Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341877

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1877 lượt.

iết thì lén lút nói xấu sau lưng cô. Chỉ vì một bài báo vô căn cứ mà giờ đây ai cũng tin rằng, cố chính là người đã phá vỡ gia đình êm ấm của Lục Tự và Vương Nghi Lạc.
LụcTự gọi điện xin lỗi cô. Anh sắp xếp cho cô nghỉ phép dài hạn nhưng vẫn tính lương. Từ lúc bắt đầu đi làm tới giờ, Khương Kỷ Hứa chưa bao giờ được hưởng kỳ nghỉ nào dài như thế, và với một nguyên nhân không thể bất ngờ hơn. Suốt một tuần liền, Khương Kỷ Hứa chỉ ở lì trong nhà, thi thoảng mới đi ra ngoài mua thức ăn. Bạn bè biết chuyện đều gọi điện hỏi thăm cô, Thẩm Hoành thậm chí còn tìm đến nhà cô, nhưng cô không muốn gặp bất kỳ ai.
Mấy tờ báo lá cải về sau còn đăng cả ảnh chụp Lục Tự đưa cô về nhà, có một bức cô đang dẫn anh lên cầu thang, nhìn từ đằng sau giống như là Lục Tự đang ôm cô, cực kỳ mờ ám. Vừa có ảnh làm bằng chứng lại cộng thêm giọng văn sinh động của những người "biết nội tình", chẳng có ai tin Khương Kỷ Hứa không phải là kẻ thứ ba. Cô thật sự không nuốt nổi cơm, quãng đời trước mắt cô thật tăm tối! Ngay đến kỳ kiểm tra đánh giá hiệu quả công việc của Bắc Hải Thịnh Đình mà cô hằng chờ mong bây giờ cũng chẳng còn ý nghĩa gì nữa.
An Mỹ gọi điện thông báo cho cô biết Hà Vân đã nhảy vọt từ cán bộ cấp trung lên cán bộ cấp cao, trở thành nữ Phó Tổng Giám đốc duy nhất của Bắc Hải Thịnh Đình. Khương Kỷ Hứa vẫn làm Phó Giám đốc, còn người thế chỗ của Hà Vân là một nhân viên do Công thương nghiệp Bắc Hải điều tới. Lần này, cô đã thảm bại thật rồi!
"Giám đốc Khương, con tiện nhân Uông Khả Khả đó quả nhiên là kẻ phản bội! Sau khi Hà Vân được thăng chức liền điều nó sang làm thư ký." An Mỹ cười khẩy trong điện thoại. Khương Kỷ Hứa không có chút cảm xúc nào khi nghe mấy lời này.
"Giám đốc Tiểu Khương... Còn về chuyện cửa chị và Tổng Giám đốc Lục, cho dù có là thật thì bọn em vẫn sẽ ủng hộ chị tới cùng!" An Mỹ hơi ngập ngừng, dường như đang cố chọn lọc từ ngữ.
Khương Kỷ Hứa đứng bên cửa sổ, nhẹ nhàng lên tiếng: "An Mỹ, em có tin chị không?"
Sau một hồi im lặng, An Mỹ dõng dạc nói: “Giám đốc Khương, em tin chị. Em tin chắc rằng Hà Vân đã hãm hại chị, bọn em trước nay vẫn luôn tin chị!”.
"Bọn em" mà An Mỹ nói chỉ những người do cô dẫn dắt, bao gồm: Đỗ Tuấn Sinh, Hoàng Đạo...
“Cảm ơn mọi người! An Mỹ, có thể chị sẽ phải rời xa Bắc Hải Thịnh Đình một thời gian. Mọi người hãy tiếp tục cố gắng, đợi chị quay về!" Khương Kỷ Hứa đưa tay gạt nước mắt, giọng khàn đi: "Cảm ơn mọi người..."
Nửa tháng sau, Khương Kỷ Hứa được cử sang London tham gia khóa đào tạo ngắn hạn do khách sạn Bắc Hải tổ chức. Ba tháng ngắn ngủi này sẽ bù đắp phần nào nỗi buồn không được thăng chức như ý nguyện của cô. Khương Kỷ Hứa hiểu, Lục Tự đang tìm cách giúp cô tránh khỏi sóng gió. Đây là cơ hội hiếm có, nhưng không biết ba tháng sau, liệu cô còn có thể đứng dậy được hay không?






Trước khi Khương Kỷ Hứa lên máy bay, Hà Vân gửi cho cô một bức ảnh chụp phòng làm việc mới cực kỳ rộng rãi của chị ta, như thể đang nhắc nhở cô, bây giờ chị ta đã là Phó Tổng Gịám đốc của Bắc Hải Thịnh Đình rồi. Cô chỉ trả lời ngắn gọn: "Chúc mừng!".
Khương Kỷ Hứa đến London vào những ngày lạnh giá. Cô sống cùng một hộ gia đình trong con ngõ nhỏ trên đường Kensington Olympia, chỉ cách Học viện Quản lý Khách sạn của cô hai trăm mét. Vợ chồng chủ nhà có hai cậu con trai và một cô con gái nhỏ. Hai cậu con trai hiện không ở nhà nên họ tận dụng phòng trống để cho thuê. Đây là căn nhà giá rẻ nhất mà cô có thể tìm được. Ông chủ nhà tên William, là một thợ mộc. Người vợ, Mary, là thợ làm bánh ngọt trong một cửa hàng nhỏ. Cô con gái mũm mĩm, đáng yêu đang sống cùng họ tên Tiona, là học sinh tiểu học. Khương Kỷ Hứa mau chóng trở nên thân thiết với cô bé yêu thích văn hóa Trung Quốc này.
Học viện Quản lý Khách sạn London mới hợp tác với Bắc Hải Thịnh Đình cách đây không lâu. Ngôi trường này chỉ tương đương với học viện đào tạo sau đại học ở thành phố S, cũng không có tên tuổi như những học viện ở Mỹ hay Thụy Sĩ mà Bắc Hải Thịnh Đình hợp tác trước nay. Thế nhưng, Khương Kỷ Hứa vẫn rất vui khi là một trong những người đầu tiên của Bắc Hải Thịnh Đình được đặt chân đến không gian xanh mát với lối kiến trúc tuyệt đẹp nơi này.
Khương Kỷ Hứa chưa từng trải qua bất kỳ khóa học bài bản nào về quản lý khách sạn. Thời đại học, vì muốn học cùng trường với Thẩm Hoành mà cô đã bất đắc dĩ chọn ngành Kinh tế biển. Sau khi tốt nghiệp, cô lại may mắn được nhận vào Bắc Hải Thịnh Đình, tính ra, cô làm việc trong ngành khách sạn đã ba năm rồi mà đến bây giờ mới chính thức học cách quản lý. Cô học được rất nhiều điều tại ngôi trường không mấy tên tuổi này, ví dụ như: kỹ năng phục vụ cơ bản, kỹ xảo trong kinh doanh, tâm lý khách hàng cùng vói cách vận hành một khách sạn... Ngoài nội dung học tập vô cùng phong phú ra, học viện còn thường xuyên mời CEO của những khách sạn tiếng tăm đến tọa đàm. Những vị CEO này cô đều không biết, ngoại trừ khách mời của tháng tới, một người Trung Quốc có tên Lục Tự.
Sau mấy ngày mưa bụi rả ríc


Insane