Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341767
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1767 lượt.
nh: “Lấy quần áo tới đây giúp em! Cảm ơn anh!”
Quý Đông Đình mang đồ vào cho cô, sau đó đi ra ngoài. Cho dù quan hệ giữa hai người vô cùng thân mật, nhưng anh luôn lịch sự tránh mặt mỗi khi cô thay quần áo.
Quản gia đã chuẩn bị cho Khương Kỷ Hứa một bộ váy thắt eo màu rượu vang hơi hở ngực cùng một đôi giày đen cao mười phân, đều là mẫu mới nhất của những thương hiệu nổi tiếng. Thay đồ xong, cô đứng cạnh Quý Đông Đình vẫn thấy rõ độ chênh lệch chiều cao giữa hai người. Cô hỏi: “Anh không chê em lùn ư?”
“Ồ, anh quên chưa nói với em, mẹ anh cũng cao xấp xỉ em.” Trong lòng Quý Đông Đình chợt dâng lên một dự cảm không lành: “Đột nhiên anh thấy lo lắng...”
“Hả?” Khương Kỷ Hứa có chút khó hiểu.
Nhưng chỉ nửa tiếng sau, khi mẹ và dượng của Quý Đông Đình xuất hiện, cô mới thầm cảm thán tài dự đoán của anh. Bộ váy của bà Quý và bộ mà cô đang mặc trên người cùng có màu rượu vang, cùng một nhãn hiệu, ngoài phần eo và cổ hơi khác biệt một chút, còn lại đều giống y hệt nhau. Nụ cười trên gương mặt Khương Kỷ Hứa cứng đờ. Quý Đông Đình ôm lấy eo cô, nhìn mẹ mình: “Mẹ có muốn giải thích một chút về chuyện trang phục không?”
Bà Quý hờ hững đáp lời con trai: “Không được à?” Sau đó, bà dang rộng vòng tay về phía Khương Kỷ Hứa: “Con yêu, cuối cùng thì chúng ta cũng được gặp nhau! Chỉ tiếc là ngày mai con lại về mất rồi.”
Khương Kỷ Hứa hơi ngỡ ngàng trước vẻ trẻ trung của bà Quý. Cô gượng cười ôm lấy bà: “Cô à, sau này có cơ hội con nhất định sẽ quay lại thăm cô!”
“Đương nhiên là sẽ có dịp rồi!” Bà Quý quay sang giới thiệu với Khương Kỷ Hứa: “Đây là chồng cô, Blake, ông ấy là một nhạc trưởng.”
Khương Kỷ Hứa đã từng nghe danh của vị nhạc trưởng tài hoa này.
Đúng như lời Quý Đông Đình nói, mẹ anh thật sự là một người rất dễ gần. Bữa tối diễn ra hết sức ấm cúng, trong lúc ăn bọn họ còn vui vẻ chuyện trò. Bà Quý tò mò nhìn Khương Kỷ Hứa: “Hứa Hứa, cô nghe nói là Kingsley chủ động theo đuổi con.”
Khương Kỷ Hứa đưa mắt nhìn Quý Đông Đình, hình như là vậy. Cô còn chưa lên tiếng thì Quý Đông Đình đã thẳng thắn thừa nhận: “Vâng!”
Bà Quý dùng ánh mắt trìu mến nhìn sang chồng mình: \'\'Blake từng theo đuổi cô, bố của Kingsley trước đây cũng vậy. Đàn ông khi theo đuổi phụ nữ thật giống một con chó ghẻ, đuổi thế nào cũng không chịu đi.”
Khương Kỷ Hứa cúi đầu, không biết nói gì. Quý Đông Đình lập tức phản đối: “Mẹ! Mẹ có thể dùng một từ khác hay ho hơn không?’’
Bà Quý suy nghĩ một lát: “Vậy con là con chó ghẻ con hả?”
Khương Kỷ Hứa không nhịn được, phì cười.
Sau bữa tối đầm ấm, bốn người cùng ngồi chơi mạt chược. Khương Kỷ Hứa không ngờ ông bố dượng nói tiếng Trung không sõi kia lại là người lợi hại nhất trên chiếu bạc của người Trung Quốc, còn cô là người thua nhiều nhất trong buổi tối hôm đó.
Ngày cuối cùng ở London, Khương Kỷ Hứa thật sự rất hạnh phúc. Lúc đi ngủ, cô gối đầu lên ngực Quý Đông Đình: “Kingsley, chúng ta chụp một kiểu ảnh đi!”
Có lẽ những người đang yêu đều mong muốn lưu giữ lại khoảnh khắc hạnh phúc bên người ấy. Quý Đông Đình mất vài giây suy nghĩ mới miễn cưỡng đồng ý. Cô lôi điện thoại ra, xích lại gần anh. Tới khi cô chuẩn bị xong xuôi, anh lại hậm hực: “Em dịch ra xa một chút đi!”
Khương Kỷ Hứa càng xích lại gần hơn nữa, đúng lúc cô ấn nút chụp thì anh đột nhiên áp sát mặt mình vào mặt cô. Thế là hai người đã có một bức ảnh “kề má áp mặt” vô cùng thân mật.
“Không tồi!” Quý Đông Đình nhận xét về bức ảnh.
“Xấu chết đi được!” Khương Kỷ Hứa định xóa đi nhưng bị Quý Đông Đình ngăn lại. Anh nhìn cô, giọng nói có chút tức giận: “Sao em có thể dễ dàng xóa ảnh của chúng ta như vậy?
Khương Kỷ Hứa thản nhiên đáp: “Không đẹp thì xóa thôi.”
“Không được! Đây là ảnh chụp chung, là tài sản chung của chúng ta. Em có biết tài sản chung nghĩa là gì không? Nghĩa là khi chưa được người đồng sở hữu chấp thuận, em hoàn toàn không có quyền xử lý chúng!” Quý Đông Đình lập tức gửi bức ảnh đó sang điện thoại của mình rồi cài làm hình nền.
Chiều hôm sau, Khương Kỷ Hứa lên máy bay trở về thành phố S, trong lòng cô có chút vấn vương. Ba tháng vừa qua của cô ở London thật sự đã bị Quý Đông Đình chiếm trọn mất rồi!
Đêm qua gió thổi sao đầy
“Khoảng cách xa nhất trên thế giới này là tình yêu giữa cá và chim. Một con bay lượn trên bầu trời, còn một con chỉ biết ngước nhìn từ lòng biển khơi. “
Cô hỏi: “Anh đã nghe câu chuyện về cá và chim chưa?”
Anh trả lời: “Câu chuyện chim ăn cá sao?”
Cô chẳng thèm quan tâm tới anh nữa.
Hà Vân đang dặn dò Uông Khả Khả, vừa nghe thấy giọng nói của Khương Kỷ Hứa liền quay đầu lại. Ánh măt chị ta dừng trên bó hoa trong tay Khương Kỷ Hứa: “Sức hấp dẫn của Giám đốc Khương vẫn không hề giảm sút nhỉ! Vừa mới trở về đã có người tặng hoa rồi, không biết là vị công tử nào vậy?”
“Tôi cũng không rõ lắm.” Khương Kỷ Hứa nhún vai. Từ đầu tới cuối, cô không thèm liếc nhìn Uông Khả Khả lấy một lần. Cửa thang máy mở ra, Hà Vân vào trước, Uông Khả Khả đi theo sau, còn Khươ