Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341761
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1761 lượt.
lắm rồi!"
"Quanh đây đâu có món nào ngon, cô ăn được gì mấy mà no?" Anh thoải mái khoác tay lên vai cô: "Đừng đứng ngây ra đó nữa, đi thôi!"
Khương Kỷ Hứa dù rất không tình nguyện, nhưng cũng chẳng thể từ chối thịnh tình của Quý Đông Đình, đành cất bước theo anh, tiến về phía chiếc Aston Martin đang đỗ cách đó không xa. Ôtô của Quý Đông Đình giống hệt trong bộ phim Điệp viên 007, là loại xe mà Khương Kỷ Hứa vô cùng yêu thích, nhưng cô chỉ đủ tiền mua xe... đồ chơi, vì vậy, cô vô cùng phấn khích ngồi lên chiếc xe mình hằng ao ước. Quý Đông Đình ngồi cạnh ấn nút khởi động rồi quay sang hỏi cô: “Cô muốn ăn gì?"
Khương Kỷ Hứa vẫn đang say sưa ngắm nghía nội thất trong xe: "Dạ... Tôi cũng không biết nữa..”
"Ồ. Vậy lần này để tôi sắp xếp!" Quý Đông Đình khẽ cười: "Mặc dù không nắm rõ về các địa điểm ăn uống ở London, nhưng tôi cũng biết mấy nhà hàng khá nổi tiếng."
Quý Đông Đình đưa Khương Kỷ Hứa tới nhà hàng Gordon Ramsay(*) nổi tiếng trong khu Chelsea. Đó là một nhà hàng kiểu Pháp lâu đời và sang trọng. Vì không đặt trước, nên anh phải dùng tới mối quan hệ với một vị Bộ trưởng để chiếm được chiếc bàn dự trữ duy nhất ở đây.
(*) Gordon James Ramsay: Một đầu bếp nổi tiếng người Scotland, ông còn là chủ nhà hàng và là một ngôi sao truyền hình. Ông đã được hoàng gia Anh phong tước OBE (Tiểu Hiệp Sĩ) vào năm 2006 nhằm tôn vinh những cống hiến của Ramsay đem đến cho ngành ẩm thực nước nhà.
"Ngồi đi, Kỷ Hứa!" Anh lịch sự kéo ghế ra giúp cô, còn tiện thể đổi luôn cách xưng hô, "Khương tiểu thư" giờ đã thành "Kỷ Hứa".
Khương Kỷ Hứa cảm thấy hơi áp lực trước cách gọi này. Sau khi ngồi xuống ghế, cô nhìn quanh nhà hàng một lượt, thì thầm: "Khung cảnh ở đây tuyệt thật đấy!"
Quý Đông Đình gật đầu: "Đúng là rất đẹp, thích hợp với các đôi tình nhân!"
Gương mặt Khương Kỷ Hứa nóng ran. Người đàn ông này cứ mỗi khi nhắc đến chuyện tình cảm đều luôn thẳng thắn như vậy đó.
Quý Đông Đình tỏ vẻ trầm ngâm: "Lần trước không được cùng Khương tiểu thư ăn hết bữa tối... Thật may vì tôi vẫn còn cơ hội bù đắp”
Khóe môi Khương Kỷ Hứa khẽ giật, không ngờ anh lại nhắc tới cái chuyện đáng xấu hổ đó. Thế nhưng, người mất mặt ngày hôm đó là Quý Đông Đình lại chẳng hề cảm thấy ái ngại.
"Kỷ Hứa!" Anh dịu dàng gọi tên cô. Cái cách gọi này thật sự khiến cô cảm thấy ngứa ngáy, bứt rứt. Cô vừa ngẩng đầu liền bắt gặp nụ cười tươi rói trên môi anh: "Tôi chợt nhớ tới một câu cổ ngữ rất hợp để hình dung về hai chúng ta”
"Hả?" Khương Kỷ Hứa chớp chớp mắt, hỏi với vẻ không mấy chắc chắn: "Là "tha hương ngộ cố tri" ư?"
"Đương nhiên không phải, câu ấy quá tầm thường!" Quý Đông Đình nhìn chằm chằm Khương Kỷ Hứa: "Là "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ"!"
Cô không chịu nổi ánh mắt của anh, vội nâng ly nhấp một ngụm rượu, sau đó bình tĩnh nói: "Không ngờ tôi và Quý tiên sinh lại là người có duyên. Đây nhất định là phúc phận tôi tu được từ kiếp trước!"
"Đây cũng là phúc phận của tôi!" Anh tiếp tục nhìn cô: "Kỷ Hứa, tôi có thể theo đuổi em không?"
Gương mặt Khương Kỷ Hứa đỏ ửng, cô căng thẳng tới mức á khẩu. Quý Đông Đình đã đoán trước được cô sẽ phản ứng thế này mà. Ạnh nở một nụ cười: "Em không nói gì nên tôi sẽ coi như em đồng ý"
"Quý tiên sinh..." Khương Kỷ Hứa ngập ngừng.
"Chuyện này đáng lẽ không cần phải nói trước, nhưng tôi vẫn muốn thông báo cho em biết, trong ba tháng này, em hoàn toàn có thể sử dụng quyền lợi của người đang được theo đuổi!" Quý Đông Đình nâng ly rượu trước mặt lên, khẽ chạm vào chiếc ly đang đặt trên bàn của Khương Kỷ Hứa: "Chúng ta cùng chúc mừng nào!"
Chúc mừng cái quái gì không biết! Phải mất một lúc, Khương Kỷ Hứa mới thốt nên lời: "Thế nào gọi là quyền lợi của người được theo đuổi?"
"Hứa Hứa chưa bao giờ được đàn ông theo đuổi à?" Quý Đông Đình lại đổi sang gọi cô bằng một cái tên thân mật khác. Anh suy nghĩ một lúc rồi nói: "Ví dụ như, em có thể coi tôi là tài xế miễn phí, mỗi ngày sẽ đón đưa em đi học; hoặc xem tôi như máy rút tiền miễn phí muốn mua gì chỉ cần lên tiếng. Ngoài ra, tôi còn có thể làm hướng dẫn viên du lịch miễn phí, cùng em ngao du khắp châu Âu..."
Khương Kỷ Hứa phì cười: "Đây rõ ràng là quyền lợi của bạn gái mà! Nếu bây giờ tôi cứ thoải mái hưởng thụ những quyền lợi không thuộc về mình nhỡ sau này anh bắt tôi phải hoàn trả phí dịch vụ thì tôi biết làm thế nào? Thôi, thôi, tôi không cần đâu!"
Quý Đông Đình nhíu mày: "Tôi là loại đàn ông hèn hạ như vậy sao? Hơn nữa, em chỉ dùng trước quyền lợi của bạn gái thôi mà, sợ gì chứ! Giống như thẻ tín dụng cho trả trước ấy!
Khương Kỷ Hứa cảm thấy hết sức ngọt ngào. Người đàn ông này tuy ngông cuồng nhưng cũng hơi trẻ con. Trái tim chân thành ẩn sâu dưới vẻ bề ngoài lạnh lùng của anh thật khiến cho phụ nữ khó lòng chống đỡ.
"Đúng rồi, em đã có nơi nào để ở chưa?" Ngừng một lúc, Quý Đông Đình chuyển chủ đề.
"Có rồi, có rồi." Khương Kỷ Hửa vội vàng nói: "Tôi sống cùng một gia đình người bản địa rất gần Học viện Quản lý Khách sạn. Họ đều là những người hiền lành, tốt bụng và rất quan tâm đến tôi."