Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341545

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1545 lượt.

ắt nghi hoặc giống như vậy từ đôi mắt gấu trúc của Diệp Bội Bội. Ngay lập tức cô hiểu vấn đề, gái già đến tám phần lại nhảy vào bơi lội trong dòng sông tình yêu rồi, ai dà… nhưng hi vọng không phải là bơi khỏa thân.
Chu Minh vẫn chưa đến. Tạ Anh Tư thản nhiên mở lịch công tác trong ngày ra xem, khi đứng lên chuẩn bị đến bộ phận phóng viên, thì mỹ nam Chu Minh diện cả cây vest bước vào. Khi thấy cô, đầu tiên ánh mắt anh dừng lại mấy giây trên khuôn mặt trang điểm của Anh Tư, vẻ mặt lãnh đạm gật đầu với những cấp dưới có mặt ở đấy, “Xin chào các bạn!” Nói xong, anh đi thẳng vào văn phòng riêng.
Bĩu môi, “gái bán hoa” đang ở vào giai đoạn hồi xuân sớm lại càng thêm chột dạ, rời khỏi văn phòng bộ phận biên tập như chạy trốn, vừa chạy vừa lẩm bẩm, vẫn còn may, lần này không đi dép lê.






Buổi trưa, cô phóng viên nhỏ bé kiệt xuất Tạ Anh Tư ngồi ở căng tin ồn ã của công ty, cúi gầm xuống xúc cơm. Dương Lạp Lạp ngồi đối diện, vẻ mặt kỳ quặc, từ khi bắt đầu ngồi vào chỗ, đôi mắt nhỏ không chịu rời khỏi khuôn mặt trắng xóa của Anh Tư.
Tạ Anh Tư vừa ăn vừa cảm thấy tự ti, đầu cô lại cúi xuống thấp hơn nữa, cơ thịt ở cổ hơi đau, trong lòng lại vô cùng sốt ruột. Thầm nghĩ, trốn cái gì mà trốn, cũng may trước lúc ăn cơm cô đã phủ thêm một lớp phấn nữa, cô tự ti cái gì chứ. Ngước mặt lên nổi đóa, “Lạp Lạp, theo đuổi cuộc chơi mệt quá rồi! Sao nào? Chuẩn bị quay sang theo đuổi tôi à? Quản lý hai con ngươi đó của cô một chút đi, chị bị cô nhìn chằm chằm đến nỗi dựng hết cả lông trên người lên rồi này.” Hơi nghiêng người về trước một chút, Anh Tư dùng đũa gõ gõ vào khay cơm của Lạp Lạp, “Nghe rõ chưa?”
Thế nhưng, Lạp Lạp không đáp lại, chỉ chuyển khay cơm ra xa hơn một chút, đôi mắt nhỏ chất chứa sự cẩn trọng. Động tác này hoàn toàn chọc giận Chung Vô Diệm, cô khẽ kêu lên, “Này, cô có ý gì? Đem khay cơm chuyển đi xa thế để làm gì?”
“Chị Anh Tư, em… em rất sợ phấn trên mặt chị rơi vào khay của em.”
“Cô… cô… Được lắm Dương Lạp Lạp, có phải da cô ngứa rồi không?” “Gái bán hoa” lột bỏ bộ áo quần hoa thơm thoang thoảng khắp chốn để hiện ra bộ mặt thật của mụ phù thủy già, tiếng mài dao xoèn xoẹt, “Chiều nay, tốt nhất là cô nên cách xa tôi một chút, nếu không, tôi sẽ để cô mang cái mông khỉ về nhà.”
“Tạ Anh Tư, đừng đi nhanh thế!” Chu Minh lãnh đạm cất lời, khiến cô gái trẻ đang có ý định bỏ chạy dừng bước, đồng thời quay người nhìn lại.
“Tôi đi nhanh hay chậm thì liên quan gì đến anh?” “Quả thực không liên quan đến tôi, có điều tôi có lòng tốt muốn nhắc nhở cô.” Chu Minh ngậm cười đi đến trước mặt Tạ Anh Tư, “Sợ cô lại bị bay cả dép đi.”
Mặt cô gái trẻ tái mét, có chút không chịu nổi đòn công kích, xoay đầu muốn bỏ đi.
Nhưng ai đó đang nổi hứng muốn chơi đùa, sao có thể dễ dàng bỏ qua. Anh tiếp tục hỏi, “Tạ Anh Tư, cô biết hát kịch không?”
Bị hỏi bóng gió, cô gái kiên cường mơ màng không hiểu gì, gã công tử bột này lại muốn xướng lên khúc nào rồi, cô tức giận trừng mắt, khẩu khí hung dữ, “Hỏi cái này làm gì?” Đã rất nhiều lần, Tạ Anh Tư hoặc là ngấm ngầm hoặc là công khai bị làm tổn thương nên trực giác bản thân mách bảo không nên hỏi vậy, hỏi câu này rõ ràng là đang tự nhảy vào cạm bẫy do Chu Minh đào ra, nhưng rốt cuộc mồm miệng không nối với đầu óc, cô ấy vẫn ngốc nghếch nhảy vào.
“Vừa nhìn thấy khuôn mặt này của cô, tôi liền cho rằng, cô đến công ty hát kịch.” Chu Minh cười, “’Hơn nữa tôi đoán, cô diễn vai quỷ trắng trong vở “Quỷ trắng đen” đúng không?”
Gai góc trong cạm bẫy tàn nhẫn đâm vào da thịt nõn nà của Anh Tư, máu không ngừng chảy, nhưng vết thương tinh thần càng lớn hơn. Cô giận dữ cắn răng đáp trả, “Đúng, tôi biết tổng biên thích tôi ngày nào cũng hát kịch. Không còn cách nào khác, ai bảo số chúng tôi khổ, không giống như một số người, vừa sinh ra đã là Lão phật gia, chỉ ngồi không cũng có thể tiêu dao cả đời. Ai dà, tôi thấy vô cùng kỳ lạ, quả thực có người được tốt số cả đời sao?” Khẽ nhún vai, đôi mắt đan phượng nhìn Chu Minh chằm chằm, “Tạ Anh Tư tôi đây mới là người phải giương to mắt nhìn thử, một số người cả đời liệu có tốt đẹp được không?”
Sau khi xối xả nói năng một trận, Tạ Anh Tư cảm thấy cực kỳ khoan khoái, dương dương tự đắc, khoanh hai tay trước ngực, chờ Chu Minh phản kích.
“Sau khi tan ca đợi tôi, đi mua chút đồ, tối nay Quan Nghiêm chuyển nhà mới, mời mọi người đến nhà anh ta ăn cơm.”
“Sao tôi không biết?”
“Cô trốn trong nhà vệ sinh hát kịch cả buổi trưa, làm sao có thể biết được?”
Tạ Anh Tư giận dữ trợn mắt nhìn Chu Minh. “Anh mua của anh, tôi mua của tôi, sao phải kéo tôi đi cùng?”
“Không phải cô than số mình khổ sao, chuyện khổ sai bê đồ không để người có số khổ làm, chẳng lẽ để tôi làm?”
Buổi chiều, anh béo Quan Nghiêm vì chuyện thăng quan tiến chức, vui vui vẻ vẻ như phật Di Lặc. Gọi mấy cuộc điện thoại cho bà xã mỹ nhân, lần nào cũng nhẹ nhàng, dặn vợ chuẩn bị bữa tiệc gia đình, buổi tối có khách quý đến. Lúc sắp cúp điện thoại còn không quên chèn thêm một câu, “Bà xã