Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341738
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1738 lượt.
a tôi đã phải bay về London rồi.”
Anh khẽ vuốt tóc cô, dường như đang luyến tiếc. Còn cô chỉ im lặng, trong lòng thầm mong Quý Đông Đình hãy mau chóng rời đi.
Cuộc hành trình ở thành phố S của Quý Đông Đình đã sắp kết thúc, nhưng anh vẫn còn một chuyện vô cùng quan trọng nhất định phải thực hiện trước khi trở về.
Dean tỏ ra rất hưng phấn khi nghe Quý Đông Đình giao phó công việc: “Quý tiên sinh, cuối cùng thì anh đã dám đối mặt với tình cảm của mình rồi!”
“Dean, cậu thật hài hước!” Quý Đông Đình nâng cằm, tiếp tục dặn dò: “Thông báo cho mọi người, buổi họp tổng kết chiều nay sẽ được đẩy lên thành buổi trưa. Ngoài ra, cậu hãy đến đường Giang Tân lấy cái vòng tay mà tôi đã đặt trước về đây!”
Dean gật đầu: “Không thành vấn đề!”
Quý Đông Đình gật đầu hài lòng.
Gần trưa, Khương Kỷ Hứa khá bất ngờ khi nhận được thông báo Quý tiên sinh đang mở cuộc họp trong phòng hội nghị. Không biết vì lý do gì mà cuộc họp buổi chiều lại được tiến hành sớm như vậy? Những lời Quý Đông Đình nói tối hôm qua vẫn còn văng vẳng bên tai Khương Kỷ Hứa. Cô thật mong ngày mai mau tới, vị Quý tiên sinh kia cũng mau biến mất, để tất cả mọi thứ trở lại bình thường như trước.
Cô nhận được điện thoại của Dean. Anh ta nói, Quý tiên sinh để quên một tài liệu rất quan trọng trong phòng ngủ, cần cô mang tới phòng họp ngay lập tức.
Khương Kỷ Hứa đi tìm tập tài liệu rồi lập tức mang đến phòng hội nghị lớn nhất của Bắc Hải Thịnh Đình. Cô ngồi bên ngoài chờ một lúc thì cánh cửa phòng bật mở, vài gương mặt quen thuộc bước ra, trong số đó có cả Lục Tự.
Vừa thấy Dean và Quý Đông Đình, Khương Kỷ Hứa vội chuyển tài liệu trong tay cho họ. Quý Đông Đình gật đầu với cô rồi liếc nhìn đồng hồ đeo tay: “Vẫn chưa họp xong, chắc phải nửa tiếng nữa mới kết thúc được.”
Quý Đông Đình đang muốn ám chỉ điều gì ư? Khương Kỷ Hứa cố nặn ra một nụ cười. Cô ra khỏi phòng hội nghị, lại gặp Lục Tự.
“Giám đốc Khương!” Lục Tự gọi cô lại.
“Tổng Giám đốc Lục!”
“Tối nay, Hiệp hội các khách sạn ở thành phố S tổ chức một buổi tiệc rượu nhỏ, cô mau về chuẩn bị để cùng tham gia với tôi!”
”Nhưng phía Quý tiên sinh...”
“Tự tôi sẽ có sắp xếp.” Giọng nói của Lục Tự không mấy vui vẻ.
Khương Kỷ Hứa lựa chọn một chiếc váy màu đen khá nghiêm túc cho bữa tiệc bất ngờ này. Đúng sáu giờ, Đại Vỹ, tài xế lâu năm của khách sạn chở Lục Tự tới đón cô. Đại Vỹ lắm mồm không ngừng khen ngợi cô, rồi còn hứng chí nói đùa: “Nhìn Giám đốc Khương và Tổng Giám đốc Lục thật sự rất xứng đôi!”
Lục Tự không tỏ thái độ gì, còn Khương Kỷ Hứa cảm thấy ái ngại, vội lên tiếng: “Đại Vỹ, Tổng Giám đốc Lục là người đàn ông tốt biết chăm lo cho gia đình, anh đừng có đùa giỡn kiểu đó!”
Đại Vỹ chột dạ. Nhưng kể cũng lạ, anh ta lái xe cho Tổng Giám đốc Lục cũng gần ba năm rồi mà chưa bao giờ diện kiến phu nhân. Người đàn ông này có vẻ giống với một quý tộc độc thân hơn là người đã có gia đình.
Xe bon bon lăn bánh, bầu trời bên ngoài dần thẫm lại. Khương Kỷ Hứa chuyển chủ đề: “Tổng Giám đốc Lục, anh làm việc ở Bắc Hải Thịnh Đình bao nhiêu lâu rồi?”
“Mười năm có lẻ.” Trong giọng nói của Lục Tự chất chứa bao nỗi thăng trầm.
Khương Kỷ Hứa nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Đúng lúc này, một chiếc xe màu đen hiệu Buick LaCrosse chạy vụt qua. Cô có chút ấn tượng với người trong xe, là Phó Tổng Giám đốc của khách sạn Mester, tháng trước, ông ta đã mời cô tới Mester phụ trách bộ phận kinh doanh. Lục Tự liếc nhìn chiếc xe rồi quay sang cô, có lẽ anh cũng biết chuyện này.
Một chiếc xe khác của Bắc Hải Thịnh Đình bỗng vượt lên từ đằng sau, dừng ngay trước mũi xe của bọn họ. Đại Vỹ đột ngột phanh gấp khiến cho Khương Kỷ Hứa bổ nhào về phía trước, rất may là Lục Tự đã kịp thời đỡ lấy cô.
Đại Vỹ chạy đến chỗ chiếc xe ngang ngược kia rồi quay lại rất nhanh, anh ta thì thầm vào tai Lục Tự mấy câu. Tiếp đó, hai người đàn ông cùng đi lên phía trước, để Khương Kỷ Hứa ngồi lại một mình trong xe.
Một lát sau, Lục Tự quay lại, cất giọng lạnh lùng: “Cô hãy lên chiếc xe đằng trước để đi về!”
Khương Kỷ Hứa hơi hoảng hốt: “Tổng Giám đốc Lục đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Lục Tự có vẻ rất giận dữ, anh không giải thích thêm bất kỳ điều gì. Khương Kỷ Hứa cũng chẳng dám nhiều lời, đành mơ hồ bước xuống xe. Tới khi mở cửa chiếc xe trước mặt ra, cô hết sức ngỡ ngàng: “Dean!”
Dean nở nụ cười rạng rỡ: “Có một người đàn ông tính tình bộp chộp đã chuẩn bị một tiết mục vô cùng lãng mạn, nhưng bỗng nhiên lại thiếu mất nữ chính, vì vậy mà người ta đang phát điên lên đấy...”
Khương Kỷ Hứa theo Dean trở về khách sạn. Cô căng thẳng tới mức lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi, còn anh ta cứ tủm tỉm cười. Lên đến nơi, Dean giúp cô đẩy cánh cửa phòng Tổng thống ra, Khương Kỷ Hứa bước vào trong như một vị khách quý. Cô lặng người khi thấy Quý Đông Đình mặc bộ vest đen đang ngồi trước một chiếc bàn dài màu trắng giữa vườn hoa vòm kính. Ánh trăng, ánh sao bên ngoài hòa quyện cùng ánh nến trong phòng và ánh mắt lấp lánh của anh, tạo thành một vùng sáng rực rỡ.
Như vậy, “người đàn ông bộp chộp” mà De