Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341763

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1763 lượt.

u hãy nói! Hôm nay con mệt rồi, chúc mẹ ngủ ngon!"
Quý Đông Đình thực sự mệt mỏi, tại sao theo đuổi người con gái mình thích lại khó khăn thế này?
Tối đó, Khương Kỷ Hứa nghiêm túc suy nghĩ về những điều Quý Đông Đình đã nói. Đúng là hiện tại cô cũng hơi rung động trước anh, nhưng thứ tình cảm đó liệu có thật sự không liên quan gì đến khối tài sản khổng lồ của anh hay không? Liệu được mấy ,người tin rằng trái tim cô không bị vật chất dẫn dắt? Cô thầm thở dài, có những chuyện ngay đến cô còn chẳng thể thuyết phục nổi bản thân mình thì sao có thể giải thích cho người khác hiểu được đây? Cô nỗ lực làm việc là vì tiền, nhằm nâng cao địa vị xã hội của mình, nhưng cô không muốn phải hổ thẹn với lương tâm. Khoảng thời gian hẹn hò với Thẩm Hoành trước đây, cô rất vô tư, vì hai người chẳng bao giờ thiếu tiền, càng chẳng bao giờ cãi nhau vì vấn đề tiền bạc, nhưng thật trớ trêu, đến cuối cùng bọn họ lại chia tay vào lúc hai gia đình kiện nhau ra tòa chỉ vì vật chất. Có những vấn đề chưa phát sinh khiến ta cứ nghĩ nó không tồn tại, rồi sau đó lại không kịp trở tay khi nó xuất hiện. Thì ra, đứng trước vật chất, cái gọi là tình yêu, thứ mà cô vẫn ngỡ là kim cương ấy lại mong manh, dễ vỡ còn hơn cả thủy tinh.
Ngày hôm sau, Khương Kỷ Hứa sung sướng gửi cho An Mỹ bức ảnh cô lên nhận giải thưởng trong tiết học buổi sáng qua QQ, kỳ thực, cô muốn thông báo cho An Mỹ biết, cuộc sống của cô ở London rất ổn. An Mỹ mang tới một tin vui cho Khương Kỷ Hứa: Lục Tự đã đứng ra thanh minh cho cô về vụ bê bối tình cảm kia, bây giờ mọi người đều tin rằng giữa cô và Tổng Giám đốc Lục hoàn toàn không có gì. Cô thầm nghĩ, Lục Tự thật sáng suốt khi để đến bây giờ mới lên tiếng, nếu lúc đó anh ta vội vàng giải thích sẽ chỉ khiến cho người khác thêm khẳng định anh ta "có tật giật mình". Đợi cho mọi việc lắng xuống, mọi người cũng có thêm thời gian suy nghĩ thấu đáo hơn. An Mỹ đột nhiên gửi bức ảnh của cô vào nhóm QQ Bắc Hải Thịnh Đình, thế là chẳng mấy chốc đã có rất nhiều người nhắn tin chúc mừng cô.
Khi Khương Kỷ Hứa đang chăm chú làm bài tập, Lục Tư bỗng nhắn tin cho cô: Cô ở bên đó vẫn ổn chứ? Lục Tự hầu như chẳng bao giờ vào nhóm QQ Bắc Hải Thịnh Đình, cô và anh chưa từng nhắn tin trên QQ, thậm chí còn chưa kết bạn yới nhau trên đó. Có lẽ anh cũng vừa mới biết số QQ của cô thông qua nhóm Bắc Hải Thịnh Đình.
Khương Kỷ Hứa trả lời: Cũng khá tốt, tôi học được rất nhiều thứ. Cảm ơn Tổng Giám đốc Lục đã cho tôi cơ hội này!
Lục Tự không nói gì thêm, Khương Kỷ Hứa cũng chẳng quan tâm nữa, tiếp tục làm bài tập. Khoảng mười mấy phút sau, Lục Tự gửi tới tin nhắn thứ hai: Tuần sau tôi sẽ tới London, có buổi thỉnh giảng ở học viện của cô. Tiếng Anh của cô thế nào?
Khương Kỷ Hứa nhắn lại: Bình thường thôi ạ, đủ để giao tiếp.
Lục Tự gửi bài diễn thuyết của anh cho cô: Sửa lại giúp tôi!
Khương Kỷ Hứa còn chưa kịp cảm thán về vốn tiếng Anh ít ỏi của mình thì Lục Tự đã biến mất khỏi QQ. Cô đành đau khổ mở bản thảo ra xem, chỉ đọc hiểu được khoảng tám phần. Cô bắt chước Quý Đông Đình, mắng một câu "giả tạo", rõ ràng rất giỏi tiếng Anh mà còn bắt người ta sửa giúp! Nhưng cô vừa nghĩ tới ai vậy? Quý Đông Đình... Khương Kỷ Hứa tự gõ vào đầu mình, sau đó mở điện thoại ra kiểm tra, cả ngày hôm nay, cái người đàn ông mặt dày đó có thèm liên lạc với cô đâu. Từ chối anh ta quả là một quyết định sáng suốt!






Ngày hôm sau nữa, Quý Đông Đình lái xe đến trước cổng học viện mà Khương Kỷ Hứa đang theo học. Anh gọi một cậu bé tóc vàng gần đó lại: "Này, nhóc! Có muốn kiếm mười đồng không?" Cậu bé đương nhiên gật đầu, sau khi nghe dặn dò, lập tức chạy về phía Khương Kỷ Hứa. Trong lòng anh thầm nghĩ, đây quả là một ý hay! Nếu cô ấy có từ chối thì cũng là với thằng nhóc này chứ không phải với anh. Nhưng các nhà tâm lý học đã chỉ ra rằng, phụ nữ luôn mềm lòng trước trẻ con, thế nên, anh vẫn còn có hy vọng. Quý Đông Đình đột nhiên phát hiện, bản thân mình mới mắc chứng bệnh "sợ bị từ chối".
Lúc Khương Kỷ Hứa bước ra khỏi cổng trường, bỗng thấy một cậu bé tóc vàng vẫy tay với mình. Cô nghi hoặc đến gần, cậu bé lại thì thầm vào tai cô: "Có một chú muốn hẹn cô, cô có đồng ý không?"
Thấy Khương Kỷ Hứa lắc đầu, cậu bé chỉ vào chiếc xe đỗ cách đó không xa, thở dài: "Hình như là một người Trung Quốc, chú ấy trông khá ổn mà!"
Khương Kỷ Hứa nhìn theo hướng tay cậu bé, liền thấy xe của Quý Đông Đình. Cô hỏi: "Tại sao chú ấy lại bảo cháu tới đây?"
“Cháu nghĩ chú ấy là đồ nhát gan" cậu bé vui sướng giơ tờ tiền trong tay lên: "Cô xem, thù lao chú ấy cho cháu này!"
Quý Đông Đình thoải mái tựa lưng vào ghế, bắt đầu đoán: "Sư tử?"
Khương Kỷ Hứa lắc đầu:
"Con báo?”
"Không phải"
Đến lần thứ ba, Quý Đông Đình mới nghiêm túc suy nghĩ một lát: "Tôi là hổ, em là Võ Tòng, Võ Tòng đánh hổ, phải không?"
Khương Kỷ Hứa cười đến mức suýt sặc. Cô ho khan hai tiếng, đưa ra đáp án: "Con công."
"Đáng yêu lắm!" Quý Đông Đình gật đầu: "Tôi có thể chấp nhận."
Ngày mai là cuối tuần, Q