XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341748

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1748 lượt.

g hơn!”
Quý Đông Đình sửa lại lời “tố cáo” của cô bé: “Chú và Giám đốc Khương đang giúp đỡ lẫn nhau đấy chứ!”
“Quý tiên sinh thật thiên vị Giám đốc Khương nhá! Đàn ông các anh ai cũng vậy, toàn chọn ngươi đẹp nhất để ra tay.” Cao Xảo Nhi than thở.
Quý Đông Đình chỉ cười không đáp. Có người ở bàn bên cạnh hỏi với sang: “Sao Quý tiên sinh không đưa bạn gái tới đây? Đừng nói là anh định “kim ốc tàng Kiều”(*) nhé!”
(*) Ý nói: Giấu giếm người đẹp không để cho ai thấy.
“Tôi không hề muốn “kim ốc tàng Kiều” gì hết, nhưng bạn gái tôi thật sự còn đẹp hơn cả Trần A Kiều(*) đó!”
(*) Trần A Kiều: nhân vật chính trong điển tích Kim ốc tàng Kiều.
“Ngưỡng mộ quá!” Cao Xảo Nhi cảm thán.
Cánh gà trên vỉ nướng đã chín, Quý Đông Đình bắt đầu phân chia thành quả cho những người cùng bàn. Khương Kỷ Hứa cũng giơ đĩa của mình ra, nhưng anh lại nói: “Của cô phải đợi một lát!”
Cô đành đặt đĩa xuống, tiếp tục nướng khoai. Mấy vị nữ Giám đốc vừa thưởng thức món cánh gà vừa tấm tắc khen Quý Đông Đình: “Quý tiên sinh đúng là một người đàn ông hoàn hảo!”
Khương Kỷ Hứa với tay lấy lon bia trước mặt, không ngờ Quý Đông Đình đã giúp cô bật nắp tự lúc nào. Anh luôn khiến cô cảm động từ những việc nhỏ nhặt nhất. Mọi người ăn uống vui vẻ, thậm chí còn cùng ăn chung một xiên thịt, không khí rất thoải mái.
“Xiên thịt bò do tôi nướng ngon quá cơ! Quý tiên sinh nếm thử một miếng đi!” Cao Xảo Nhi đưa xiên thịt tới trước mặt Quý Đông Đình, chỉ cách miệng anh khoảng năm phân.
Khương Kỷ Hứa thật không muốn phải xem cảnh tiếp theo. Nhưng ngoài dự đoán của cô, một giọng nói êm tai bất chợt vang lên: “Xin lỗi, bạn gái tôi mà nhìn thấy sẽ ghen đấy!” Quý Đông Đình ngả lưng về phía sau, nở nụ cười lịch sự: “Hay là để Giám đốc Khương nếm thử đi!”
Cao Xảo Nhi lập tức lấp liếm sự xấu hổ: “Quý tiên sinh chẳng nể mặt tôi gì cả! Anh không đưa bạn gái tới cơ mà!”
Quý Đông Đình chỉ cười, không giải thích bất kỳ điều gì. Một vị nữ Giám đốc không giấu nổi sự tò mò: “Quý tiên sinh, chúng tôi rất muốn gặp bạn gái của anh đó! Không biết phải là một cô gái như thế nào mới có thể chinh phục được trái tim anh?”
Anh liếc nhìn Khương Kỷ Hứa đang cúi đầu, lặng lẽ đặt một xiên khoai vào bát của mình rồi, nghiêm túc trả lời: “Tôi nghĩ, trong chuyện tình cảm, quan trọng là duyên số. Vả lại, tôi không hề bị chinh phục, là cô ấy bị tôi chinh phục mới đúng.”
“Ha ha... Quý tiên sinh thật hài hước!” Cao Xảo Nhi cười nói: “Quý tiên sinh chắc đã từng chinh phục không ít cô gái rồi nhỉ?”
“Cái này tôi không nói được.”
Khương Kỷ Hứa không thể chịu đựng thêm nữa, cô đứng dậy, ra ngoài đi dạo. Cô thật sự không mong bạn trai mình là một người xuất chúng, đi đến đâu cũng được phụ nữ vây quanh như thế này. Đi đến bên hồ, cô ngồi xuống ghế, rắc bánh mì cho cá ăn. Cô đang miên man suy nghĩ, một giọng nói bỗng vang lên ngoài ý muốn: “Hi!”
Khương Kỷ Hứa quay đầu lại: “Chào Tổng Giám đốc Lục!”
Lục Tự đưa cho cô một xiên cà nướng rồi ngồi xuống chỗ trống bên cạnh: “Anh ta không đồng ý công khai ư?”
“Dạ?” Khương Kỷ Hứa phải mất một lúc mới hiểu ra Lục Tự đang ám chỉ chuyện tình cảm giữa cô và Quý Đông Đình. Cô lắc đầu: “Không phải vậy đâu! Tôi cứ cảm thấy công khai quan hệ rồi sẽ rất kỳ cục.”
Lục Tự thốt ra một câu: “Trên đời này có nhiều người thích khoác lác, nhưng cũng có những người chỉ mong được giấu kín bản thân mình.”
Khương Kỷ Hứa cúi đầu ăn một miếng cà. Cô chợt nhớ ra, tại bữa tiệc đồ nướng của nhân viên Bắc Hải Thính Đình lần trước, cô chỉ ăn cà nướng, trong lòng cô mơ hồ dâng lên một áp lực rất lớn. Lục Tự chuyển chủ đề, bắt đầu kể cho Khương Kỷ Hứa nghe về thời niên thiếu nghịch ngợm của mình.
Khương Kỷ Hứa nhún vai: “Tuổi thơ của tôi thì nhạt nhẽo lắm! Hồi nhỏ tôi rất ngố, đến lúc lơn hơn một chút lại dành hết thời gian cho việc học.”
“Chắc là ngày nào cũng bị ép luyện đàn và làm bài tập đúng không?”
Giọng Khương Kỷ Hứa có chút tiếc nuối: “Xem ra, cuộc đời tôi thật sự rất tẻ nhạt!”
Lục Tự còn chưa kịp nói đó là thời niên thiếu mà anh từng ao ước thì đã bị cắt ngang: “Đang nói chuyện gì vậy?” Quý Đông Đình đi tới bên cạnh Khương Kỷ Hứa.
“Trò chuyện linh tình thôi.” Lục Tự thản nhiên đáp.
Thấy Khương Kỷ Hứa không thèm nhìn mình, anh lại bổ sung thêm một câu: “Hiếm khi có dịp cùng ra ngoài dạo chơi, không nhất thiết phải bàn chuyện công việc đâu!”
“Không phải!” Lục Tự khẽ cười: “Chúng tôi đang nói về những chuyện thú vị hồi nhỏ.”
“Ồ, vậy sao? Tiếc là lúc nào tôi cũng là một người lớn, nên chẳng có chuyện gì thú vị cả, nếu không cũng có thể kể cho hai người nghe.”
“Quý tiên sinh đúng là già dặn hơn người!”
“Quá khen rồi! Chỉ là khôn sớm mà thôi.” Quý Đông Đình không hề tỏ ra khiêm nhường trước mặt tình địch.
Lục Tự thật sự không thích Quý Đông Đình nhưng vẫn rất ngưỡng mộ người đàn ông thẳng thắn và tài giỏi này.






Bên trong bỗng trở nên ồn ào, Khương Kỷ Hứa quay đầu nhìn, phát hiện ra sự xuất hiện một chàng trai tuấn tú,