XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341760

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1760 lượt.

h, cuối cùng thì bầu trời London bắt đầu tươi sáng trở lại. Khương Kỷ Hứa cũng bắt tay vào chuyến hành trình khám phá thành phố xinh đẹp này sau những giờ học ở trường. Gạt bỏ hết muộn phiền, cô vui vẻ tận hưởng chuyến du lịch xa xỉ kéo dài ba tháng này. Với khả năng kinh tế hạn hẹp, Khương Kỷ Hứa chỉ có thể lên kế hoạch mỗi ngày thăm thú một địa danh nào đó, hoàn toàn xa lánh việc dạo phố mua sắm. Theo lời khuyên của Tiona, chập tối ngày hôm nay, cô sẽ tới cầu tháp London. Du khách có thể thoải mái đi bộ tham quan cầu tháp mà không mất phí, nếu muốn ngắm cảnh hai bên bờ sông Thames cũng chỉ mất chưa tới mười bảng Anh để ngồi tàu. Khương Kỷ Hứa vô cùng hào hứng trước lời chỉ dẫn của Tiona, cô mặc chiếc áo măng tô màu be, búi tóc cao và thắt thêm một chiếc khăn lụa đặc trưng của thành phố S lên cổ rồi lập tức xuất phát.
Quý Đông Đình thật sự không muốn gặp Khương Kỷ Hứa. Anh biết, những thứ không giành được luôn là đẹp nhất. Nếu anh không thể đảm bảo sẽ thương yêu Khương Kỷ Hứa trọn đời thì dừng lại tại đây là một quyết định không tồi chút nào.
Kỳ nghỉ cuối tuần, Quý Đông Đình tới trang trại Budde thăm chú ngựa non Xuxu. "Cậu bé lai" này càng lớn càng đẹp, tuy khá hiếu động nhưng lại cực kỳ nghe lời, Quý Đông Đình rất thích nó. Chập tối, anh rời khỏi trang trại, quay về nhà chuẩn bị cho một buổi tiệc khá quan trọng. Mấy hôm nay, tâm trạng của Quý Đông Đình đang bất ổn, vì vậy, anh cố tình đi đường vòng, tạt qua cầu tháp London để tận hưởng thêm chút không khí ngày nghỉ. Anh vòng vèo quanh cầu tháp, không may va chạm với chiếc xe ở phía trước. Lúc xuống xe thỏa thuận, Quý Đông Đình đã bị ánh hoàng hôn tuyệt đẹp hấp dẫn. Anh cất bước lên cầu, sau đó anh vô tình đi lướt qua một cô gái mặc áo măng tô màu be... Có lẽ là do định mệnh đã an bài cho hai người nhất định gặp lại nhau, thế nên, anh cũng chẳng có lý do gì để từ chối duyên phận này. Tiếc là thị lực của cô gái ấy vẫn tệ như trước, một người đàn ông đẹp trai như anh đi ngang qua mà cũng chẳng nhìn thấy.
Quý Đông Đình đi tiếp mấy bước rồi quay đầu nhìn lại. Khương Kỷ Hứa vẫn không phát hiện ra anh. Đi thêm vài bước nữa, anh ngoái đầu thấy cô vẫn dựa vào thành cầu ngắm những con thuyền đang xuôi ngược trên sông, hoàn toàn không hề có ý đinh quay sang phía anh. Đành phải gây sự chú ý vậy! Quý Đông Đình thò tay vào túi, rút chiếc ví da màu đen đắt tiền ra, vứt xuống đất rồi nhanh chóng bước đi.
\'\'Anh ơi, đứng lại đã!" Có người hét: "Ví của anh kìa!"
Quý Đông Đình làm như không biết gì, tiếp tục đi về phía trước. Trên cầu tháp bỗng dừng ồn ào, rất nhiều người đang nhiệt tình hô to: "Anh ơi, dừng lại đã!" khiến Khương Kỷ Hứa cũng tò mò quay đầu nhìn. Thì ra là người đàn ông ở đằng kia làm rơi ví tiền, mọi người gọi nhưng anh ta dường như không nghe thấy, lẽ nào anh ta bị điếc? Hay là không hiểu tiếng Anh nhỉ? Phải chăng là người Trung Quốc? Khương Kỷ Hứa chạy lên nhặt chiếc ví da, hét lớn: "Anh ơi, anh làm rơi ví tiền rồi!"
Tuyệt vời. Cuối cùng thì người đàn ông cũng chịu dừng bước. Anh ta từ từ quay người lại, Khương Kỷ Hứa lập tức nhận ra Quý Đông Đình. Trùng hợp thật đấy! Ở nơi xa xôi này mà cũng gặp lại người quen, hơn nữa còn nhặt được ví tiền của người ta nữa. Cô do dự một lát rồi cầm chiếc ví đi về phía Quý Đông Đình. Một tháng không gặp, anh chẳng có gì thay đổi, vẫn là cái vẻ cao quý và tự tin thái quá ấy. Khương Kỷ Hứa giơ chiếc ví trong tay ra: "Hi, chào Quý tiên sinh! Đây là ví tiền của anh."
Quý Đông Đình nhận lấy chiếc ví, tươi cười: "ồ, đây đúng là ví tiền tôi làm rơi! Thật trùng hợp, quản gia Khương!"
"Đúng vậy, trùng hợp quá!" Khương Kỷ Hứa cũng cười: "Quý tiên sinh, anh bất cẩn quá! Mất tiền chỉ là chuyện nhỏ, nhưng làm lại thẻ và giấy tờ phiền phức lắm đấy!"
"Đúng là rất phiền phức, thế nên nhất định phải cảm ơn Khương tiểu thư!"
Hai người cùng lúc thốt lên: "Phải rồi..”
Khương Kỷ Hứa nhún nhường: "Quý tiên sinh, anh nói trước đi!”
Quý Đông Đình gật đầu, nhìn vào đôi mắt người phụ nữ đang đứng đối diện: "Sao cô lại tới London?"
"À, là thế này, tôi được cử sang đây bồi dưỡng nghiệp vụ trong vòng ba tháng tại Học viện Quản lý Khách sạn London." Khương Kỷ Hứa vui vẻ nói ra lý đo mình tới London!
Quý Đông Đình tán thưởng: "Chỉ những nhân viên cực kỳ xuất sắc mói được cử đi bồi dưỡng như thế này. Khương tiểu thư, cô giỏi lắm!"
Khương Kỷ Hứa cảm thấy hơi ngại trước lời khen của Quý Đông Đình, cô cúi đầu, cười bẽn lẽn: "Quý tiên sinh quá khen rồi! Tôi... chỉ gặp may thôi”
Lại còn nói là mình may mắn nữa chứ! Quý Đông Đình cười thầm, bao nỗi bực dọc trong lòng anh bỗng dưng tan biến, hiện tại, anh chỉ cảm nhận được mỗi trái tim mình đang đập loạn nhịp khi nhìn thấy cô. Anh rất ra dáng chủ nhà, hỏi Khương Kỷ Hứa: "Cô đã ăn cơm chưa? Nếu chưa thì để tôi mời nhé!"
"Tôi ăn rồi. Cảm ơn Quý tiên sinh!" Khương Kỷ Hứa rõ ràng chưa ăn gì nhưng lại vội vàng từ chối.
"ồ, ăn thêm một chút cũng không sao đâu!" Lần này, anh không cho cô cơ hội từ chối..
Khương Kỷ Hứa: "Chuyện đó... Quý tiên sinh, tôi ăn no