Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341773
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1773 lượt.
ử một miếng: “Đây là món sa lát hoa quả ngon nhất mà anh từng được ăn!”
“Khoác lác!” Khương Kỷ Hứa mỉm cười lườm anh.
Trái tim Quý Đông Đình bất giác run lên, thì ra, hổ thẹn chính là cảm giác này đây!
Buổi trưa, Quý Đông Đình ôm Khương Kỷ Hứa đi ngủ. Đợi cô say giấc, anh mới âm thầm bò dậy mang hành lý của mình vào nhà, sau đó lặng lẽ quay về giường. Quý Đông Đình khẽ chạm vào gương mặt Khương Kỷ Hứa khiến cô tỉnh giấc. Anh nhìn cô gái vẫn còn đang lim dim ngủ: “Hứa Hứa, hôm qua em mơ thấy gì vậy? Sao nói mê nhiều thế?”
Khương Kỷ Hứa thẳng thắn trả lời: “Em mơ thấy một số chuyện trước kia.”
“Về bạn trai cũ?” Quý Đông Đình dò hỏi.
Khương Kỷ Hứa mở to mắt nhìn anh: “Anh bước vào giấc mơ của em ư?”
Quý Đông Đình vuốt ve mái tóc cô: “Sao em thật thà quá vậy? Thế em mơ gì về hắn ta?”
Khương Kỷ Hứa chớp mắt: “Mơ thấy em cãi nhau với anh ta một trận.”
Quý Đông Đình thở phào: “Em thua phải không?”
Khương Kỷ Hứa hoài nghi nhìn Quý Đông Đình: “Anh đọc được suy nghĩ của người khác à?”
“Tối qua anh đã thấy em khóc.” Giọng Quý Đông Đình hơi xót xa.
Khương Kỷ Hứa bỗng im lặng, không nói tiếp nữa.
“Thế này đi, bây giờ chúng ta chơi trò chơi nói thật nhé! Em kể về một người bạn trai cũ, anh sẽ cho em biết về một cô bạn gái cũ.” Quý Đông Đình thản nhiên sắp xếp: “Được rồi, mỗi người sẽ có ba phút để chuẩn bị. Ưu tiên phụ nữ, bắt đầu từ em!”
Khương Kỷ Hứa nghiêm túc nhìn Quý Đông Đình: “Anh đã từng trải qua bao nhiêu mối tình?”
Quý Đông Đình không đặt nặng chuyện quá khứ, với anh thì có quên được hay không mới là việc đáng nói. Anh nhẩm tính một lúc: “Cũng không nhiều, tổng cộng có năm người.”
Khương Kỷ Hứa xòe năm ngón tay ra: “Nhưng mà em chỉ có một, em có thể tạm tính cả anh không?”
Quý Đông Đình: “Tầm bậy!”
Bạn trai cũ của Khương Kỷ Hứa chỉ có mình Thẩm Hoành. Cô kể lại ngắn gọn chuyện giữa cô và anh ta cho Quý Đông Đình nghe.
“Chuyện tình này quá mong manh!” Quý Đông Đình bình luận: “Nếu là anh thì hoàn toàn có thể biến chiến tranh thành hòa bình.”
Khương Kỷ Hứa chỉ biết cười.
Lấy một đối năm, Quý Đông Đình cũng kể về các cô bạn gái trước đây của mình cho Khương Kỷ Hứa nghe, từ cô người yêu đầu tiên thời đại học đến người gần đây nhất là Bạch Mạn Văn. Cuối cùng, anh ôm Khương Kỷ Hứa vào lòng: “Em là người thứ sáu. Người Trung Quốc vẫn hay nói “lục lục đại thuận”(*), vì vậy, chuyện của chúng ta sẽ luôn thuận lợi suôn sẻ.”
(*) Số sáu - “lục” trong tiếng Trung đồng âm với “lưu” trong trôi chảy.
Khương Kỷ Hứa bật cười. Cô cũng học theo Quý Đông Đình, nói một câu hết sức ngọt ngào: “Anh là người bạn trai thứ hai, thế nên, anh sẽ là người “độc nhất vô nhị” của em.”
Lần đầu tiên Quý Đông Đình cảm thấy con số hai thật sự rất có ý nghĩa. Mấy cô bạn gái trước đều xinh đẹp, giỏi giang, nhưng chẳng có ai được như cô quản gia nhỏ của anh. Nụ hôn của anh rơi trên bờ môi Khương Kỷ Hứa rồi dần dần đi xuống, chui cả vào trong áo ngủ của cô. Toàn thân Khương Kỷ Hứa nóng bừng, cô chỉ biết đón nhận sự giày vò và say đắm mà anh mang đến.
Ngày hôm sau, cuối cùng thì Khương Kỷ Hứa và Quý Đông Đình đã về đến London. Quý Đông Đình cũng lén trả lại vé máy bay thành công. Dean tới sân bay đón hai người từ rất sớm. Ngồi trên xe, anh ta hào hứng hỏi: “Chuyến du lịch tình yêu của hai vị vui chứ ạ?”
Khương Kỷ Hứa mỉm cười: “Cũng không tồi, ngoại trừ việc có một người đàn ông giở trò bỏ nhà đi.”
“Cái gì?” Dean hiếu kỳ quay đầu lại: “Trời ơi, Quý tiên sinh! Dù có muốn được chú ý, anh cũng không tới mức chơi cái trò trẻ con đó chứ?”
Quý Đông Đình ngạc nhiên nhìn Khương Kỷ Hứa. Cô nhún vai: “Trong nhà bỗng dưng thiếu một túi hành lý, anh tưởng em không biết gì thật à?”
“Anh bảo đảm sau này sẽ không làm những chuyện như vậy nữa!” Quý Đông Đình hôn lên trán cô: “Xin em đấy, đừng giận anh!”
“Được rồi, em đã tha thứ cho anh ngay từ lúc anh quay lại rồi, đồ nhỏ mọn!” Khương Kỷ Hứa quả thực không hề tức giận. Cô biết anh đã mua vé chuyến bay lúc sáu giờ sáng, nhưng tới tận tám giờ, khi cô gọi điện thoại, anh vẫn còn ngồi lì ở sân bay. Người đàn ông ngạo mạn không coi ai ra gì này chỉ toàn làm những việc kỳ quặc khiến người ta phải dở khóc dở cười.
Chuyến du lịch kết thúc, mọi việc cũng trở lại quỹ đạo bình thường. Khương Kỷ Hứa mở điện thoại ra, gọi cho người quản lý ở học viện, hứa hẹn sẽ cố gắng bổ sung những bài giảng bị thiếu và không muốn thời gian đào tạo bị kéo dài thêm. Sau đó, cô bắt đầu tập trung trả lời một đống tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của mọi người trong mười ngày vừa qua. Khương Kỷ Hứa đang cảm thấy khó hiểu khi nhận được tin nhắn của Hà Vân thì An Mỹ đã nhắn một tin khẩn cấp. Cô lập tức gọi lại, liền nghe được giọng nói cao vút của An Mỹ: “Giám đốc Tiểu Khương, Hà Vân đã kết hôn rồi.”
Qua giọng điệu của An Mỹ có thể thấy, chồng của Hà Vân chắc là một người đàn ông không tồi. Khương Kỷ Hứa bình thản ngoáy cốc cafe trước mặt: “Là Lục Tự à?”
“Hả? Giám đốc Tiểu Khương, chị biết chuyện gì sao?” Giọng An Mỹ nghi hoặc.
Khương Kỷ Hứa nào có biết chuyện