Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341753
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.
h: “Kingsley, trước đây anh đã từng rửa bát chưa?”
“Từng rửa rồi.”
“Lúc nào vậy?”
“Khi anh còn làm bác sĩ thực tập ở bệnh viện.”
Quý Đông Đình nhún vai: “Xin lỗi em! Hôm đó anh không cố ý mà.”
Khương Kỷ Hứa đã hẹn đi cùng Cao Xảo Nhi tới biệt thự của Hà Vân. Cao Xảo Nhi là một đóa hoa của Bắc Hải Thịnh Đình, hiện tại vẫn còn độc thân. Hôm nay, cô ấy trang điểm lộng lẫy chứ không giản dị như Khương Kỷ Hứa. Vừa lên xe, Cao Xảo Nhi đã bắt đầu than vãn: “Nghe nói hôm nay Hà Vân đãi chúng ta món thịt nướng. Ôi trời, lân đầu tiên mình bỏ ra tận hai nghìn không trăm lẻ tám tệ chi để ăn thịt nướng đấy! Quán đồ nướng Hàn Quốc cạnh miếu Thành Hoàng cũng chỉ có một trăm hai mươi tám tệ thôi.”
Nhà mới của Hà Vân nằm ở khu biệt thự Hoa Khê, tọa lạc bên sườn một quả núi của thành phố S. Đây là khu vực toàn các đại gia sinh sống. Khi Khương Kỷ Hứa và Cao Xảo Nhi tới nơi, mọi người gần như đã có mặt đông đủ. Hà Vân đang đưa mấy vị Giám đốc của Bắc Hải đi tham quan vườn cây. Hình như ở chỗ bể bơi ngoài trời có vấn đề gì đó, người làm cất tiếng gọi: “Bà Ngụy, bà có thể tới đây một lát được không?”
Hà Vân mỉm cười ngại ngùng: “Đám người này ngốc không để đâu cho hết! Tôi xin phép qua đó một lát!”
“Đợi đã!” Cao Xảo Nhi nhét một phóng bao đỏ chói vào tay Hà Vân: “Tuy không có cơ hội tham dự hôn lễ của chị tại Ấn Độ, nhưng vẫn phải tặng quà mừng. Chúc chị và Tổng Giám đốc trăm năm hạnh phúc! Chị lấy được chồng giàu rồi cũng đừng có quên chúng em nhé!”
Hà Vân cười lớn. Cao Xảo Nhi lại lấy ra một phong bao khác: “Còn đây là của Kỷ Hứa. Hai đứa em mừng như nhau, chị không được chê ít đâu đấy!”
Hà Vân nhìn Khương Kỷ Hứa, cười không khép miệng lại được: “Giám đốc Khương, sao cô lại khách khí vậy!”
Khương Kỷ Hứa mỉm cười: “Chúc chị tân hôn vui vẻ, hạnh phúc mỹ mãn!”
“Cảm ơn các cô nhiều!” Hà Vân vỗ vai Khương Kỷ Hứa: “Lát nữa nhớ ăn nhiều một chút! Ăn xong còn có vài tiết mục hay ho nữa cơ. Tối nay cứ ở lại đây, tôi đã bảo người giúp việc chuẩn bị phòng rồi.”
Khương Kỷ Hứa: “Cảm ơn đã tiếp đãi!”
Cao Xảo Nhi: “Bể bơi nhà chị rộng thật đấy! Ngưỡng mộ quá!”
“Ha ha…” Hà Vân quay người đi về phía hồ bơi.
Đợi chị ta khuất bóng, Cao Xảo Nhi lè lưỡi làm mặt quỷ: “Mình ngưỡng mộ quá đi!”
Khương Kỷ Hứa phì cười.
