The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1776 lượt.

nh em gửi rồi.”
“Ảnh?” Khương Kỷ Hứa có chút thắc mắc, nhưng cũng không hòi lại, chỉ thản nhiên gật đầu: “Đúng vậy!”
“Chúc mừng em! Khoảng thời gian này chắc là đang vô cùng hạnh phúc, anh thấy sắc mặt em rất tốt.”
“Cũng khá hạnh phúc.” Khương Kỷ Hứa thực ra đang cảm thấy cực kỳ hạnh phúc, nhưng khi nói chuyện vẫn tỏ ra khiêm nhường.
“Thế thì cũng không tồi!” Thẩm Hoành hoàn toàn không muốn nhắc đến tên của người đàn ông đó: “Nhất định là anh ta đối xử với em rất tốt!”
Khương Kỷ Hứa cười lớn: “Dù sao thì cũng tốt hơn anh trước đây.”
Môi Thẩm Hoành khẽ giật, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa: “Ồ, tiếc thật! Trước đây anh nên đối xử với em tốt hơn, để không người đàn ông nào có thể vượt qua được mình.”
Khương Kỷ Hứa chẳng thích câu nói đùa vừa rồi của Thẩm Hoành chút nào. Cô nhấp một ngụm cafe, ngữ điệu thoải mái: “Vậy thì cũng có ích gì? Vẫn chỉ là nuôi hộ vợ người thôi mà. Như thế gọi là làm ăn lỗ vốn đấy.”
“Ha ha...” Thẩm Hoành bật cười.
Khương Kỷ Hứa liếc nhìn đồng hồ: “Em phải đi trước đây.”
“Sớm vậy sao?” Thẩm Hoành nhìn thẳng vào mắt Khương Kỷ Hứa: “Vì bạn trai đang đợi à?”
Khương Kỷ Hứa không nói gì, coi như ngầm thừa nhận.






Thẩm Hoành thật sự có chút tiếc nuối khi nhìn vào đôi mắt trong veo của cô gái xinh đẹp ngồi đối diện: “Được rồi, để tránh việc bạn trai em hiểu lầm, anh không tiễn em nữa.”
Khương Kỷ Hứa cầm túi xách đứng dậy. Cô vừa mới nghiêng người đã thấy một bóng dáng quen thuộc bước vào cửa, nhanh chóng đi về phía mình.
Tuy Khương Kỷ Hứa rất vô tư, nhưng đụng mặt nhau thế này cũng không hay lắm. Trong lúc Quý Đông Đình đi xem mặt, cô lại đi gặp bạn trai cũ, thật nực cười biết bao!
Quý Đông Đình khách khí nở một nụ cười, chủ động chào hỏi Thẩm Hoành. Trong lòng anh lúc này chỉ hận không thể đá cái gã bám dai như đia đói đang đứng trước mặt ra ngoài vũ trụ ngay lập tức. Anh quay sang Khương Kỷ Hứa: “Anh tìm em nãy giờ, gọi điện cũng không thấy bắt máy.”
“Em không nghĩ là anh xong việc nhanh vậy.” Khương Kỷ Hứa dứt lời lại cảm thấy có phần không đúng, bèn mỉm cười sửa lại: “Lúc em xuống xe thì gặp Thẩm Hoành, nên vào đây uống tách cafe.”
Ai cần anh nịnh nọt chứ? Khương Kỷ Hứa hờn dỗi quay ngoắt đi, nhưng chỉ một lúc đã không nhịn được cười. Quý Đông Đình ôm cô vào lòng, giọng nói chứa chan tình cảm: “Sau này em đừng tùy tiện gặp cái tên bán thuốc giả đó nữa, được không? Anh sẽ đau lòng đấy.”
Khương Kỷ Hứa khẽ xoa vào lồng ngực Quý Đông Đình: “Vừa rồi chỗ này bị tổn thương thật sao?”
Quý Đông Đình cúi đầu, thân mật áp sát vào khuôn mặt Khương Kỷ Hứa: “Đúng vậy!”
Cô ngoan ngoãn ôm lấy anh: “Được, em sẽ không tùy tiện gặp anh ta nữa!”
Quý Đông Đình tiếp tục được thể: “Còn nữa, anh không hề đi xem mặt quá nhiều. Em không thể chỉ trích anh một cách bừa bãi như vậy được!”
“Xin lỗi anh!”
“Anh đã tha thứ cho em cả rồi.” Quý Đông Đình vỗ nhẹ lên đầu cô: “Mẹ anh muốn gặp em.”
Khương Kỷ Hứa vô cùng bất ngờ: “Kingsley, em rất sợ phải đối điện với trưởng bối, thế nên...”\'
“Thế thì anh bảo mẹ chủ động đến gặp em vậy.”
“Không làm thế được đâu! Hay là để em thu xếp đến gặp?”
“Được!” Quý Đông Đình rất thoải mái với những việc nhỏ kiểu này, anh nhắc tới một chuyện khác: “Bố anh mất khi anh vừa tốt nghiệp đại học. Ông là một người đàn ông rất ngoan cường, đã chống chọi với căn bệnh ung thư suốt hai mươi mấy năm trời. Sau đó, mẹ anh tái giá với một người đàn ông Canada.”
“Ồ!” Khương Kỷ Hứa tò mò: “Mẹ anh là người như thế nào?”
“Mẹ anh ấy à...” Quý Đông Đình suy nghĩ một lát: “Tuy bà chẳng còn trẻ trung gì nhưng vẫn luôn ôm ấp tâm tình của một thiếu nữ. Mẹ là một người phụ nữ lương thiện, chỉ có điều tính khí hơi thất thường. Cuộc hôn nhân của bố mẹ anh không hạnh phúc. Sau khi bố qua đời, mẹ bị một gã đểu lừa sạch. Cuối cùng, bà đã chọn người đàn ông hiện tại.”
Khương Kỷ Hứa bỗng thấy ngậm ngùi: “Mẹ anh vẫn còn bị đàn ông lừa, nhất định là do phận làm con như anh chưa làm tròn trách nhiệm.”
“Đúng vậy, trong lòng anh luôn cảm thấy hổ thẹn.” Quý Đông Đình ôm lấy cô: “Thế nên, anh rất hy vọng có thế sớm tặng cho bà một cô con dâu tốt.”
Khương Kỷ Hứa quả thực không dám hứa hẹn gì về những điều anh vừa nói.
Đêm nay, London bất chợt đổ mưa. Khương Kỷ Hứa và Quý Đông Đình trú mưa bằng cách đi dạo ở một trung tâm thương mại. Trong cửa hàng đồng hồ Patek Philippe, Quý Đông Đình chọn cho Khương Kỷ Hứa một chiếc đồng hồ khảm kim cương rất đẹp, nhưng cô không muốn nhận vì nó quá đắt tiền. Cô tìm cách từ chối khéo: “Em đang cần một chiếc khăn quàng kẻ ca-rô màu đỏ để kết hợp với áo măng tô, hay là anh tặng em đi!”
“Được, không thành vấn đề!” Quý Đông Đình quay sang nhân viên bán hàng: “Tôi lấy chiếc đồng hồ này!”
“Chẳng phải anh vừa nói sẽ mua khăn quàng cổ sao?” Khương Kỷ Hứa kéo tay anh.
“Lẽ nào tặng khăn rồi thì không được mua đồng hồ cho em nữa à?”
“Nhưng em thấy nó hơi đắt.” Khương Kỷ Hứa vẫn chưa thể thích ứng với khoảng cách kinh tế giữa bọn