Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341495
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.
mà nghe ngóng thử xem, những thứ mà trước nay Tạ Anh Tư tôi đây giao ra ai thấy cũng đều khen ngợi.” Đôi tai nhạy cảm ngay lập tức bắt được sự yên tĩnh tuyệt đối ở bên ngoài cửa, xem ra đám đàn bà buôn chuyện đó đang phấn khởi lắng nghe, nhếch miệng cười thắng lợi, cô tiếp tục gầm lên, “Tôi khó chịu với anh, hất cà phê vào anh thì đã làm sao? Anh có thể khó chịu với tôi, dựa vào cái gì mà tôi không thể khó chịu với anh? Hửm?”
Gào thét xong, Tạ Anh Tư giơ tay lên làm dấu chữ V với Chu Minh, lấy gió cuộn mây tàn, với vẻ mặt đầy căm phẫn lao ra khỏi phòng trà công ty. Tốc độ xung kích một trăm mét, thậm chí còn đâm vào một cô đồng nghiệp bộ phận quảng cáo, nhưng đối phương lại dùng ánh mắt như nhìn chú mèo nhỏ sắp chết mà nhìn cô chăm chú, định nói gì nhưng lại thôi.
Đám người Lượng muội bị cơn thịnh nộ của Tạ Anh Tư làm cho sợ hãi, nhìn theo bóng lưng đã xa của cô một cách ai oán, có cảm giác thê lương như kiểu cô sắp lao xuống hoàng tuyền. Ngốc nghếch đi vào phòng trà công ty, thấy tổng biên Chu Minh cả người bị hất đầy cà phê, mặt mũi không biểu lộ chút cảm xúc, hoặc nói một cách chính xác hơn là lạnh lùng như sương băng đang từ tốn lau chiếc áo sơ mi. Lượng muội nhanh nhẹn sao có thể bỏ qua cơ hội nịnh hót hiếm có, ân cần đưa khăn giấy cho anh. Chu Minh quay đầu lạnh lùng nói một câu, “Cảm ơn, cô Trịnh.”
Trong phòng trà công ty tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập căng thẳng, một đám nữ nhân viên đứng im không lên tiếng. Chu Minh thấy vậy, ung dung khua tay, chỉ vào vết cà phê trên áo sơ mi mình mà nói, “Lần sau mong mọi người đừng lãng phí như vậy.” Nói xong, anh nho nhã bước ra khỏi phòng trà.
Đứng trong thang máy, không thấy ánh mắt hiếu kỳ dồn tới của những đồng nghiệp khác, anh móc điện thoại ra gửi tin nhắn.
Gấu trúc béo: “Màn biểu diễn rất đặc sắc.”
Chỉ mười mấy phút sau khi màn kịch đặc sắc ở phòng trà, qua việc lửa cháy đổ thêm dầu của hiệp hội buôn dưa, gần như tất cả các đồng nghiệp của tòa soạn báo đều biết cô phóng viên nhỏ bé Tạ Anh Tư chẳng hiểu đầu óc để ở đâu, đã ngang nhiên khiêu chiến quyền uy với tổng biên. Không chỉ lăng mạ, nghiêm trọng hơn, cô còn lấy cà phê làm bẩn chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền của tổng biên.
Nhiều cuộc nói chuyện trên trời dưới bể của mấy cô gái trẻ văn phòng với những lời mát mẻ chẳng liên quan đến mình liên tiếp xuất hiện, nói scandal lần này quả thực quá tuyệt, là cái đầu tiên trong năm, nhưng thiếu sót duy nhất là dẫu sao Tạ Anh Tư cũng nên cầm cốc cà phê vừa xay mà hất vào người tổng biên, vậy mới xứng với tấm thân vàng ngọc của anh. Cốc cà phê hòa tan rẻ mạt ấy thật sự khiến ai nấy có đôi chút rù mình.
Có điều là dân làm báo, đại đa số mọi người ai cũng có trái tim chính nghĩa tràn đầy nhiệt huyết. Số đông khi biết chuyện chỉ mỉm cười, còn thực tập sinh Châu Minh lại kinh ngạc đến nỗi phun hết nước trà trong miệng ra, bắn cả mấy giọt lên chiếc đầm hoa mới tinh của Diệp Bội Bội, làm cô ta chẳng thèm để ý đến nét duyên dáng thục nữ mà cứ la hét liên hồi. Quan Nghiêm và Lưu Lan hành tẩu giang hồ đã lâu, thái độ khá cẩn trọng. Lưu Lan nhìn bàn tay Tạ Anh Tư không nói lời nào, biểu lộ nỗi xót xa. Còn hai lạng thịt mỡ trên mặt anh già Quan Nghiêm run rẩy thâm trầm, lời than thở lặng câm “đứa trẻ này xong rồi.” Mưa rơi rả rích ở văn phòng bộ phận biên tập, mọi người đều đang yên lặng theo dõi tình hình. Sau khi sự việc xảy ra, lúc đầu mọi người đều khá sốc, nhưng sau khi cân nhắc đắn đo kỹ lưỡng, mặc dù lúc cựu tổng biên còn đương nhiệm, Tạ Anh Tư hoành hành thoải mái, nhưng từ khi tổng biên mới đến, rõ ràng không còn bị cô lôi kéo. Ban đầu, anh kéo kẻ đào tẩu về văn phòng biên tập, sau đó tập trung “bồi dưỡng”, rõ ràng vì thấy cô chướng mắt. Xem ra, oán hận trong lòng Tạ Anh Tư đã tích tụ đến cực hạn, cuối cùng vì bản thảo lần này bị loại nên mới trút oán hận ấy ra như núi lửa phun trào, dẫn tới thảm kịch mang tính tự sát này.
Những đồng nghiệp ở văn phòng biên tập lòng sáng rõ như gương, vì bình thường tiếp xúc nhiều với hai người họ nên càng thấy sáng tỏ hơn. Trong công việc, tiêu chuẩn nghiêm túc của Tạ Anh Tư, ai mà chẳng biết. Bản thảo bị loại, vốn chỉ là chuyện nhỏ như hạt vừng, nhưng theo tính cách của cô, e rằng rất nặng. Gần đây, thái độ của Anh Tư với Chu Minh thực sự hơi cổ quái. Trước đây đối diện với anh có lúc cô còn gật đầu khom lưng, nhưng bây giờ, chẳng cúi mình cũng chẳng kiêu ngạo, còn có chút thờ ơ, xem ra trong lòng không thoải mái, chuyện trước mắt chẳng thể nín nhịn được nữa rồi.
Quan Nghiêm chỉ thở dài một tiếng nặng nề, rên rỉ như trâu già, “Tiểu Tạ, cái cô thanh niên bé nhỏ này chung quy là không giữ được bình tĩnh.”
Thế là, cô nói đến nỗi khiến người anh em bảo vệ sắp rơi lệ ngay tại chỗ.
Trước khi đi, người anh em này còn ý tứ sâu xa khuyên cô, mặc dù anh không hiểu công việc của nhiếp ảnh, nhưng vẫn nên tôn trọng cuộc sống riêng tư của người khác, muốn chụp thì cứ quang minh chính đại mà chụp. Tạ Anh Tư ngoan ngoãn nghe th