”

Dưới sắc đêm tuyệt đẹp, hai người cãi nhau ỏm tỏi náo loạn cả góc phố”, hoa đêm đang lặng lẽ nở khi vắng người, bất chấp tất cả toả hương thơm ngào ngạt.
Nữ vương ban đêm dắt chó đi trước dẫn đường, theo phía sau là một quý ngài anh tuấn, trên tay cầm mấy hộp cơm đang nhỏ cả mỡ ra ngoài, mùi thơm bay dọc cả một con đường. Bức tranh này, nói là hòa hợp nhưng lại có chút không hòa hợp.
Hai người ngồi trong công viên nhỏ ở góc phố, được bao phủ bởi sắc đêm, bên ghế đá cách đó không xa có một cặp đôi đang tựa vào nhau, dưới ánh đèn vàng mờ tỏ, tỏa ra không khí bình yên.
Phía này lại là một phong cảnh độc đáo khác. Chu Minh đặt hộp cơm sườn nướng trước mặt cún con, chú chó nhỏ reo vui âm ư một tiếng, rồi ngay lập tức cúi đầu thè lưỡi, bắt đầu thưởng thức bữa tối ngon lành. Anh lặng lẽ nhìn chú chó ăn một lúc, bên miệng gắn nụ cười dịu dàng. Bước đến chỗ Tạ Anh Tư, anh ngồi xuống bên phải cô, mở hộp cơm ra.
Tạ Anh Tư không vui, mặt mũi khó chịu đang chau mày với hộp cơm chay, liếc nhìn Chu Minh ngồi bên phải mình, dường như vết bầm trên mặt càng nóng bừng bừng. Cô bĩu bĩu môi, đứng dậy đi đến ngồi xuống bên phải Chu Minh.
Chu Minh vốn đã nhấc đũa lên, thấy vậy bỗng mím môi cười, đợi Tạ Anh Tư ngồi xuống, anh lại đứng lên, một lần nữa ngồi sang bên phải cô.
“Này này, làm sao anh cứ phải ngồi bên phải tôi?” Nữ vương cuối cùng không giữ được bình tĩnh, dữ dằn lên tiếng.
“Tôi vui.” Quý ngài cũng không phải tay vừa.
Nữ vương lườm quý ngài một cái, nghiêng người ngồi đối diện anh, vẻ mặt bỗng chốc long lanh xinh đẹp, “Sao, nhìn tôi xấu xí như thế này có phải anh rất vui không? Anh vui thì tùy anh, đến lúc đừng oán trách rằng, nhìn cái mặt xấu xí này của tôi hại anh không nuốt nổi cơm.”
“Đương nhiên, tôi không thể oán trách, thực ra chỉ nhìn cái mặt này của Tạ Anh Tư là tôi có thể khai vị rồi.”
Tạ Anh Tư trợn tròn hai mắt nhìn Chu Minh, trong khoảng ánh sáng màu vàng, lộ ra vẻ ngây ngô trẻ con, có chút ngẩn ngơ với “lí luận khai vị” của Chu Minh.
“Không hiểu à?”
Nữ vương lắc đầu quầy quậy.
Theo sắc đêm, nụ cười của Chu Minh càng rõ hơn, giống như tấm lưới rợp trời kín đất, nuốt trọn toàn bộ tầm nhìn Tạ Anh Tư. Anh tách đũa, gắp miếng cà chua bỏ vào miệng, ung dung thư thái giải thích: “Tạ Anh Tư, cô đã nghe câu chuyện người đẹp và quái vật bao giờ chưa? Đã từng thấy người đẹp của quái vật, thông thường đều có cảm giác vượt trội.”
Cô gái bị ngầm ám chỉ “quái vật” chợt hiểu ra, trừng mắt với Chu Minh đang cười nhạt mãi không ngớt, quay ngoắt người đi, hung dữ xúc một miếng cơm chay. Nhai nhồm nhoàm đồ ăn, nhìn về phía đôi tình nhân đang sánh đôi lướt qua, đột nhiên cô phì cười một tiếng, “Họ Chu kia, kết cục của người đẹp gặp quái vật là gì?”
“Quái vật biến thành hoàng tử, sau đó cùng người đẹp sống đến đầu bạc răng long.”
“Nói cách khác, quái vật cuối cùng cũng chinh phục được người đẹp?”
“Có thể nói như vậy, có điều phải xem quái vật có phải là hoàng tử không?” Chu Minh ngừng ăn, ngoái đầu nhìn cô gái thần sắc đang đắc ý ngồi ngay bên mình, trong con mắt sâu ấy thuộc về màu đêm, “Tạ Anh Tư, cô có biết không, có một số quái vật cả đời chỉ có thể làm quái vật?”
Nét mặt cô gái đang ngông nghênh bỗng có chút ảm đạm, cúi gầm xuống tiếp tục ăn cơm, nhét đầy miệng, nhìn người đàn ông gầm gừ, “Tôi không quan tâm, kết cục là quái vật thắng, người đẹp thua.” Quái vật Tạ Anh Tư quả thật không cảm thấy bản thân có tiềm năng lột xác thành hoàng tử.
“Ăn xong rồi hãy hét, cô bắn cơm đầy mặt tôi rồi đấy.” Chu Minh ngồi lặng yên ở bên, mặc ý cô gái bốc hỏa đang lu loa, chỉ lặng lẽ ăn đồ trên khay mình, thỉnh thoảng còn gắp chút thịt trong hộp cho vào bát của cún con. Chú chó nhỏ nằm ngoan ngoãn trên mặt đất, có lẽ đã quen với đề-xi-ben của sư tử Hà Đông, rèn luyện được thói quen không bị giật mình.
Có vẻ gầm hét cũng đã mệt, Tạ Anh Tư ủ dột ngồi ăn cơm, miệng không ngừng lẩm bẩm, “Toàn là đồ chay… ngay đến một miếng thịt cũng không có, cơm này sao mà ăn được?” Cơm hộp là do Chu Minh mua, Tạ Anh Tư bụng đói reo sùng sục, khi hớn hở mở hộp cơm ra thì hoàn toàn sụp đổ, bởi trong đó chỉ toàn rau xanh mỡ màng. Cô không thích ăn rau. “Không phải tôi nói mua cơm sườn sao?”
“Cơm sườn toàn xì dầu, cô có cần kh


Polly po-cket