XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341492

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.

eo lời người anh em, mời đôi nam nữ trẻ tạo động tác bón ăn thân mật, hai người họ cười vô cùng rạng rỡ.
Tạ Anh Tư lúc đó không ngớt lời khen ngợi, mong muốn có thể công khai tình yêu mãnh liệt của các cặp đôi bây giờ.
Chụp ảnh xong, lúc vừa ra khỏi cổng trường đại học, Tạ Anh Tư nhận được cuộc gọi của lão Từ. Không nằm ngoài dự đoán, đối với loại hành vi như thái giám hành thích hoàng đế của cô, lão Từ phê bình nghiêm túc. Với tư cách là một trùm thái giám, một mặt ông cảm thấy đau lòng trước sự lỗ mãng, ngu xuẩn của cấp dưới, mặt khác, với tư cách là người dưới tay ông, nên quan tâm thì vẫn phải quan tâm, lão Từ đã vỗ ngực nói với cô rằng, ông ta đã nói chuyện điện thoại với Chu tổng biên. Tổng biên rất thấu tình đạt lý, vì vậy ông khuyên cô không nên làm theo cảm tính mà đối đầu với tổng biên nữa, ngày mai phải nhanh chóng đi xin lỗi. Tạ Anh Tư liền tát nước theo mưa, lại lần nữa nghẹn ngào nức nở phô ra tâm lý vô cùng hối hận, sai đều ở cô, hi vọng lão Từ thay cô nói vài câu tốt đẹp với tổng biên, cô thực sự đã quá coi trọng sự thành bại trong công việc. Thế là giữa lời sám hối của Anh Tư, lão Từ lại mắng thêm hai câu rồi mới tắt máy.
Cúp máy xong, Tạ Anh Tư liền mắng một câu với cái điện thoại, “Cái đồ mông to nhà ông, vẫn biết có cấp dưới như tôi sao, lão nương phải làm ầm ĩ lên một chút để ông sống không yên ổn.”
Sau Lạp Lạp, còn có mấy đồng nghiệp khác gọi đến an ủi, trách hành vi vừa ngu xuẩn, vừa dũng cảm của Anh Tư. Lạp Lạp nói cho cô biết phong ba này không nhỏ, có điều Chu Minh vô cùng nhân hậu đã dẹp yên sự việc rồi, nhưng giọng cô ấy có vẻ lo lắng, sợ tổng biên không để Anh Tư sống yên ổn. Từ tận đáy lòng Anh Tư trào dâng một luồng nhiệt ấm nóng, ở đầu này điện thoại, cô cười kỳ quái, “Lạp Lạp, yên tâm đi, từ nhỏ đến lớn số lần chị gây họa đã không thể đếm nổi nữa rồi, nhưng vẫn tốt không phải sao? Yên tâm, yên tâm đi, chị chỉ có sống tốt hơn mà thôi.”
Câu nói cuối cùng này đúng là sự thật, nếu không cô làm gì phải phát động quần chúng diễn như thế? Còn không phải vì muốn tìm một lí do chính đáng để chuyển ra khỏi văn phòng biên tập hay sao? Tránh ngày nào cũng phải diễn kịch trước mặt bọn Lưu Lan và thấp thỏm lo âu sợ ngày nào đó họ tìm ra manh mối. Hơn nữa, có người con gái nào khổ sở như cô không, ngay đến công việc cũng ở gần bạn trai, bị anh ấy quản cái này, cái nọ, cái gọi là kề vai sát cánh này không hay, vì muốn tình cảm phát triển tốt đẹp nên cuối cùng cô đã khua vuốt khai đao với khoảng cách.
Động vật đơn bào Tạ Anh Tư thuộc loại thích hưởng thụ mỗi ngày, lo hôm nay không tính chuyện ngày mai, huống hồ chịu đủ trọng thương của vụ suy đoán tin đồn, vì mầm non tình yêu có thể phát triển lớn mạnh an toàn, thề phải đem cuộc tình ngầm này tiến hành đến cùng, không chút hối hận.
Có điều tối đó, khi nam diễn viên chính đến gõ cửa nhà cô, cô đã hơi hối hận.
Tối hôm ấy, Anh Tư tắt điện thoại, sau khi gọi điện nói chuyện với Đỗ Thuần, cô ngồi thu lu trong phòng khách chơi điện tử, lòng hồi hộp bất an đến cùng cực. Chơi điện tử mà không toàn tâm toàn ý, chốc chốc cô lại đứng lên lén lút nhón chân chạy đến bên cửa sổ nhìn xuống, sợ chiếc xe đen quen thuộc xuất hiện. Cô vẫn còn nhớ vẻ mặt u ám của anh lúc ban ngày, chiếc áo sơ mi dính đầy cà phê, cùng đoạn tin nhắn “Màn biểu diễn rất đặc sắc” mà anh gửi, từng dấu hiệu đều nói rõ, người đàn ông này không hề dễ đối phó.
Bên đường xe cộ qua lại lác đác, yên lặng như những đêm hè thường ngày, Tạ Anh Tư chớp mắt, có cảm giác tĩnh lặng trước cơn bão.
Trực giác của phụ nữ rất đáng sợ, khi Anh Tư vừa cho rằng mình may mắn thoát được một tối, thì tiếng chuông cửa bỗng vang lên, dội lanh lảnh vào tai, giống như ma quỷ gõ cửa đòi nợ trong các bộ phim kinh dị. Cô lo lắng nuốt nước bọt, lại nhìn xuống dưới cửa sổ lần nữa, không có xe của anh, định thần lại, có lẽ là hàng xóm.
Mở cửa cạch một cái, Tạ Anh Tư sững người chết lặng, đột nhiên nặn ra nụ cười ngọt ngào đến phát ngán, tay vội giữ chặt cánh cửa, “Ý? Minh Minh à, sao trùng hợp thế này.” Vừa dứt lời cô liền đóng cửa lại.
Nhưng Chu Minh chẳng để cô thành công, tay giữ cánh cửa, thản nhiên bước vào nhà. Trư Đầu nghe thấy động tĩnh bên ngoài, cũng lao ra, khi thấy papa, liền quấn quanh Chu Minh, sủa oang oang, hi vọng anh sẽ ôm nó lên. Tạ Anh Tư nhìn anh một cái, tự nghĩ tìm đến tận nhà, nhất định sẽ không để cô có quả ngon mà ăn, nhanh chóng ôm Trư Đầu lên đặt vào lòng anh, mặt nặn ra nụ cười lấy lòng.
Chu Minh chỉ lạnh lùng nhìn Anh Tư, rồi xỏ chân vào đôi dép lê một cách tùy tiện, đón Trư Đầu từ tay cô, xoa nhẹ lên đầu nó, ngồi xuống sô pha không nói một lời. Anh Tư vừa thấy vẻ mặt như bão tố đổ bộ của anh, liền chuẩn bị sẵn sàng tâm lí, chỉ cần có chút động là lao nhanh vào phòng ngủ tránh bão.
“Qua đây!” Chu Minh lạnh lùng hạ lệnh.
Tạ Anh Tư tự biết bản thân thực sự đã làm một trận ầm ĩ quá đáng, mang đến cho anh những rắc rối không nhỏ, có chút không hợp đạo lý, nuốt nước miếng, cẩn thận di chuyển về phía trước một bước nhỏ.
“Không qua đây sao? Vậy thì