Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341744
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.
ốt.”
Khương Kỷ Hứa cảm thấy có chút hổ thẹn, không ngờ Quý Đông Đình vẫn nhận xét tốt về cô.
Lục Tự lại nói: “Bây giờ cô hãy tập trung làm việc đi! Khoảng thời gian này cô biểu hiện rất tốt, tiếp tục cố gắng nhé!”
Khương Kỷ Hứa thấy hơi khó hiểu, không biết Lục Tự có biết chuyện tối qua hay không, nhưng việc đó đã không còn quan trọng nữa rồi, từ giờ cô chỉ cần tập trung vào công việc thôi.
Trước khi đi ánh mắt cô liếc qua tập tài liệu trên mặt bàn, thì ra là hồ sơ. Chỉ có điều, Khương Kỷ Hứa không biết rằng, trong đó còn có cả hồ sơ của cô.
Tối qua, khi biết tin Khương Kỷ Hứa đã rời khỏi phòng Tổng thống, trong lòng Lục Tự rất kích động. Anh biết Quý Đông Đình đã đặt sẵn ba vé máy bay cho chặng về. Cho dù chưa biết tương lai thế nào, nhưng chỉ cần cô đi theo Quý Đông Đình, chắc chắn sẽ có tiền đồ hơn ở lại Bắc Hải Thịnh Đình làm nhân viên cả đời. Khương Kỷ Hứa này thật ngốc nghếch!
Lục Tự lấy hồ sơ của Khương Kỷ Hứa ra xem, bức ảnh trên đó được chụp từ hồi cô còn đi học. Khương Kỷ Hứa khi ấy rất trẻ trung, gương mặt phúng phính như trẻ con.
Lục Tự tựa lưng vào ghế, kéo chiếc rèm cửa ra. Những tia nắng rực rỡ chiếu vào phòng, dường như cũng soi rọi luôn cả đống suy nghĩ ngổn ngang trong lòng anh ta.
Có lẽ bây giờ Lục Tự nên tìm cho mình một luật sư. Cuộc hôn nhân của anh với Vương Nghi Lạc, cho dù không có sự xuất hiện của Khương Kỷ Hứa, cũng đã đến lúc kết thúc được rồi.
Duyên phận nào khiến chúng ta lại có thể tình cờ gặp gỡ?
Trong ngàn vạn người, gặp được đúng đối tượng mà bạn cần, suốt ngàn vạn năm, không nhanh mà cũng chẳng chậm bước nào, một cuộc gặp gỡ bất ngờ giống như một giấc mơ tuyệt đẹp không được báo trước. Thế giới rộng lớn là thế, vậy mà vẫn được gặp lại người lần nữa, có lẽ đó chính là định mệnh!
Tình yêu bắt đầu từ những nhịp cầu.
Dean có thể chấp nhận một Quý tiên sinh nóng nảy, vô vị, nắng mưa thất thường, nhưng không tài nào chịu nổi một Quý tiên sinh thất tình. Hôm trước, Dean khó khăn lắm mới tìm được chiếc vòng đeo tay có khắc chữ X trong thùng rác ở khách sạn, rồi ngồi chuyến bay kế tiếp về London đưa cho sếp, vậy mà sếp lại tiện tay ném luôn vào thùng rác bên cạnh. Hóa ra là bắt tội trợ lý như vậy chỉ nhằm mục đích để anh ấy được vứt đi thêm một lần nữa thôi sao?
Thế nhưng, Quý Đông Đình không đời nào chịu thừa nhận việc mình bị thất tình. Trước mắt, ở London có cả núi việc đang đợi anh giải quyết, mấy người bạn tốt của anh cũng đang muốn gặp mặt ôn lại chuyện cũ, rồi còn phải đến thăm mấy chú ngựa anh nuôi ở trang trại Budde nữa chứ!
Quý Đông Đình chớp mắt mấy cái rồi ngồi thẳng dậy, hỏi Dean: "Có muốn cùng uống chút gì không?"
Dean lắc đầu, càng thêm thông cảm với Quý Đông Đình đang cố làm ra vẻ không có chuyện gì. Người bị ngã từ trên mây xuống chắc chắn sẽ đau hơn nhiều so với người ở dưới đất.
Dean lái xe đưa Quý Đông Đình trở về căn biệt thự trên đường Bishop. Cả đoạn đường, Dean cứ ngập ngừng dường như định nói gì đó rồi lại thôi. Vì vậy, sau khi bước xuống xe, Quý Đông Đình lúc này đã tỉnh táo trở lại, không nhịn được hỏi anh ta: "Rốt cuộc cậu muốn nói cái gì?"
Dean liều mình: "Là về quản gia Khương, lần trước tôi quay về khách sạn lại gặp cô ấy... cô ấy”
Nhìn bộ dạng ấp a ấp úng của Dean, Quý Đông Đình thừa biết anh ta đang chuẩn bị nói dối nên càng thêm bực bội. Anh đâu có cần người khác phải dối trá để an ủi mình cơ chứ!
"Dean, tôi nghĩ chắc chắn cậu đã hiểu lầm một số chuyện. Vốn dĩ tôi cũng định cùng cô ấy thử hẹn hò xem sao nhưng sau hôm đó, tôi phát hiện ra tôi và cô ấy hoàn toàn không hợp nhau. Với lại, vẫn câu nói cũ, cậu thật sự nên yêu thử vài người để biết thế nào là tình cảm nam nữ đi! Nó hoàn toàn không phức tạp như cậu nghĩ đâu. Hợp thì yêu, không hợp thì giải tán... Thôi, nói với cậu nhiều như vậy cũng vô ích. Có cần tôi giới thiệu bạn gái cho cậu không?"
"Không cần!"
Trước lúc bước vào nhà, Quý Đông Đình còn nhìn chàng trai chứa một mảnh tình vắt vai trước mặt bằng ánh mắt thương hại. Dean nhìn theo bóng lưng Quý Đông Đình, thật sự muốn chửi thề một câu. Từ đầu tới cuối, ngay đến tên của cô ấy cũng không dám nhắc tới, thế mà còn lên mặt cười nhạo người khác. Đã vậy thì phải trêu tức luôn! Kết quả là, anh ta rút điện thoại ra, gọi cho ông chủ kiêu ngạo của mình.
Quý Đông Đình đang ngồi trên chiếc sofa rộng lớn trong phòng khách, nhận điện thoại của Dean với vẻ vô cùng thoải mái: "Cậu đổi ý rồi sao? Muốn tôi giới thiệu bạn gái cho..."
"Không phải đâu, Quý tiên sinh! Tôi chỉ muốn kể chuyện liên quan đến quản gia Khương mà thôi. Hôm ấy, khi gặp lại quản gia Khương, cô ấy đã nói với tôi rằng, anh là người đàn ông hấp dẫn nhất mà cô ấy từng gặp". Dứt lời, Dean lập tức dập máy, vừa lái xe vừa vui vẻ huýt sáo.
Quý Đông Đình ngồi ngẩn ngơ suy nghĩ miên man, ở vườn hoa tối hôm đó, hình như Khương Kỷ Hứa cũng khen anh rất quyến rũ, anh vẫn nghĩ đó chỉ là lời nói khách sáo của cô ấy, nhưng tại sao cô ấy còn phải nhấn mạnh với