Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341768

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1768 lượt.

cùng hữu ích: “Cái em thiếu hụt nhất bây giờ chính là khí thế. Nếu em muốn vượt trội trong một nhóm người, không chỉ cần tới khả năng và các mối quan hệ, mà em còn phải biết nhìn xa trông rộng hơn bọn họ.”
Khương Kỷ Hứa cất cuốn sách trên tay vào túi, nhìn ra ngoài cửa kính ô tô: “Vậy em nên làm thế nào?”
“Chưa nói đến những việc khác, trước tiên hãy xét về quan hệ giữa em và các thành viên trong tổ của mình đi! Tuy em quan tâm cấp dưới là chuyện tốt, nhưng cũng không thể chu đáo giống như bảo mẫu của họ được. Không phải lúc nào em cũng may mắn gặp được người sống biết điều. Có những người không hiểu chuyện thậm chí sẽ quay lại cắn em, nhưng đó không hẳn là lỗi của họ, mà một phần là do em đã nuôi dưỡng lòng tham trong họ, khiến họ không cách nào chế ngự được ham muốn của bản thân. Ví dụ điển hình chính là Uông Khả Khả.”
Mấy điều Quý Đông Đình vừa nói trúng tới chín mươi phần trăm khiến Khương Kỷ Hứa cảm thấy rất hổ thẹn: “Chẳng lẽ em không có điểm tốt nào sao?”
Khương Kỷ Hứa ồ lên: “Thật vậy sao?’’
Quý Đông Đình khẳng định chắc chắn: “Đương nhiên!”
Quý Đông Đình đưa cho Khương Kỷ Hứa xem bảng danh sách mà Dean mới lập ra, cô đọc hết một lượt rồi nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu: “Để làm gì vậy?”
“Đây đều là những khách sạn hàng đầu ở London, mỗi nơi đều có những phương thức kinh doanh rất riêng. Ngày mai, chúng ta sẽ bắt đầu từ khách sạn Harriet!”
Khương Kỷ Hứa không biết phải nói gì.
Quý Đông Đình nói không sai, mỗi khách sạn đều có những phương thức thu hút khách rất riêng, ví dụ như tổ chức dạ tiệc, các buổi đấu giá từ thiện hay những cuộc thi độc đáo... Tối nay, cô và anh đến một khách sạn năm sao ở ngoại thành nổi tiếng với mảng mát-xa kiểu Thái. Hai người cách nhau một tấm vải mỏng, cùng thoải mái tận hưởng kỹ thuật mát-xa siêu cấp của những bậc thầy mát-xa người Thái Lan. Quý Đông Đình nói: “Ngoài việc phô bày sự nguy nga tráng lệ trong lối thiết kế, điều quan trọng nhất mà một khách sạn lớn cần làm chính là cho khách hàng thấy được sự xa xỉ trong từng chi tiết và cung cách phục vụ chuyên nghiệp.”
“Thế nên anh đưa em đi thưởng thức những dịch vụ đỉnh cao của các khách sạn là để em có thể nâng cao năng lực phục vụ?” Khương Kỷ Hứa như vừa ngộ ra một chân lý mới.
Quý Đông Đình giận dữ: “Đúng là làm ơn mắc oán! Hứa Hứa, khi quay lại Bắc Hải Thịnh Đình, nếu em vẫn còn coi bản thân là tầng lớp phục vụ thì hãy ở lại đây luôn đi, sau đó tìm đại một công việc nào đó trong công ty của anh mà làm!”
“Kingsley, vừa rồi em đùa ấy mà!” Cô dịu giọng.
Những tháng ngày vui vẻ nhanh chóng trôi đi. Khương Kỷ Hứa những tưởng ba tháng bồi dưỡng này sẽ cực kỳ gian nan, không ngờ mới chớp mắt mà đã kết thúc thuận lợi. Khoảng thời gian này, ngoài vô vàn kiến thức đã học được ở lớp, cô còn được khám phá hàng trăm khách sạn lớn ở London và những vùng lân cận khi cùng Quý Đông Đình đi khắp nơi “đặt phòng”. Về việc này, ban đầu cô còn nghĩ là anh đang kiếm cớ để trêu đùa mình nên ra sức phản đối, anh chỉ phán một câu: “Đọc vạn cuốn sách hay không bằng đi vạn dặm đường!” Khương Kỷ Hứa thật không ngờ rằng, cô đã thật sự học được không ít điều hay từ những lần “đặt phòng” đó.
Ngày cuối cùng ở London, Khương Kỷ Hứa cùng Quý Đông Đình tới trang trại Budde. Chú ngựa Xuxu đã lớn hơn một chút, nó rất sung sướng mỗi lần được cô cho ăn, còn cô cũng thực sự có cảm tình với cậu bé lai này. Quý Đông Đình nói: “Lần sau em tới là có thể cưỡi nó rồi.”
Khương Kỷ Hứa tiếc nuối xoa đầu Xuxu.
Buổi chiều, anh và cô cưỡi trên lưng bố của Xuxu, đi dạo quanh trang trại rồi vào cả trong rừng. Bầu trời bất chợt đổ cơn mưa khiến hai người trở về trong trạng thái ướt như chuột lột. Còn chưa kịp thay quần áo, họ đã cùng nhau lăn lên giường, quyến luyến mãi không thôi. Quý Đông Đình chôn sâu trong cơ thể cô, thì thầm: ‘‘Hứa Hứa, anh sẽ nhớ em vô cùng!”
Cô bấu chặt lấy vai anh: “Kingsley, em cũng vậy!’’
Trong mấy ngày cuối, ở một phương diện nào đó, người đàn ông này hoàn toàn không biết tiết chế. Anh phân tích: “Cơ thể phụ nữ biết nhận người. Vì vậy, anh phải lưu thật nhiều dấu ấn trên cơ thể em, để em càng nhớ anh nhiều hơn.” Cuối cùng, cô luôn là người thở không ra hơi, toàn thân chẳng còn chút sức lực nào, nằm phủ lên người Quý Đông Đình.
Chập tối, quản gia mang tới một bộ đồ mới cho Khương Kỷ Hứa. Quý Đông Đình đứng trước gương mặc áo sơ mi, chỉ vào vết cào khá sâu trên lưng mình: “Thì ra là bao nhiêu sức lực của em đều dồn vào đây cả!” Nhưng rõ ràng là cô không để móng tay mà? Anh tiếp tục động tác mặc áo: “Hoặc anh có thể hiểu là em không nỡ rời xa anh.”
Khương Kỷ Hứa đang hết sức rầu rĩ, không buồn để ý tới mấy lời trêu đùa của anh. Nghĩ tới chuyến bay vào lúc hai giờ chiều mai, cô thậm chí còn chẳng muốn ngồi dậy thay đồ.
Quý Đông Đình vén chăn lên: “Lát nữa mẹ anh sẽ tới đây, bà rất muốn gặp em.”
Khương Kỷ Hứa chớp mắt: “Kingsley, em...”
“Nếu em không đồng ý, anh sẽ lập tức bảo mẹ đừng tới nữa.” Quý Đông Đình định móc điện thoại trong túi ra.
Khương Kỷ Hứa vội vàng giữ lấy tay a