Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341756
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1756 lượt.
rất tự nhiên lấy đôi dép nữ cỡ lớn nhất mà anh đoán chắc là của Khương Kỷ Hứa để đi vào chân, sau đó, anh đặt đôi giày da của mình vào tủ giày. Tuy đôi dép nhỏ bé chỉ bao được nửa bàn chân của anh, nhưng anh vẫn thấy như vậy còn tốt hơn nhiều so với mấy đôi dép nam ở trong tủ của cô. Anh ngồi xuống sofa, nhìn qua một lượt khắp căn phòng, cũng không dám tùy tiện táy máy quá nhiều.
Hai ngày nay, anh gần như thức trắng để làm việc, lúc trên máy bay, vì quá phấn khích khi nghĩ tới việc sắp được gặp cô nên anh cũng chẳng nghỉ ngơi gì, đến bây giờ mới cảm thấy thấm mệt. Anh do dự một lát rồi bước vào phòng ngủ của Khương Kỷ Hứa. Chắc là cô sẽ vui mừng chào đón anh thôi! Anh nằm lên chiếc giường hít hà hương thơm của cô còn vương lại trên đó, cảm giác bình yên khiến Quý Đông Đình ngủ thiếp đi lúc nào chẳng hay.
Tối hôm nay, Khương Kỷ Hứa khao mọi người một bữa, nhân dịp cô được thăng chức. Bữa tiệc diễn ra tại nhà hàng Tư Lý Minh khá có tiếng ở thành phố S. Đã lâu mới được tụ họp đông đủ, thế nên ai nấy đều vô cùng hết mình. Tới khi tàn cuộc, nhiều người đã ngà ngà say, riêng An Mỹ thì say bí ti, không biết trời đất gì nữa. Khương Kỷ Hứa đành đưa cô ấy về nhà mình. Chật vật dìu An Mỹ leo sáu tầng lầu, lúc đến cửa nhà, Khương Kỷ Hứa đã mệt gần chết. Vào nhà, cô thò tay lấy đôi dép lê vẫn để ở tầng cao nhất trên tủ giày nhưng mãi mà chẳng thấy đâu. Mặc kệ thôi! Cô đành đi chân đất dìu An Mỹ vào phòng.
Vừa đẩy cửa ra, Khương Kỷ Hứa gần như chết lặng. Cái đống gì ở trên giường vậy? Có phải là người không mà lại có chân thò ra thế kia? Trong đầu Khương Kỷ Hứa bỗng hiện lên hình ảnh của mấy bộ phim kinh dị, cô sợ tới mức không dám thở mạnh. Nhưng vào những lúc như thế này, cô cần phải thật bình tĩnh. Cô đưa An Mỹ ra phòng khách, sau đó đi tìm chiếc vợt và mấy quả bóng tennis.
Khương Kỷ Hứa đứng ở cửa phòng ngủ, lấy hết can đảm ném trái bóng đầu tiên về phía chiếc giường. Quả đầu tiên trúng mục tiêu, đôi chân trắng trẻo lập tức rụt vào trong chăn. Quả thứ hai trúng đầu giường, kêu “bộp” một tiếng rất to, nhưng người trong chăn vẫn không hề nhúc nhích. Cuối cùng, cô đành cầm vợt tennis tiến đến gần chiếc giường của mình. Cô run rẩy đưa tay vén chăn ra từng chút một... Đập vào mắt cô là gương mặt quá đỗi quen thuộc với nụ cười rạng rỡ. Khương Kỷ Hứa bỗng òa khóc. Người đàn ông đang nằm trên giường kéo mạnh tay cô, trong nháy mắt, một cơ thể nặng trĩu đè lên người cô.
Cái đồ đáng ghét này! Khương Kỷ Hứa đánh mạnh vào lưng Quý Đông Đình. Nhưng còn chưa vùng vẫy được bao lâu thì miệng cô đã bị khóa chặt, nụ hôn dữ dội của anh ập tới. Mãi một lúc sau, Quý Đông Đình mới buông cô ra. Anh dịu dàng gạt đi hai hàng nước mắt trên gương mặt cô, cất giọng hớn hở: “Ngạc nhiên chưa?”
Khương Kỷ Hứa đá mạnh vào chân Quý Động Đình rồi cầm điện thoại lên, ấn số. Anh tò mò: “Em gọi cho ai vậy?”
“Báo cảnh sát!” Khương Kỷ Hứa ấn số “1”.
Quý Đông Đình giằng lấy điện thoại trong tay cô: “Hứa Hứa, em đúng là một người không có lương tâm!”
Khương Kỷ Hứa mím môi cười. Chợt nhớ ra An Mỹ vẫn đang nằm trên sofa, cô vội vàng bò dậy, chạy ra phòng khách. Quý Đông Đình cũng đi theo cô. Khi phát hiện ra có người thứ ba ở trong nhà, anh nghiêm túc nhìn cô: “Hứa Hứa, em mau đưa cô ấy đi đi!”
“Đưa đi đâu bây giờ?” Khương Kỷ Hứa ngỡ ngàng.
Quý Đông Đình bắt đầu mất kiên nhẫn: “Hứa Hứa, hay là chúng ta ra ngoài đi!”
“Kingsley, anh có thể tìm chỗ nào khác ngủ tạm một đêm không?”
“Hứa Hứa, em có biết anh đã phải sắp xếp lại toàn bộ kế hoạch công việc của cả năm để được gặp em ngay ngày hôm nay không? Hôm qua mới kết thúc cuộc họp ở Mỹ, đáng lẽ ra anh có thế thư giãn ngâm mình ở suối nước nóng rồi đặt vé cho chuyến bay sau…”
Giày cao gót của Khương Kỷ Hứa rơi xuống sàn gỗ, sau đó, cả người cô bị Quý Đông Đình đẩy tới đầu giường…
Khi Quý Đông Đình tỉnh giấc, đã thấy chiếc gối bên cạnh trống trơn, anh liền tung chăn đi tới nhà vệ sinh. Khương Kỷ Hứa quần áo chỉnh tề đang đứng búi tóc trước gương quay lại nhìn anh: “Em phải đi làm đây.”
“Được, anh không quấy rầy em nữa,” Quý Đông Đình bẻ cổ áo giúp cô.
Khương Kỷ Hứa chợt nhớ ra một chuyện rất quan trọng: “Kingsley, em hy vọng có thể giữ kín mối quan hệ giữa chúng ta, được không anh?”
Quý Đông Đình nghĩ một lúc mới lên tiếng: “Em muốn kịch tính một chút ư?”
Khương Kỷ Hứa không biết phải giải thích ra sao, đành gật đầu cho qua.
“Em ấy à, chớ có lừa anh! Đừng tưởng anh không biết là em vốn không định cho mọi người biết chuyện chúng ta yêu nhau!”
Khương Kỷ Hứa có chút xấu hổ khi bị vạch trần. Nhưng cô còn chưa kịp lên tiếng thì anh đã dịu dàng xoa đầu cô: “Được rồi, anh đồng ý.”
Khương Kỷ Hứa kiễng chân hôn lên bờ môi mỏng của Quý Đông Đình rồi hớn hở đi làm.
Bộ phận vật tư của Bắc Hải Thịnh Đình nằm bên trái phòng tài vụ, đối diện với phòng của Tổng Giám đốc. Khương Kỷ Hứa gặp An Mỹ trong phòng uống nước của tầng mười chín. An Mỹ vẫn mặc bộ quần áo ngày hôm qua, vừa nhìn thấy cô liền