Lúc này, Quý Đông Đình đang ngồi trên ban công ở tầng hai uống cafe. Ngụy Bắc Hải ngồi đối diện anh. Người đàn ông này là một thương nhân nổi tiếng có đạo đức ở thành phố S, ông ta trẻ hơn so với tuổi năm mươi của mình, thế nên, chẳng ai thấy Hà Vân thiệt thòi khi về làm vợ hai của ông ta. Người giúp việc đã chuẩn bị bếp nướng xong xuôi, Hà Vân liền cất tiếng gọi: “Ông xã! Quý tiên sinh! Tổng Giám đốc Lục... Mọi người mau xuống đây ăn đồ nướng đi!”
Bỗng nhiên, một cô bé mặc váy trắng mặt sưng mày xỉa từ trong nhà bước ra. Hà Vân nở một nụ cười rạng rỡ: “Ngụy Tiêu, lại đây ăn đồ nướng đi!”
“Công chúa nhỏ của Tổng Giám đốc đó. Làm mẹ kế cũng đâu có dễ!” Cao Xảo Nhi thở dài.
Khương Kỷ Hứa ngồi ở bàn toàn các nữ Giám đốc. Ngụy Bắc Hải dẫn mấy vị sếp lớn ngồi vào bàn chính giữa. Ông chủ nhà cưng nựng cô con gái yêu: “Tiêu Tiêu à, dì Hà biết là con thích ăn đồ nướng nhất nên hôm nay đã đặc biệt làm cho con đấy. Vui lên nào!”
Cô bé xinh xắn không đáp lời, giận dỗi đi đến ngồi cạnh Khương Kỷ Hứa khiến Ngụy Bắc Hải có phần gượng gạo. Người cuối cùng chưa ổn định chỗ ngồi là Quý Đông Đình. Anh vừa mới bước tới đã có người nhiệt tình vẫy tay: “Quý tiên sinh ngồi ở đây này!”
Quý Đông Đình vô cùng thản nhiên chỉ về phía chiếc bàn của Khương Kỷ Hứa: “Cảm ơn! Nhưng tôi ngồi bên kia.”
“Ha ha...” Ngụy Bắc Hải cười lớn: “Chúng ta bên này đầy mùi đàn ông, còn bên đó toàn hương đàn bà, Quý tiên sinh quả nhiên là thông minh hơn người!”
Ngoại trừ Lục Tự, tất cả mọi người đều cười vang. Quý Đông Đình chẳng thèm bận tâm, anh đi đến bên Khương Kỷ Hứa lịch sự lên tiếng: “Tối cô thể ngồi ở đây không?”
“Đương nhiên là được!” Cao Xảo Nhi nhanh nhảu: “Hoan nghênh anh!”
“Tôi nướng thịt cũng không tồi, vô cùng hân hạnh được phục vụ cho các quý cô!” Quý Đông Đình rất tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế trống bên cạnh Khương Kỷ Hứa.
Cao Xảo Nhi hóm hỉnh: “Quý tiên sinh thậm chí còn ga-lăng hơn cả những gì chúng tôi thường bàn tán!”
Quý Đông Đình cười lớn: “Bình thường các cô hay bàn tán về tôi sao?”
Đúng lúc Khương Kỷ Hứa quay đầu sang liền bắt gặp ánh mắt của Quý Đông Đình. Cô nhanh chóng nhìn đi chỗ khác, Quý Đông Đình mím môi, bắt đầu nướng thịt khá chuyên nghiệp.
“Quý tiên sinh tuổi trẻ tài cao như vậy, chúng tôi không nói về anh thì biết nói về ai đây?” Một vị nữ Giám đốc chen vào.
“Quá khen rồi!”
Khương Kỷ Hứa không nói gì, chỉ lặng lẽ nướng khoai tây. Người đàn ông bên cạnh lại lên tiếng: “Nướng giúp tôi một xiên luôn đi, cảm ơn!”
“Chú thú vị thật đấy! Rõ ràng chú nói là tới đây để phục vụ mọi người, thế mà giờ lại bảo chị làm giúp.” Cô bé Ngụy Tiêu buông một câu khiến cả bàn cười ầm lên.
Ngụy Bắc Hải ngồi gần đó thấy vậy cũng cười lớn: “Quả nhiên là bên đó rộn ràn