Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341491

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1491 lượt.

g.”
Đôi lông mày rậm của Chu Minh khẽ chau lại, nhận thấy sự khó tin trong câu nói của cô, “Cột gỗ? Dựa vào cái gì mà em thuộc nhóm thực lực, còn anh là nhóm thần tượng?”
“Đúng rồi, anh là nhóm thần tượng chính cống. Hôm qua, em đã xem bộ phim thần tượng, nhân vật nam chính trong phim có vẻ đẹp như hoa, diễn xuất lại giống hệt cột gỗ, mặt như bị tê liệt. Thật đó, cỡ như anh thuộc nhóm thần tượng bẩm sinh.”
Có người bắt đầu nghiến răng kèn kẹt, tiếp theo là hai tiếng cười giả tạo, đẩy cô lên ghế sô pha, “Tạ Anh Tư, gan em to ra rồi phải không? Đừng quên vở kịch của em mới diễn được một nửa, ngày mai tổng biên là anh đây sẽ cho em thấy trình độ nhóm thực lực của anh.”
Tạ Anh Tư đối mặt với người đàn ông hung dữ, đứng trước gian nguy mà không hoảng sợ, cười ha ha đáp lại, “Ái dà, em sai rồi! Minh Minh, thực ra anh là nhóm thực lực mặt bị tê liệt.”






Ngày hôm sau, không khí tòa soạn quả thực đúng với kiểu thời tiết mưa dầm kéo dài.
Sáng sớm, lúc vừa lao đến văn phòng, Tạ Anh Tư cảm thấy áp suất trong này đột nhiên giảm xuống mấy độ, nặng nề đến mức khiến người ta không thở nổi. Vì vậy sau khi chào hỏi qua mọi người, cô mở máy tính lên, làm ra vẻ như đang nhận email, kỳ thực trong lòng hiểu rõ cái tâm lý mâu thuẫn kiểu “quan tâm để ở trong lòng, mở miệng để hỏi muôn vàn khó khăn” này của mọi người, không khỏi có chút hối hận.
Nhưng sự việc đã đến nước này, trong lòng cô biết bát nước đổ đi thì dễ mà vớt lại rất khó, tốt xấu gì cũng vì tương lai tốt đẹp của chính mình, bản thân đã xướng ra rồi thì nên thêm chút màu sắc mới mẻ vào cuộc sống buồn tẻ này của đám đồng nghiệp. Nghĩ đến đây, cô thấy tinh thần thoải mái hơn hẳn.
Tên nhóc Châu Minh là người đầu tiên mất kiên nhẫn, cậu ta thong thả đi đến trước mặt rồi nhìn cô với ánh mắt vô cùng khổ sở. Kiểu tình cảm sâu đậm ấy khiến Tạ Anh Tư rùng mình, cuối cùng cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào cậu ta.
Châu Minh có chút bối rối, đột nhiên nhe răng ra cười hì hì rồi tựa vào bàn Anh Tư, giọng nói nhẹ nhàng bâng quơ nhưng thực tế lại quan sát rất tỉ mỉ thái độ của cô, “Hôm nay tinh thần chị Anh Tư rất tốt thì phải.”
Tạ Anh Tư gật gật đầu đồng ý, chậm rãi nhai miếng cá trong miệng, lòng thầm nghĩ Lượng muội không hổ danh là Lượng muội, mồm mép đúng là rất sắc sảo, ghê nhất là cô nàng đã kéo vấn đề cốt lõi sang chuyện con cá mập ở tận Đại Tây Dương xa xôi. Cô nàng này đúng là vẫn luôn có mấy chiêu trò như vậy. Ăn được mấy miếng, cô hất hất cái đũa về phía Lượng muội:
“Hết rồi sao? Nói tiếp đi, tôi vẫn đang đợi đây.”
Lượng muội đuối lý, tự biết không tránh được lần này nên đành đau khổ cười gượng hai tiếng:
“Lão Tạ, ha ha, cô thấy đấy, trong nhà không hòa hợp như vậy nên tôi hy vọng tinh thần được hài hòa, thoải mái hơn, vậy nên…”
Cô nàng cười nhạt ngửa tay, nói “Vậy nên, vừa thấy chuyện hôm qua, cái thế giới tinh thần trống rỗng của tôi chợt hài hòa hơn một chút, mồm mép đã không khống chế được, tôi đã xin lỗi rồi, vẫn chưa được sao? Tha cho tôi lần này đi!”
Cô nàng giơ tay lên:
“Tôi cam đoan lần sau sẽ không như vậy nữa. Nếu không chị cứ phạt biên tập xinh đẹp Trịnh Lượng tôi đây đến bộ phận tài chính làm một con nhóc phụ việc.”
Tạ Anh Tư cười khẩy, cô lẩm bẩm, cái này sao có thể gọi là thề độc được, ai chẳng biết cô nhóc này đang nhắm vào anh chàng kế toán đẹp trai nhã nhặn ở bộ phận tài chính. Cứ được vài hôm lại lấy cớ nhà vệ sinh tầng chín sạch hơn để chạy xuống gặp trai đẹp. Vì việc này mà thiếu chút nữa bác phụ trách vệ sinh tầng mười bảy, “quyết chiến sống còn” với bác phụ trách vệ sinh tầng chín.
Anh Tư không nói gì mà chỉ liếc Lượng muội một cái, gắp miếng sườn rán thơm ngon trên khay của Lượng muội lên, nói:
“Vậy lấy cái này đền tội đi.” Nói xong, cô bỏ miếng sườn vào miệng nhai.
“Đền tội gì vậy?” Không biết từ lúc nào, Chu Minh cầm khay ăn đột nhiên xuất hiện bên cạnh hai cô gái, phía sau là anh chàng trợ lý họ Đặng và Ngô Khang.
Vừa mất món ăn ngon lại bị bất ngờ, hơn nữa còn là một bất ngờ không nhỏ, Lượng muội khẽ nhếch miệng, tay cầm đũa bất giác run lên, miếng trứng gà đang kẹp trong đó bỗng rơi thẳng xuống khay. Lượng muội cẩn thận nhìn trái rồi lại nhìn phải Tạ Anh Tư và Chu Minh, quên luôn cả việc nuốt một miệng đầy cơm.
Tạ Anh Tư đang ăn thịt có chút xấu hổ, ngây người nhìn Chu Minh bình thản đặt khay ăn xuống, ngồi đối diện với cô, còn trợ lý Đặng và Ngô Khang lại chọn ngồi phía bên kia.
Vị trí bốn người đột nhiên vì sự xuất hiện của một người đàn ông đẹp trai mặc đồ tây mà trở nên chật chội. Lạp Lạp ngồi bên cạnh Tạ Anh Tư, lặng lẽ kéo vạt áo của Anh Tư, ý bảo cô nhân cơ hội này mà nhận lỗi với tổng biên tập. Ở trước mặt hai người, tổng biên cũng sẽ không làm khó cô đâu, anh chàng này cũng là một chính nhân quân tử.
Vở kịch này bị chệch đường ray rồi. Tạ Anh Tư nhìn thái độ muốn đánh đòn của Chu Minh, lòng thầm nghĩ: Bỗng dưng anh nhảy ra làm hỏng mất vở kịch mà tôi đã tỉ mỉ đạo diễn, đợi xem lúc về tôi xử lý anh thế


XtGem Forum catalog