Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341743

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1743 lượt.

Có cả số điện thoại mã vùng London nữa này. Là ai vậy?"
Mã vùng London? Khương Kỷ Hứa đứng bật dậy: "Số đó không được!" Trước lúc quay về, Dean nói rằng Quý tiên sinh có thể sẽ nhờ cô mua giúp đặc sản ở đây nên đã lưu dãy số này vào máy cô.
Mọi người thấy Khương Kỷ Hứa vô cùng căng thẳng, đoán chắc bên trong nhất định có gì mờ ám, lại càng nhao nhao cổ vũ Trương Vy Vy mau kết nối.
“Số điện thoại đó thật sự không gọi được đâu!” Khương Kỷ Hứa sốt ruột, nhào lên định cướp chiếc điện thoại trong tay Trương Vy Vy. Ai ngờ, còn chưa giành lại được điện thoại của mình, chân cô đã bị ai đó kéo, Khương Kỷ Hứa ngã ngay vào vòng tay của người đàn ông ngồi bên cạnh. Cô muốn bò dậy, nhưng một bàn tay đã nắm chặt tay cô. Cô vừa ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt tràn ngập ý cười của Thẩm Hoành.
Lúc này, Trương Vy Vy đã nhanh chóng ấn nút gọi. Sau mấy tiếng tút tút, một giọng đàn ông khô khốc vang lên: "Ai đó?"
Ngữ khí của người ở đâu dây bên kia có vẻ bực bội. Trước mắt Khương Kỷ Hứa lập tức hiện ra dáng vẻ tức giận của Quý Đông Đình, cô một lòng chỉ nghĩ đến việc làm sao để lấy lại điện thoại, hoàn toàn quên mất mình vẫn đang nằm trong vòng tay Thẩm Hoành.
"À, đây là số điện thoại của Hứa Hứa." Nghe Trương Vy Vy bắt chuyện, Khương Kỷ Hứa cảm thấy đau đầu tuyệt vọng nhắm chặt mắt lại.
Người ở đầu dây bên kia vô cùng lịch sự: "Xin lỗi, hình như cô gọi nhầm máy rồi!"
Trương Vy Vy ấp úng một hồi rồi mới thốt ra được một câu: "Anh biết Khương Kỷ Hứa chứ?"
Sau một hồi im lặng, Quý Đông Đình trả lời: "Có quen. Xin hỏi, cô là ai?"
Trương Vy Vy lập tức dí điện thoại vào tai Khương Kỷ Hứa. Trong lều đột nhiên im ắng, tất cả mọi người chăm chú dõi theo chủ nhân của chiếc điện thoại. Cô hít vào rồi lại thở ra, liều mạng lên tiếng: "Quý tiên sinh..."
Trương Vy Vy ngồi cạnh ra hiệu cho cô mau chúc, người ta ngủ ngon. Chỉ có điều, giờ này ở London đang là buổi chiều, sao có thể nói vậy được? Nhưng nếu cô cứ giữ im lặng thì không biết Quý Đông Đình sẽ nghĩ gì. Cuối cùng, cô đành muối mặt nói: "Quý tiên sinh... Chúc ngủ ngon!"
"Ha”. Người vừa phát ra tiếng cười trong điện thoại dường như đang cực kỳ vui vẻ: "Khương tiểu thư, hiện tôi đang uống trà chiều. Tôi mới là người nên nói "chúc ngu ngon" mới phải!"
Khương Kỷ Hứa phản ứng rất nhanh: "Chào buổi chiều!
Hai người cùng im lặng trong giây lát. Sau đó, giọng nam trầm thấp của người đàn ông lại vọng tới: "Chúc ngủ ngon”.
Khương Kỷ Hứa đang định giải thích với Quý Đông Đình về nguyên nhân thật sự của cuộc điện thoại này thì Triệu Việt đột nhiên cất cao giọng: "Thẩm Hoành, định giở trò lưu manh hả? Sao cứ ôm Tiểu Hứa mãi thế?"
Thật vô lý! Quý Đông Đình tức tối dập máy, anh không tìm được từ ngữ nào để hình dung tâm trạng của mình lúc này. Sao trên đời lại có người phụ nữ xấu xa đến mức đang nằm trong vòng tay của gã đàn ông khác mà vẫn có thể mở miệng chúc anh ngủ ngon được cơ chứ? Quý Đông Đình uống một ngụm cate nhằm hạ hỏa, không may lại bị sặc. Anh lấy chiếc khăn tay ra lau bàn rồi quăng luôn vào thùng rác. Thật không thể bình tĩnh nổi! Anh đứng dậy, gọi điện cho Dean, giọng đầy phẫn nộ: "Cậu vào đây cho tôi!"
Vừa mới dập máy, anh nhận ngay được một tin nhắn: Quý tiên sinh, thật xin lỗi. Vừa nãy đã làm phiền anh rồi. Chúng tôi đang chơi trò chơi mạo hiểm ấy mà. Khương Kỷ Hứa.
Đọc tin nhắn xong, Quý Đông Đình càng thêm bực mình, anh đập mạnh chiếc điện thoại xuống bàn, khiến cho Dean vừa bước vào cửa sợ hết hồn. Thấy Dean run rẩy đặt tập tài liệu xuống mặt bàn, Quý Đông Đình cố kiềm chế cơn thịnh nộ, lạnh lùng lên tiếng: "Trò chơi mạo hiểm là cái gì?"
Dean chớp chớp mắt: "Anh đợi một lát, để tôi đi tra giúp anh!"
Việc đầu tiên Khương Kỷ Hứa làm khi lấy lại được điện thoại là nhắn tin cho Quý Đông Đình, giải thích về sự mạo muội vừa rồi. Trò chơi mạo hiểm vẫn tiếp diễn, độ khó ngày một tăng, cho tới khi Trương Vy Vy bị đau bụng thì cả đám mới ngừng chơi.
Khương Kỷ Hứa và Thẩm Hoành được nhờ vả xuống núi lấy túi thuốc trong xe của Triệu Việt. Khương Kỷ Hứa thừa biết bọn họ cố ý diễn kịch để tạo cơ hội cho hai người, chắc chắn là Thẩm Hoàng cũng nhìn ra được điều này. Quãng đường tuy không xa nhưng cũng tốn không ít thời gian. Nhiệt độ ban đêm ở trên núi hạ xuống rất thấp, Khương Kỷ Hứa mặc áo khoác rất dày, cầm đèn pin đi trước, còn Thẩm Hoành điềm đạm theo sau. Đi được một đoạn, cô mở lời: "Thẩm Hoành, em hoàn toàn không biết Trương VyVy vẫn còn muốn gán ghép chúng ta... Nếu biết vậy, em sẽ không tới đây."
"Ha ha..." Thẩm Hoành bật cười: "Có lẽ bọn họ không nắm được tình hình, đúng là một đám người rảnh rỗi toàn lo chuyện không đâu!"
"Đúng vậy, lúc quay về chúng ta phải nói rõ ràng, thật là quá vô vị!" Khương Kỷ Hứa cũng cười. Tới chân núi, cô nhảy nhót đến bên chiếc xe của Triệu Việt, còn Thẩm Hoành đang đứng lại đằng sau nghe điện thoại, trông anh ta có vẻ sốt ruột.
Một lát sau, Khương Kỷ Hứa tiến về phía Thẩm Hoành. Anh buông điện thoại rồi quay sang nhìn cô, giọng nói có chút gấp gáp: "Xảy ra chút chuyện, có lẽ anh p