XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341778

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1778 lượt.

ảm thấy những việc anh vừa làm là vô cùng đúng đắn. Khương Kỷ Hứa của anh đâu phải một cô gái dễ dàng thể hiện tình cảm. Trong lòng anh thấy thoải mái hơn rất nhiều. Anh đưa cho cô hai viên thuốc vừa tiện thể mua được lúc nãy, chính là loại giúp phụ nữ giảm đau khi đến tháng. Cô chẳng thèm nhìn, vội vàng uống ngay. Khóe môi Quý Đông Đình cong lên: “Cũng tin tưởng anh thật đấy!”
“Trước đây anh là bác sĩ mà.” Khương Kỷ Hứa ôm bụng dưới, cất giọng yếu ớt: “Vả lại, anh là bạn trai của em, đương nhiên em phải tin anh rồi.”
Mấy lời ngọt ngào này khiến trái tim Quý Đông Đình tan chảy. Anh ôm cô thật chặt: “Khi trở về, anh sẽ giới thiệu cho em một bác sĩ phụ khoa.”
Khương Kỷ Hứa ngáp một cái, mắt cô díp lại: “Chẳng phải anh là bác sĩ sao?”
“Em tưởng bác sĩ là toàn năng à?”
Cô ôm anh chặt hơn, còn cọ đầu vào ngực anh: “Trong lòng em, anh chính là người đàn ông toàn năng.”
Cô đang làm nũng với anh ư? Quý Đông Đình vuốt ve mái tóc Khương Kỷ Hứa. Chỉ một lúc sau, cô đã chìm vào giấc ngủ. Anh cúi xuống hôn lên trán cô, thấy vẫn chưa đủ, anh lại hôn vào đôi môi nhỏ xinh: “Được rồi, anh là một người toàn năng!”
Khương Kỷ Hứa mơ một giấc mơ rất dài. Cô mơ thấy mình và bố tới nhà họ Thẩm đón Tết. Bác gái và người giúp việc bận rộn chuẩn bị đồ ăn, bố và bác trai ở trong phòng sách viết câu đối, còn cô đang đọc sách trong phòng của Thẩm Hoành. Một lát sau, Thẩm Hoành nhẹ nhàng bước vào, lén hôn lên má cô, còn khẽ gọi: “Bà xã!”
Cô đỏ mặt đứng dậy: “Ai là bà xã của anh?”
Sau bữa cơm ấm cúng, cô và Thẩm Hoành cùng diễn tấu bản nhạc Bài ca chúc tụng, anh ta chơi dương cầm, còn cô kéo violon. Ai cũng vỗ tay khen hai người thật xứng lứa vừa đôi.






Khung cảnh đột ngột thay đổi, hai gia đình giờ đang đứng ở hai phía khác nhau trong phiên tòa. Quan hệ hợp tác tan vỡ, mối tình giữa cô và Thẩm Hoành cũng kết thúc, thế giới của cô bỗng dưng đảo lộn. Bác trai lôi kéo cổ đông bãi bỏ chức vụ của bố cô khiến ông hoàn toàn trắng tay. Bố cô sau đó chỉ biết ở nhà rượu chè, oán trách số phận: “Sở dĩ tao thua là vì không có một thằng con trai giỏi giang như Thẩm Hoành!”
Đúng vậy, cô ngoài việc khóc lóc van xin bố đừng chống lại nhà họ Thẩm ra thì chẳng giúp được gì cho ông cả. Thẩm Hoành thì khác, anh ta đã hỗ trợ bố mình lật đổ bố cô. Trên thương trường, cái gọi là “tình người” thật sự quá xa xỉ! Ớ đó, lợi ích lúc nào cũng được đặt lên hàng đầu.
Tiếp đó, một người đàn ông ngỏ ý giúp đỡ bố cô chống lại nhà họ Thẩm, với điều kiện phải gả con gái cho ông ta.
Đối mặt với người đàn ông hơn bốn mươi tuổi đó, bố cô chỉ nói: “Tiểu Hứa, đàn ông lớn tuổi sẽ biết thương vợ.”
Cô khóc lóc chạy ra ngoài, gọi điện cho Thẩm Hoành, nhưng anh ta từ chối đến gặp cô. Cô nức nở: “Bố định gả em cho một người đàn ông bốn mươi tuổi, anh vẫn không muốn gặp em sao?”
Thầm Hoành do dự một lúc rồi nói: “Thôi được! Em đang ở đâu? Anh qua chỗ em.” Cô ngồi trên ghế đá công viên chờ suốt một đêm, cô cũng không rõ là rốt cuộc mình có chờ được anh ta hay không, chỉ biết sáng hôm sau tỉnh dậy, cô vẫn ở trên ghế đá, trước mặt cô là một người đàn ông lang thang.
Quý Đông Đình ngồi lên taxi. Anh thật không ngờ tài xế vẫn là ông chú người Tây Ban Nha hồi nãy đã đưa anh tới sân bay. Ông ta vui vẻ bắt chuyện: “Có phải cậu để quên thứ gì không?”
Quý Đông Đình nửa đùa nửa thật: “Đúng vậy, tôi quên mất bạn gái mình rồi!”
Bác tài trưng ra vẻ mặt khó tin: “Trời đất ơi! Còn có người chóng quên như cậu sao?”
Chắc ông chú người Tây Ban Nha cũng ý thức được độ quan trọng của “bạn gái”, thế nên chạy xe rất nhanh, chưa tới nửa giờ đã đỗ đúng chỗ đón Quý Đông Đình hồi sáng sớm nay. Ông ta nhận tiền, không quên cảm thán: “Cầu Chúa phù hộ! Hy vọng bạn gái cậu không biết là suýt nữa cậu đã “đánh rơi” mất cô ấy.”
“Cảm ơn lời nguyện cầu của bác!” Quý Đông Đình xách hành lý xuống xe, ngó nghiêng một hồi không thấy Khương Kỷ Hứa, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm. Anh cũng mong là cô đừng phát giác chuyện này, thế nên, anh nhanh chóng giấu hành lý vào chuồng chó trong sân rồi ấn chuông. Cửa vừa mở, Khương Kỷ Hứa đã nhào tới ôm anh thật chặt bộ dạng ấm ức như một chú mèo con bị bỏ rơi vừa mới tìm thấy chủ. Quý Đông Đình vuốt tóc cô: “Sao vậy?”
“Em tưởng anh bỏ em lại mà đi...” Khương Kỷ Hứa có vẻ hơi tủi thân.
“Nếu anh bỏ em lại thì thật quá đãng trí rồi!” Quý Đông Đình thầm giễu cợt bản thân mình.
Khương Kỷ Hứa buông Quý Đông Đình ra: “Được rồi, chúng ta vào nhà ăn sáng thôi! Anh hãy mau nói cho em biết là anh đã đi đâu!”
“Có một người bạn đột nhiên gọi điện thoại cho anh… Thế nên…” Quý Đông Đình ấp úng nói bừa một lý do.
Khương Kỷ Hứa chỉ “à” một tiếng. Cô chạy vào nhà bếp, hâm nóng đồ ăn rồi bê đến trước mặt anh.
“Đặc biệt làm cho anh sao?” Quý Đông Đình chỉ vào món sa lát hoa quả, giọng khản đặc.
Khương Kỷ Hứa không muốn thừa nhận: “Em thấy còn thừa hoa quả thì làm thôi, để lại lãng phí quá!”
Quý Đông Đình cảm thấy cực kỳ áy náy. Anh cúi thấp đầu, nếm th