Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341775
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1775 lượt.
h nằm mãi vẫn không chợp mắt được. Anh nhìn về phía căn phòng của Khương Kỷ Hứa, thầm chế giễu bản thân, anh đâu phải lần đầu biết yêu, có cần thiết phải tới mức này không? Để bớt nhàm chán, anh gấp một chiếc máy bay giấy rồi phóng ra không trung. Máy bay của anh hạ cánh tại ban công phòng cô. Quý Đông Đình lại hào hứng gấp thêm mấy chiếc nữa, tiếp tục cho chúng bay lung tung sang ban công bên cạnh.
Chợt phát hiện ra rằng mình quên chưa kéo rèm, Khương Kỷ Hứa liền bò xuống giường, đi về phía cửa kính. Bỗng có thứ gì giống như là chim lao vào ban công... một con, hai con, rồi ba con... Cô kinh ngạc, vội đẩy cửa kính bước ra ngoài. Nhưng khi cúi đầu nhìn, cô mới phát hiện ra ban công toàn là máy bay giấy chứ đâu phải là chim. Cô quay đầu, bắt gặp Quý Đông Đình tay vẫn cầm máy bay giấy đang nhìn mình cười hi hi. Sau đó, vật thể trong tay anh hạ cánh an toàn trên cổ áo của cô.
"Quý Đông Đình!" Cô gọi hẳn tên anh, rồi bực bội mở tờ giấy trên áo mình ra xem. Một bài thơ cổ hiện lên trong ánh đèn mờ ảo:
Khứ niên nguyên dạ thì
Hoa thị đăng như trú
Khương Kỷ Hứa cảm thấy đầy áp lực: "Quý tiên sinh, anh không cần để ý tới tôi đâu!"
Quý Đông Đình nở nụ cười: "Không liên quan tới em. Tại tôi bỗng dưng không muốn chơi bóng nữa thôi. Thật ra, ở nhà làm việc cũng không tệ chút nào!”
Buối chiều trong thư phòng rộng rãi như một thư viện nhỏ, Khương Kỷ Hứa ngồi trên nệm đọc sách còn Quý Đông Đình chăm chú đọc tài liệu. Giáo trình của Khương Kỷ Hứa hoàn toàn bằng tiếng Anh, mà với vốn từ ít ỏi của mình, có những chỗ cô chỉ có thể hiểu bập bõm, vì vậy, cô đành hỏi Quý Đông Đình xem nhà anh có từ điển hay không.
Quý Đông Đình đặt hợp đồng trong tay xuống: "Tôi có thể làm từ điển cho em."
Cô cứ nghĩ người đàn ông này chỉ khoác lác thôi, không ngờ anh lại giải thích cặn kẽ từng từ cho cô, thậm chí còn bổ sung cho cô thêm một số kiến thức liên quan. Khương Kỷ Hứa nghiêm túc ghi chép lại những điều anh chỉ bảo, hôm nay cô đã học được không ít.
Hôm sau, Lục Tự tới London vào lúc năm giờ mười phút sáng. Với tư cách là nhân viên duy nhất của Bắc Hải Thịnh Đình có mặt tại đây, Khương Kỷ Hứa phải dậy từ rất sớm để đến sân bay đón anh. Cô dặn dò quản gia nhắn với Quý Đông Đình là mình có việc phải ra ngoài trước.
Khương Kỷ Hứa vừa mới tới sân bay đã nhìn thấy Lục Tự áo quần phẳng phiu bước ra. Lần này, anh chỉ ở đây ba ngày hai đêm, hoạt động chủ yếu là tham gia buổi toạ đàm vào ngày mai, vì thế, anh không đưa trợ lý đi cùng. Khương Kỷ Hứa đưa Lục Tự tới khách sạn nhận phòng, sau đó, hai người cùng đi ăn sáng. Cô muốn thanh toán tiền bữa ăn, nhưng nhân viên bán hàng lại nhận tiền của Lục Tự khiến Khương Kỷ Hứa cảm thấy hơi ngại.
Lục Tự vui vẻ nói: "Chỉ là một bữa sáng thôi, có gì mà phải cảm ơn!" Anh làm ra vẻ vô tình hỏi cô: "Giám đốc Khương, cô sống ở đâu?"
Khương kỷ Hứa trả lời ngắn gọn: "Ở nhà của một người bạn."
“Giám đốc Khương có cả bạn ở London?" Lục Tự thoáng ngạc nhiên.
Khương Kỷ Hứa chớp chớp mắt: "Tôi có..."
Thu xếp cho Lục Tự xong xuôi, Khương Kỷ Hứa vội vàng đến lớp. Lúc tan học, Quý Đông Đình gọi điện tới. Anh đi thẳng vào vấn đề: "Em ra ngoài sớm vậy để làm gì? Mà hôm nay em về sớm một chút, có chuyện quan trọng!"
"Chắc là tôi không thể về sớm được đâu." Khương Kỷ Hứa bước ra khỏi giảng đường: "Sếp của tôi đã tới đây rồi, tôi phải tiếp đón anh ấy."
“Lục Tự?" Quý Đông Đình đoán ra ngay.
Khương Kỷ Hứa khá bất ngờ: "Làm sao anh biết?"
Sau khi cúp máy, Quý Đông Đình dựa lưng vào ghế, suy nghĩ về cái gã tên Lục Tự. Nếu buổi hẹn của anh và Khương Kỷ Hứa ở Thịnh Đình lần trước là do hắn ta cố tình phá đám bằng cách lôi cô đến tiệc rượu, vậy thì anh lại có thêm một kẻ tình địch nữa rồi. Anh không mấy để ý cái tên Thẩm Hoành kia, nhưng rất quan tâm tới gã Lục Tự này. Khương Kỷ Hứa nói muốn tìm một người đàn ông gần giống như cô, mà cái gã Lục Tự này cũng có vẻ giống cô thật...
Khương Kỷ Hứa rất sợ phải chăm lo cho sếp, nhưng thật may là cô đã có kỳ thi sắp tới để làm cái cớ: "Tổng Giám đốc Lục, mấy hôm nữa tôi phải thi rồi, thế nên...”
Lục Tự dường như rất hiểu ý cô: "Giám đốc Khương không cần tiếp đón tôi quá đặc biệt đâu, cô cứ lo làm việc của mình đi! Ngày mai, sau khi kết thúc buổi tọa đàm, tôi sẽ quay về thành phố S."
Khương Kỷ Hứa gật đầu.
Lục Tự nhìn cô: "Nhưng mà, bữa tối vẫn cần Giám đốc Khương giới thiệu cho tôi vài nhà hàng."
Giới thiệu nhà hàng? Khương Kỷ Hứa chỉ biết có hai địa điểm, chính là nhà hàng Gordon Ramsay và nhà hàng Trung Quốc chuyên đồ Tứ Xuyên mà Quý Đông Đình đã đưa cô tới ăn.
Cuối cùng, cô quyết định dẫn Lục Tự tới khu phố người Hoa. Cô mỉm cười: "Đến đây rồi thì không quan trọng mấy phép lịch sự ga-lăng của phương Tây nữa. Tôi tới London sớm hơn Tổng Giám đốc Lục nửa tháng, anh lại là sếp của tôi, dù về tình hay về lý thì tôi cũng nên mời anh bữa cơm này, phải không?"
"Được rồi, đừng lăn tăn nữa! Tổng Giám đốc Lục của cô còn không mời nổi cô một bữa cơm hay sao?" Lục Tự cười nói.
Tổng Giám đốc Lục của cô? Lục Tự trở th