Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341741
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.
hích của phụ nữ các cô? Phải giẫm nát lòng tự trọng của đàn ông dưới chân mình thì mới cảm thấy thỏa mãn à? Hay là cô muốn nói vơi tôi rằng, Quý Đông Đình này không xứng với cô?”
Khương Ky Hứa cứng họng trước những câu hỏi dồn dập của Quý Đông Đình, anh ta nói cứ như thể cô là Phan Kim Liên đang tìm cách quyến rũ Tây Môn Khánh vậy. Nhưng dù sao thì cô vẫn cần phải đấu tranh cho bản thân mình: “Tôi không có... Quý tiên sinh, anh không thể hiểu lầm tôi như vậy được!”
“Không có? Hiểu lầm?” Quý Đông Đình ngoài mặt tỏ ra hết sức dửng dưng, kỳ thực trong lòng lại đang bứt rứt khó chịu. Không ngờ Quý Đông Đình oai phong lẫm liệt mà cũng có ngày thảm hại như hôm nay. Anh vừa mới ức hiếp cô quản gia bé nhỏ của mình, thật chẳng phong độ chút nào! Phải mau chóng kết thúc cuộc tranh luận vô nghĩa này thôi!
Anh lấy lại bình tĩnh, ngước nhìn cô: “Xin lỗi, là do tôi hiểu lầm!”
Khương Kỷ Hứa không theo kịp lối tư duy của Quý Đông Đình. Nhưng người ta đã cho cô một đường lui thì cô cũng chẳng dại gì xông lên phía trước: “Xin lỗi Quý tiên sinh! Mong anh đừng để bụng những lời tôi nói khi nãy! Người đàn ông quyến rũ như anh nên tìm một người con gái tốt hơn.”
Quý Đông Đình ôm trái tim rỉ máu, rất phối hợp gật đầu trước lời nói của Khương Kỷ Hứa. Cô nở nụ cười gượng gạo: “Vậy chuyện tối hôm nay... có thể...”
“Yên tâm đi! Tôi sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra cả.” Quý Đông Đình đứng bên ô cửa sổ, ngắm nhìn cảnh đêm ở thành phố S. Anh vốn định nói với cô rằng, anh thích nhất cảnh đêm ở nơi này, nhưng mà bây giờ đã chẳng cần thiết nữa rồi. Giọng anh khô khốc: “Cô cũng không cần lo lắng công việc sau này sẽ bị ảnh hưởng đâu! Chuyện hôm nay chỉ có vài người trong khách sạn biết thôi, tôi sẽ giúp cô thu xếp ổn thỏa.”
Khương Kỷ Hứa tự thấy mình không nên ở lại đây thêm nữa, cô lập tức cúi chào: “Quý tiên sinh, tôi xin phép!”
Quý Đông Đình chẳng thèm quay đầu lại, chỉ khẽ “ừm” một tiếng. Cả gian phòng rộng lớn phút chốc chỉ còn trơ lại mỗi mình anh. Anh lặng lẽ rút chiếc vòng đeo tay từ trong túi ra, vứt vào thùng rác rồi đi về phía phòng ngủ.
Ngày hôm sau, lúc tới đón Quý Đông Đình, Dean định hỏi gì đó, nhưng nhìn thấy sếp đeo kính râm, gương mặt không chút biểu cảm, anh ta chợt hiểu ra vấn đề. Quý tiên sinh chỉ đeo kính râm trong hai trường hợp: khi đi nghỉ mát ở bãi biển và lúc tâm trạng cực kỳ không tốt.
Suốt dọc đường, Quý Đông Đình luôn đeo cặp kính râm màu đen, cộng thêm chiếc áo khoác trên người anh cũng màu đen khiến không khí ngày đông càng thêm lạnh lẽo, dọa cho mấy vị cán bộ cấp cao của Bắc Hải Thịnh Đình đứng ngồi không yên, chỉ sợ hợp đồng đã bàn bạc xong xuôi phát sinh sai sót gì. Nhưng người lo lắng hơn cả là Dean, trực giac mách bảo anh ta rằng, sắp có chuyện xảy ra ngoài ý muốn. Quả nhiên, khi đã yên vị trên máy bay chờ tới giờ cất cánh, sếp đột nhiên quay sang hạ lệnh: “Dean, có chuyện phải làm phiền cậu rồi! Bây giờ cậu hãy quay lại khách sạn Bắc Hải Thịnh Đình, tìm giúp tôi chiếc vòng đeo tay mà tôi vứt trong thùng rác ở vườn hoa.”
Dean chỉ có thể tuân thủ, lập tức bước ra khỏi chiếc máy bay đang chuẩn bị cất cánh. Còn lại một mình, cuối cùng thì Quý Đông Đình cũng chịu tháo chiếc kính râm xuống. Anh ngắm nhìn trời xanh mây trắng bên ngoài cửa sổ, cố quên vết thương lòng còn chưa nguôi ngoai. Có những người đúng là không có mắt, chẳng trách đã đi làm ba năm rồi mà vẫn chỉ là một Phó Giám đốc.
Ở nhà Khương Kỷ Hứa liên tục hắt xì hơi mấy cái liền. Cô rút một tờ khăn giấy lau nước mũi, sau đó nhìn đồng hồ, đoán chừng giờ này Quý Đông Đình đã đi rồi, cô liền chạy đến khách sạn. Trong lòng cô thấp thỏm không yên, liệu chuyện tối hôm qua có phát sinh những tin đồn không hay không nhỉ? Cô thở phào nhẹ nhõm khi suốt dọc đường đi, chẳng thấy có điều gì bất thường. Bỗng nhiên, điện thoại trên bàn làm việc của cô reo vang. Cô nhấc máy, là giọng của Lục Tự: “Giám đốc Khương, cô lên phòng tôi một lát!”
Khương Kỷ Hứa ôm tâm trạng lo âu đi đến chỗ thang máy. Lúc nhìn thấy Dean đang đứng sau cánh cửa, cô cực kỳ hoảng hốt, lẽ nào Quý Đông Đình vẫn còn chưa đi?
Dean mở lời trước: “Quản gia Khương không cần lo lắng! Quý tiên sinh đã bay về London rồi. Tôi quay về đây để tìm lại một thứ Quý tiên sinh làm rơi.”
Khương Kỷ Hứa tỏ ra khách khí: “Thật ra anh chỉ cần dặn dò chúng tôi là được rồi.”
Dean giải thích ngắn gọn: “Tôi nghĩ việc Quý tiên sinh điều tôi quay lại nhất định là có lý do riêng.”
Khương Kỷ Hứa cũng không nhiều lời. Cô chào tạm biệt Dean khi thang máy dừng ở tầng mười chín.
Văn phòng của Lục Tự lúc nào cũng hết sức gọn gàng, ngăn nắp. Người phụ trách vệ sinh ở đây đã không ít lần oán thán về bệnh ưa sạch sẽ một cách thái quá của Tổng Giám đốc Lục. Thế nhưng, lần này, khi cô bước vào lại thấy bên trong hơi bừa bộn, trên mặt bàn còn rải rác mấy bộ tài liệu. Hình như anh đang tìm thứ gì đó.
Khương Kỷ Hứa gõ cửa: “Tổng Giám đốc Lục!”
“Vào đi!” Lục Tự xếp đống tài liệu sang một bên, sau đó ngẩng đầu nhìn cô: “Trước khi Quý tiên sinh đi đã cho cô năm sao, xếp loại t