XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341752

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.

hải quay về thôi!".
Thẩn Hoành vội vã lấy túi thuốc trong xe ra đưa cho cô: "Lát nữa anh sẽ gọi điện bảo Triệu Việt xuống đón em”.
Khương Kỷ Hứa đón lấy túi thuốc: "Không cần đâu. Em tự lên được."
"Kỷ Hứa...” Thẩm Hoành nhìn con đường đá tối đen trước mắt, hơi do dự: "Vậy để anh đưa em lên trước!"
Khương Kỷ Hứa lắc lắc chiếc đèn pin trong tay: "Anh có việc gấp thì cứ về trước đi. Em không sao đâu, có đèn pin mà."
"Được!" Thẩm Hoành gật đầu, sau đó bước lên chiếc Porsche đỗ ở bên đường rồi biến mất trong làn khói bụi.






Khương Kỷ Hứa hít sâu một hơi, từ nhỏ cô đã rất sợ bóng tối, nhưng dạo gần đây cô ngộ ra một đạo lý: Nếu tâm vững vàng thì không việc gì phải sợ hãi. Bước trên con đường dày đặc bóng cây, Khương Kỷ Hứa không dám thở mạnh, cảm giác có thứ gì đó đang đi theo mình cứ đeo bám cô. Để phân tán sự chú ý của bản thân, cô ngân nga hát đủ thể loại nhạc, từ những bài hát thiếu nhi vui vẻ đến những bài hát kinh điển trong phim truyền hình.
"Phấn khởi quá nhỉ, Tiểu Hứa!" Cuối cùng thì cô cũng gặp Triệu Việt đang đi xuống đón mình.
Khương Kỷ Hứa thành thật trả lời: "Để cậu chê cười rồi, tôi hát cho đỡ sợ ấy mà!"
Triệu Việt áy náy lên tiếng: "Tiểu Hứa, xin lỗi nhé! Hôm nay, vốn dĩ tôi và Trương Vy Vy muốn ghép đôi cho cậu và Thẩm Hoành. Xin lỗi!\'\'.
Chuyện đã qua rồi nên Khương Kỷ Hứa cũng không mấy quan tâm: "Đừng có lần sau là được rồi!"
Ngày ba mươi, Khương Kỷ Hứa gọi điện về cho bà ngoại ở thành phố A. Bà ngoại đã hơi nghễnh ngãng, đầu óc cũng không còn minh mẫn. Tiếp đó, cô lại gọi cho cậu và em họ của mình. Trong điện thoại, cậu nhắc cô nhớ giữ gìn sức khỏe, giữa chừng còn ngập ngừng hỏi cô: "Thật sự là bố cháu không có một chút tin tức gì sao?"
Khương Kỷ Hứa thật thà trả lời: "Không có ạ."
Cậu có vẻ không tin lời cô nói, còn hỏi đi hỏi lại mấy lần liền, sau đó ông bắt đầu quở trách bố cô... Cúp máy, Khương Kỷ Hứa đứng ở ban công bên ngoài dãy hành lang của khách sạn, tâm trạng có chút suy sụp. Thật ra, cô cũng muốn biết, rốt cuộc bố mình đã trốn đi đâu. Lẽ nào không được huy hoàng như trước đây thì ông cũng chẳng muốn sống nốt những tháng ngày bình dị cuối đời nữa hay sao?
Buổi tối, Khương Kỷ Hứa bận rộn tới hơn mười giờ đêm mới tan ca. Cô vốn định ngủ lại khách sạn, nhưng lại tình cờ gặp Lục Tự ở thang máy, nên đã đi nhờ xe anh về nhà. Trong xe còn có hai đồng nghiệp nữa cũng đi nhờ giống cô, một người bắt chuyện: "Tổng Giám đốc Lục, đêm ba mươi mà anh còn bận rộn như thế này, chị nhà không trách anh đấy chứ?"
Lục Tự chỉ cười trừ. Anh đưa từng người về nhà, cuối cùng mới lái xe đến khu nhà của Khương Kỷ Hứa. Một số người đang đốt pháo hoa trong sân, Khương Kỷ Hứa xuống xe rồi ngẩng đầu ngắm nhìn, không ngờ Lục Tự cũng bước xuống cùng cô. Anh khẽ nói: "Chúc mừng năm mới!"
Khương Kỷ Hứa nở nụ cười rạng rỡ: "Tổng Giám đốc Lục, tôi cũng chúc anh năm mới vui vẻ!"
Lục Tự lại lái xe một vòng quanh trung tâm thành phố gần hai giờ sáng mới về tới nhà. Anh mở cửa, phát hiện phòng khách vẫn còn sáng đèn. Có hơn chục người cả nam lẫn nữ, từ già đến trẻ ngồi quanh ghế sofa, còn vợ anh ngồi chính giữa đang khóc nức nở.
"Tóm lại là... tôi không đồng ý... ly hôn." Vương Nghi Lạc sụt sùi. Cô ta đúng là một người đàn bà yếu đuối, đến lúc này rồi mà vẫn không dám lớn tiếng.
Lục Tự chầm chậm đi vào, tất cả đồng loạt nhìn về phía anh. Một người đàn ông hơn sáu mươi tuổi tức giận đứng bật dậy, chỉ tay về phía Lục Tự: "Người ta đêm ba mươi thì về quây quần với vợ con, còn anh thì giở trò ly hôn, thế có ra thể thống gì không hả?"
Lục Tự ngồi xuống ghế, cười nói: "Không ngờ Nghi Lạc lại gọi mọi người tới cả đây thế này. Nếu mọi người đều có mặt đông đủ, vậy thì chúng ta cùng nói chuyện luôn đi!"
Thực ra thì "có mới nới cũ" chẳng phải chuyện tốt đẹp gì, Lục Tự cũng biết, sự bội bạc trong tình cảm là hành vi rất đáng bị lên án. Chỉ có điều, anh vốn dĩ chưa từng yêu Vương Nghi Lạc. Ly hôn thế này thật có lỗi với cô ta, còn cứ tiếp tục sống như vậy, anh sẽ mắc nợ chính bản thân mình. Đàn ông muốn ly hôn thường có rất nhiều lý do, nhưng kiểu lý do giống như của anh, xét cho cùng cũng chỉ vì sự tham lam vô độ mà thôi. Lục Tự có thể sống một cuộc sống bình dị bên Vương Nghi Lạc cho đến hết đời, nhung anh lại không muốn chôn vùi cuộc đời mình trong cuộc hôn nhân đã hoàn toàn cạn khô tình cảm.
Nghĩ lại, lúc vừa mói kết hôn, Vương Nghi Lạc bị sảy thai sau một trận cảm cúm khiến anh tiếc nuối bao nhiêu thì đến bây giờ, anh lại cảm thấy mình may mắn bấy nhiêu. Lục Tự dần phát hiện ra rằng, bản thân anh không hề mong chờ đứa con của mình và Vương Nghi Lạc. Thành phố phồn hoa này đã khiến Lục Tự thay đổi, ước muốn của chàng trai nông thôn khi xưa đã không chỉ dừng lại ở một ngôi nhà nhỏ, mà bây giờ, anh sẽ phải leo từng bưóc lên cao, cao nữa, phải giành được những thứ lớn lao hơn. Trước nay, anh vẫn tưởng tình yêu sẽ không như vậy, nào ngờ, sự xuất hiện của Khương Kỷ Hứa đã mở ra cánh cửa khát vọng tình yê