Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341771
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.
gì: “Chị đoán bừa ấy mà!”
“Đương nhiên không phải Tổng Giám đốc Lục của chúng ta rồi! Nhưng người Hà Vân lấy còn oai hơn nữa cơ! Là... Là Tổng Giám đốc của Công thương nghiệp Bắc Hải. Hừ, ông già đó lại còn ly hôn để lấy Hà Vân... Chị ta bây giờ đang hết sức đắc ý, một bước lên trời luôn rồi! Mà cái con Uông Khả Khả đó cũng quá đê tiện, cứ mở mồm ra là “chị Hà Vân” ngọt xớt! Chị có biết là Hà Vân đã ức hiếp tổ của chúng ta thế nào không?”
Hà Vân lấy được ai không liên quan tới Khương Kỷ Hứa, nhưng chị ta lại nhân cơ hội này trị cả tổ của cô, điều này thực sự khiến cô tức giận và xót xa. Cô hít sâu một hơi: “An Mỹ, còn khoảng một tháng rưỡi nữa là chị quay về rồi.”
“Ôi…” An Mỹ thở dài trong điện thoại. “Giám đốc Tiểu Khương, hay là lúc nào chị về thì từ chức đi! Chẳng phải khách sạn Mester cũng từng mời chị tới đó làm sao? Chị rời khỏi Thịnh Đình đi! Em đã nói rõ ràng với Tiểu Tuấn Tử rồi, chị đi thì chúng em cũng đi.”
Khương Kỷ Hứa ngồi trong quán cafe suy nghĩ rất lâu. Bây giờ, đúng là cô không còn thích hợp quay lại Thịnh Đình, nhưng đổi sang một nơi khác, liệu mọi việc có thật sự tốt đẹp hơn không? Cô xem qua mấy tấm ảnh cưới Hà Vân chia sẻ trên trang cá nhân, chú rể quả nhiên là ông chủ của Công thương nghiệp Bắc Hải, Ngụy Bắc Hải.
Ngụy Bắc Hải, năm mươi hai tuổi, đã có một đời vợ và hai đứa con: một trai, một gái, đứa lớn du học ở nước ngoài, đứa bé đang học cấp hai trong nước. Khương Kỷ Hứa từng gặp vợ trước của Ngụy Bắc Hải trong một buổi lễ thường niên. Nếu bà ta trẻ đi mười tuổi, chưa chắc đã thua kém Hà Vân.
Khương Kỷ Hứa mở tin nhắn Hà Vân gửi cho mình ra xem: Giám đốc Khương, tôi đã kết hôn rồi. Chào mừng cô sớm quay trở lại, tiếp tục cống hiến cho Bắc Hải Thịnh Đình!
Hà Vân đang dùng thân phận bà chủ để mời cô quay lại Bắc Hải Thịnh Đình ư? Khương Kỷ Hứa day mạnh thái dương, cô đặt điện thoại xuống, tạm thời cô không nhắn lại. Có lẽ, với tình hình hiện tại, đúng là cô nên đổi chỗ làm thì hơn. Hà Vân không phải người rộng lượng, nếu cô quay về nhất định sẽ bị gây khó dễ. Nhưng mà, tổ của cô ở Bắc Hải Thịnh Đình thì sao? Chắc gì họ đã có thể đổi chỗ làm cùng cô?... Khương Kỷ Hứa thật sự rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan.
Chập tối, Quý Đông Đình tới Học viện đón Khương Kỷ Hứa đi chơi. Tuy cô vẫn tươi cười chuyện trò, nhưng anh dẽ dàng nhận ra cô đang có tâm sự. Anh dò hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Giọng Khương Kỷ Hứa trầm xuống: “Vừa nãy An Mỹ gọi điện thông báo, Hà Vân mới kết hôn với Ngụy Bắc Hải là ông chủ của ông chủ em.”
“Ngụy Bắc Hải chẳng phải đã có vợ rồi sao?”
Khương Kỷ Hứa vẫn từ chối, Quý Đông Đình cũng đành thôi. Anh hiểu Khương Kỷ Hứa không giống với những người phụ nữ khác. Một khi cô đã nói không muốn tức là thật sự không muốn, chứ không phải kiểu vờ vịt không lấy hòng nhận được nhiều hơn.
“Thôi được rồi, vậy thì anh vô cùng chờ mong xem Phó Giám đốc Khương của chúng ta sau khi quay về sẽ “mạnh vì gạo, bạo vì tiền” ra sao!” Mỗi lần Quý Đông Đình sử dụng thành ngữ dường như đều mang theo ý châm chọc. Khương Kỷ Hứa mặc kệ, không thèm nói với anh nữa.
Đúng vào lúc này, điện thoại của Quý Đông Đình bỗng đổ chuông. Mặc dù còn đang tức giận, nhưng Khương Kỷ Hứa vẫn giúp anh đeo tai nghe lên. Quý Đông Đình bỏ bàn tay trái đang đặt trên vô lăng xuống, nắm lấy bàn tay phải của Khương Kỷ Hứa, khẽ vân vê một chút, sau đó nhanh chóng buông ra. Cô thật sự không thể chống lại được mấy thứ tiểu xảo của anh, bao nỗi ấm ức trong lòng cũng hoàn toàn tan biến.
“Gì ạ?” Giọng Quý Đông Đình có vẻ khó tin: “Con đồng ý khi nào vậy?”
Khương Kỷ Hứa ngơ ngác nhìn Quý Đông Đình, không biết đã xảy ra chuyện gì. Khoảng một phút sau, anh bỏ tai nghe xuống, nói với cô: “Hứa Hứa, có lẽ chúng ta phải đi giải quyết một rắc rối nhỏ trước khi ăn cơm rồi!”
Khương Kỷ Hứa vô cùng thoải mái: “Không sao, anh cứ bận việc trước đi!”
“Được!” Quý Đông Đình đột nhiên quay đầu xe. Mười mấy phút sau, anh đỗ xe trước cửa khách sạn Hoàng Gia.
Khương Kỷ Hứa quan sát bên ngoài rồi hỏi anh: “Chuyện gì vậy?”
Quý Đông Đình khó nhọc lên tiếng: “Trước khi anh tới thành phố S, mẹ đã sắp xếp cho anh một buổi xem mặt. Bây giờ, bố mẹ cô gái đó đưa con từ Đài Loan sang đây, anh nhất định phải lên đó gặp bọn họ.”
“Kingsley, tức là anh phải lên đó xem mặt ư?” Khương Kỷ Hứa há hốc mồm.
“Chỉ gặp mặt một chút thôi mà!”
Gặp mặt và xem mặt có gì khác nhau sao? Khương Kỷ Hứa trầm mặc, vậy mà Quý Đông Đình còn nói một câu quá đáng hơn: “Em có muốn đi cùng không?”
“Không đi!” Khương Kỷ Hứa quay ra chỗ khác.
Quý Đông Đình xoay người Khương Kỷ Hứa lại: “Mấy tháng trước anh đã đồng ý đi xem mặt, “quân tử nhất ngôn, tứ mã nan truy”, dù sao thì cũng phải lên đó gặp người ta một chút. Hứa Hứa, em không được nổi giận nhé!”
Khương Kỷ Hứa lắc đầu: “Em đâu có giận! Anh mau đi đil Chưa biết chừng lại là một cô gái xinh đẹp đấy, để cô ấy đợi lâu không tốt đâu!”
“Ha ha...” Quý Đông Đình hôn Khương Kỷ Hứa một cái: “Bộ dạn