Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341764
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1764 lượt.
một xu."
Khương Kỷ Hứa gượng cười: "Quý tiên sinh, cảm ơn ý tốt của anh, nhưng tôi sống ở đây rất tốt!"
Quý Đông Đình thở dài rồi đứng dậy: "Tôi về đây. Em cứ ngồi đó, không cần tiễn đâu!"
Khương Kỷ Hứa vẫn đứng dậy tiễn anh ra cửa. Sau khi chào tạm biệt, Quý Đông Đình chưa đi ngay, anh quay lại nhìn cô bằng ánh mắt chân thành: "Hứa Hứa, đêm nay ngoài việc mơ một giấc mơ đẹp ra, có thể suy nghĩ về đề nghị lúc nãy của tôi không?"
Đề nghị của anh? Là đến sống ở nhà anh, hay là làm bạn gái của anh?
Quý Đông Đình là một người đàn ông tốt, tuy cô cũng thoáng dao động, nhưng nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không ổn: "Quý tiên sinh, anh không nên phí thời gian với tôi nữa! Hai chúng ta sống ở hai thế giới hoàn toàn khác nhau, thật sự không hợp nhau chút nào!"
"Đây là điều mà em lo lắng? Vậy em tới thế giới của tôi là được mà!" Quý Đông Đình ngừng một lát, sau đó ngạc nhiên nhìn Khương Kỷ Hứa: "Không phải em muốn tôi tới thế giới của em đấy chứ?"
Khương Kỷ Hứa hết nói nổi: "Tóm lại, chúng ta là những người không cùng tầng lớp, vốn dĩ là không thể."
Quý Đông Đình cảm thấy cực kỳ khó hiểu: "Hứa Hứa, chẳng phải em luôn nỗ lực làm việc là để cải thiện cuộc sống đó sao? Bây giờ, tôi tạo cho em cơ hội lập tức được đổi đời, nhưng em lại vì lý do không cùng thế giới gì đó mà từ chối tôi, em đúng là một người con gái vô cùng giả tạo! Đương nhiên, vì tôi thích em, nên sẽ phải chấp nhận sự giả tạo của em."
"Anh muốn nói gì thì tùy, nhưng tôi sẽ không làm bạn gái của anh." Khương Kỷ Hứa cứng đầu đáp lại.
Quý Đông Đình một lần nữa bị tổn thương: "Vậy em nói đi, em muốn một người đàn ông như thế nào?"
Khương Kỷ Hứa ngoảnh lại: "Một người đàn ông gần giống như tôi."
"À, tôi hiểu rồi." Quý Đông Đình lại tuôn một tràng: "Chắc em chỉ mong trúng giải khuyến khích năm đồng, ai ngờ lại rút đúng giải đặc biệt trị giá năm triệu... À, không, là một giải thưởng có giá trị rất lớn, thế nên em lo ngân hàng tích không nổi, phải không?"
Cái gì mà giải thưởng cực lớn? Cái gì mà ngân hàng tích không nổi? Đúng là cách so sánh của một con người cực kỳ ngạo mạn! Khương Kỷ Hứa thật sự bực mình, hai mắt trợn tròn, mặt đỏ bừng bừng.
"Thấy chưa, tôi đoán không sai mà! Em bị nói trúng tim đen nên mới tức giận như vậy." Quý Đông Đình quyết tâm không cho cô đường lùi.
Khương Kỷ Hứa biết chẳng thể cãi lại cái con người ngông cuồng này, nhưng vẫn không chịu khuất phục: "Vậy thì anh đừng quan tâm tới tôi nữa! Tại sao anh mời tôi ăn cơm rồi còn kiếm cớ đến đây? Anh tưởng tôi không biết là anh đang nghĩ gì à?"
"Tại sao tôi lại thích em để rồi phải tự ngược đãi bản thân mình như thế này? Em thật chẳng biết trân trọng cơ hội trước mắt, đúng là phí phạm của giời mà! Tôi không muốn đôi co với em nữa!" Quý Đông Đình thật sự tức giận.
Gương mặt Khương Kỷ Hứa không chút biểu cảm: "Được thôi, thế thì anh đừng nói chuyện với tôi nữa! Quý tiên sinh, anh có thể đi được rồi đấy, tạm biệt!"
Hai người hờn dỗi quay mặt đi chỗ khác nhưng không ai chịu rời đi. Khương Kỷ Hứa không thể hiểu nổi, tại sao cô phải cãi nhau với người đàn ông đáng ghét này, còn Quý Đông Đình đang thầm hối hận, rõ ràng anh đã tự nhủ là phải dịu dàng cơ mà...
Cuối cùng, Quý Đông Đình đành chủ động làm lành: “Xin lỗi em! Vừa rồi tôi chỉ nói đùa thôi, nhưng hình như không được buồn cười cho lắm. Vậy tôi về đây, ngày mai gặp lại"
Lúc Khương Kỷ Hứa đang nằm trên giường, bức bối nghĩ về cái kẻ thích ra vẻ ta đây kia, điện thoại của cô chợt đổ chuông. Cô vừa bắt máy, một giọng nói khô khốc đã vang lên bên tai: "Xin lỗi em! Nếu tôi có chỗ nào khiến em không vui thì cũng chỉ là bởi tôi quá yêu em mà thôi"
Vẫn là cái vẻ kiêu căng thường thấy của anh ta, nhưng không hiểu sao sự giận dữ trong lòng Khương Kỷ Hứa bỗng tiêu tan gần hết. Cô nhẹ nhàng nói: "Không sao đâu!".
Quý Đông Đình lái xe về căn nhà trên đường Bishop. Anh hơi bất ngờ khi thấy mẹ đang ngồi đợi mình: "Sao mẹ lại tới đây?"
"Con trai của mẹ chẳng thèm đến dự buổi dạ tiệc do mẹ tổ chức, mẹ đương nhiên phải đi tìm hiểu nguyên nhân rồi." Người phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp ngồi trên ghế sofa lên tiếng.
"Con xin lỗi, nhưng con thật sự có chuyện quan trọng!" Quý Đông Đình tỏ vẻ mệt mỏi.
"Con yêu rồi phải không?" Bà Quý dò hỏi. Thấy anh không trả lời, bà mới khẳng định: "Quả nhiên là mẹ đoán trúng!"
"Tất nhiên không phải!" Quý Đông Đình phủ nhận ngay. Một lát sau, anh lại hỏi mẹ mình: "Mẹ thấy con trai của mẹ thế nào?"
"Rất tốt, rất tuyệt vời!" Bà Quý vô cùng đắc ý: “Kingsley, con là tuyệt nhất!" (Kingsley là tên tiếng Anh của Quý Đông Đình)
Quý Đông Đình gật đầu hưởng ứng, sau đó uể oải đi lên gác. Đi được nửa đường, anh đột nhiên nhớ ra một chuyện: "Mấy hôm nữa bạn con sẽ tới đây ở, vì vậy, khi nào mẹ định đến thăm con thì mong mẹ báo trước cho con một tiếng!"
"Được thôi!" Bà Quý ngồi ngay ngắn trên sofa: "Nhưng mà, Đình Đình à, có thể cho mẹ biết là bạn nào của con định tới đây ở không?"
Quý Đông Đình cực kỳ không thích bị mẹ gọi là Đình Đình. Anh đi thẳng lên gác: "Để sa