XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341549

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1549 lượt.

, thái rau nhớ cẩn thận, rửa rau phải đeo găng tay vào. Còn nữa, còn nữa, làm xong nhớ phải thoa kem bảo vệ da tay mà anh mua cho em đó… thoa nhiều một chút.”
Lúc này tất cả mọi người đều thấy chói tai, đồng loạt đưa tay lên ngoáy tai liên tục, lông tơ trên người dựng đứng, trong lòng thở than liên tục, hóa ra anh béo ngoan ngoãn nghe lời, nuôi bà vợ như nuôi gấu trúc? Lúc tan ca, Lưu Lan soi gương, vừa kẻ lông mày vừa phủ phấn, vươn người kéo dài cái eo thùng phi, rồi cầm điện thoại rời văn phòng đầu tiên, dáng cô nàng đi đến đâu, hương nước hoa sặc sụa trong gió đến đó, làm chàng thanh niên trẻ Châu Minh không ngừng choáng váng.
Châu Minh lén lút ghé đến gần tai Anh Tư, tư thế thì thầm thân mật, vừa hay Chu Minh mở cửa văn phòng riêng nhìn thấy. Anh Tư nhướng mày, chìm đắm trong câu chuyện dưa lê mà Châu Minh kể, không để ý ánh mắt u ám nháy lên trong khoảnh khắc của Chu Minh.
Anh Tư mím môi trầm tư, chọn lựa bao năm rồi, sao Lưu Lan vẫn không qua được cửa ải mỹ sắc? Chẳng lẽ cứ phải là loại đàn ông sớm nắng chiều mưa như anh chàng tủ lạnh đó sao? Cô gái này không phải bị cuồng dâm đấy chứ?
Chu Minh ra khỏi văn phòng. Tạ Anh Tư sắp xếp lại đống công việc ngày mai, chỉnh sửa lần cuối bản thảo hôm nay, thì vừa hay nhận được tin nhắn Chu Minh gửi, “Đợi cô ở nhà gửi xe.”
Anh Tư phồng má trợn mắt với màn hình điện thoại, lại ngước đầu nhìn một lượt khắp văn phòng, Châu Minh đang khoác chiếc túi chéo gửi lời chào tạm biệt, văn phòng lúc này chỉ còn lại mỗi mình Anh Tư. Quẳng chiếc điện thoại xuống mặt bàn, dựa lưng vào ghế, cô vắt chéo hai chân ngân nga một điệu nhạc. Là anh muốn đợi, tôi không hề mời anh đợi đấy nhé.
Đợi đi, đợi đi, để anh đợi đến bốc khói, tôi sẽ lấy bình cứu hỏa đến giúp anh.
Thói đời thay đổi, Tạ Anh Tư gan to như hổ ngồi trong văn phòng lề mề kéo dài thời gian đến nửa tiếng đồng hồ, còn gọi điện cho Đỗ Thuần buôn chuyện đến mười mấy phút, vô cùng vui vẻ. Ngoái đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đèn đêm đã bật, cô thầm nghĩ Chu Minh có lẽ đã không kiên trì mà bỏ đi rồi, lúc này Anh Tư mới nhấc túi sách đi xuống bãi lấy xe, trong đầu tính toán nên mua gì làm quà mừng Quan Nghiêm.
Tung chiếc chìa khóa theo nhịp trên tay, miệng không ngừng líu lo hát, vừa định cắm chìa mở cửa xe, một giọng nam từ phía sau lưng làm gián đoạn tâm trạng tốt của Anh Tư.
“Lề mề ba mươi lăm phút, Tạ Anh Tư, cô to gan lắm!” Chu Minh đứng ngay sau lưng Tạ Anh Tư, khuôn mặt tuấn tú thoắt ẩn thoắt hiện, lạnh đến nỗi giống như đã kết thành sương.
Bị giọng nói đàn ông đột ngột vang đến ngay sau lưng làm cho giật mình, chùm chìa khóa rơi thẳng xuống nền đất. Nhặt chùm chìa khóa lên, cô đứng dậy không chịu thua kém, “Tôi bắt anh phải đợi à? Anh đi đường cái quan của anh, tôi đi cầu độc mộc của tôi, đừng nghĩ tan ca rồi tôi vẫn làm nô tài cho anh.” Nếu anh không thích, vậy thì động vật đơn bào Tạ Anh Tư cho rằng, lý do người đàn ông tên Chu Minh này cứ bám chặt lấy mình không chịu tha rất đơn giản, đó chính là, muốn bóc lột sức lao động của cô.
Sức lực của Tạ Anh Tư ngoài việc dùng để ăn thịt ra còn phải để nuôi cha mẹ, nuôi Đỗ Thuần, còn cả chú chó nhỏ nữa, vì vậy, sống chết cũng không thể chia tiếp cho nhà tư bản được.
Chu Minh cũng không muốn nói nhiều, anh khẽ chau mày, đột nhiên kéo lấy tay cô, rảo bước về phía xe của mình. “Tạ Anh Tư, bắt tôi đợi nửa tiếng đồng hồ, hôm nay, cô đừng hòng nghĩ tâng bốc mấy câu là có thể chuồn.”
Cô gái mạnh mẽ dù có kiên cường hơn nữa, thì cuối cùng sức vẫn không so được với người đàn ông cao hơn hẳn mình, cô vừa giằng kéo vừa kêu lên ầm ĩ, “Này, này, anh là gã mặt người dạ thú. Giữa ban ngày ban mặt lại đi bắt con gái nhà lành, anh… anh cho rằng, chỉ cần động thủ thì tôi sẽ sợ sao? Có… có giỏi thì một chọi một.” Bị Chu Minh nhét vào ô tô, Anh Tư vẫn cứ la hét không ngừng, nhưng căn bản người ta không thèm quan tâm đến chiến thư của cô rồi.
“Với kiểu như cô, có bỏ tiền mời người ta cướp, người ta cũng không có nhã hứng.” Chu Minh cười mỉa, lập tức khởi động xe rời khỏi.
“Anh bớt xem thường người khác đi, có người yêu thầm tôi mấy năm liền đó!” Thực ra, chính cô mới đi yêu thầm người khác mấy năm, chuyện đó quả thực hết sức xấu hổ, thậm chí còn trở thành trò cười cho thiên hạ. Thế nhưng hôm nay, để chiếm thế thượng phong, Tạ Anh Tư quyết định sống chết cũng phải đảo ngược sự thật một lần. Thà chết vinh còn hơn sống nhục, mẹ đã dạy như vậy mà.
“Ồ, là ai?”
“Hứ, thứ tình yêu thuần khiết ấy sao phải đem ra chia sẻ với anh? Cái loại người có tiền, thích yêu đương kiểu mỳ ăn liền như các anh, hiểu làm sao được đâu mới là sắc thái tình cảm?”
Chu Minh cười mỉa, đáp lại.
“Được thôi, Tạ Anh Tư, hôm nào đó cho cô trải nghiệm chút sắc thái tình cảm của Chu Minh tôi, rửa sạch nỗi oan của người có tiền, cô nói có phải không?”
“Ái dà, anh trăn trở cái gì? Người nghèo mà, cùng lắm là trèo tường vào vườn hoa công viên, trộm một bông hồng về, rắc cánh hoa lên giường là đã đủ lãng mạn! Còn người giàu các anh ấy à, phủ một lớp tiền lên giường, đó chính là tìn