Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341746

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1746 lượt.

ngày hôm nay cũng không tồi. Những người biết chuyện đều có cấp bậc từ Giám đốc trở lên, họ sẽ không buôn chuyện linh tinh đâu.”
Tuy lời Quý Đông Đình nói rất có lý, nhưng Khương Kỷ Hứa vẫn lặng thinh. Vừa về đến nhà, cô lập tức leo lên giường đi ngủ. Cứ gặp chuyện không vừa ý là cô lại rụt đầu rụt cổ trốn tránh như vậy ư?
Buổi tối, Khương Kỷ Hứa vừa tỉnh giấc liền ngửi thấy mùi bò bít tết thơm nức mũi. Thấy Quý Đông Đình đang đeo tạp dề bận rộn nấu nướng, cho dù nỗi tức giận trong lòng cô đã vơi đi một nửa, nhưng vẫn cố tỏ ra hờ hững với anh.
Quý Đông Đình ngẫm nghĩ, xét về mặt tâm lý hay nhìn từ góc độ y học, một cuộc ái ân chắc chắn có thể giúp các cặp đôi xua tan mây mù trong những cuộc chiến tranh, hơn nữa, anh cũng rất thích dùng phương pháp này để làm lành với cô. Quý Đông Đình ôm Khương Kỷ Hứa, bắt đầu không ngừng “đóng dấu”. Cô chống tay lên ngực anh, giọng nói có chút ấm ức: “Kingsley, việc làm của anh hôm nay khiến em rất không thoải mái. Em cảm thấy anh không hề quan tâm tới cảm nhận của em.”
“Xin lỗi em!” Quý Đông Đình chống tay bên người Khương Kỷ Hứa, cô dường như đang muốn đẩy anh ra. Anh nhìn người con gái xinh đẹp có trái tim thỏ đế phía dưới: “Vậy cảm nhận của anh thì sao? Em đã bao giờ nghĩ tới chưa?” Dứt lời, Quý Đông Đình tóm lấy eo cô, bắt đầu vận động ác liệt. Cho tới khi Khương Kỷ Hứa hét lên một tiếng, sắp không thở nổi nữa, anh dịu dàng thì thầm bên tai cô: “Hứa Hứa, hai người yêu nhau có nghĩa là hai trái tim mãi mãi ở gần nhau, là hai cơ thể nguyện ý cùng nhau giao hòa. Em hãy cứ thoải mái hét to lên, không việc gì phải xấu hổ cả! Ái ân là chuyện bình thường giữa hai người đang yêu, đúng không nào?”
Quý Đông Đình càng ra sức hơn nữa. Khương Kỷ Hứa choáng váng, không thốt nên lời. Anh cắn nhẹ lên môi cô dịu dàng nói: “Tình yêu anh dành cho em nhất định sẽ thật cháy bỏng, là độc nhất vô nhị, em không muốn cũng phải nhận!”
Khương Kỷ Hứa vô cùng cảm động trước tình yêu mà Quý Đông Đình dành cho cô, cô chỉ biết ôm chặt lấy anh. Một đêm chăn gối mặn nồng quả thật có thể vỗ về tâm trạng u ám của người phụ nữ. Nhưng chính Khương Kỷ Hứa cũng không biết bản thân mình đang lo sợ điều gì. Quý Đông Đình càng đối tốt với cô bao nhiêu thì cô càng cảm thấy tự ti bấy nhiêu. Trong đầu cô vẫn luôn tồn tại một ý niệm: tình cảm giữa cô và anh sẽ không thể bền lâu được đâu.






Cá biển chim trời
Có một chú chim mang trên mình bộ lông trắng muốt cao quý cùng một cái mào đỏ tươi như máu. Tính cách nó vừa mạnh mẽ vừa kiêu ngạo. Nếu không phải một cành cây sạch sẽ, vững chãi, nó sẽ không đậu. Nếu không phải một khe suối trong vắt, mát lành, nó sẽ không uống. Nó ngạo mạn, độc lập, xa rời thế tục và khinh thường những chú chim khác. Nó vẫn luôn hiếm tìm một lý do để tồn tại trên thế giới này. Có một ngày, nó bay ngang qua đại dương bao la. Dưới làn nước xanh thẳm, nó nhìn thấy một chú cá rất đáng yêu… Nó cứ bay quanh quẩn trên bầu trời, chỉ vì muốn được ngắm nhìn chú cá ấy nhiều thêm một chút.
Ngày hôm sau, Khương Kỷ Hứa ngồi xe của Quý Đông Đình tới chỗ làm. Lúc cô chuẩn bị xuống xe, anh kéo tay cô lại: “Nếu có ai dám xì xào bàn tán, em cứ gọi điện cho anh! Em đã có người yêu làm chỗ dựa rồi, biết chưa hả?”
“Biết rồi, thưa sếp!” Khương Kỷ Hứa hôn lên má Quý Đông Đình, ánh mắt ngập tràn ý cười. Cô không quên chào người đang lái xe phía trước: “Tạm biệt Dean!”
“Tạm biệt bà chủ!” Dean quay lại vẫy tay với cô.
Cô thành thật trả lời: “Làm vậy mất lòng sếp quá!”
“Ha ha...” Lục Tự bật cười: “Nguyên nhân chủ yếu khiến Thịnh Đình trước nay chỉ dùng khăn bông của công ty này chính là vì Giám đốc bộ phận vật tư tiền nhiệm đã cấu kết ăn chia phần trăm với bên đó. Bây giờ, Thịnh Đình thay Giám đốc bộ phận vật tư mới, đương nhiên có thể từ chối sản phẩm của họ.”
Khương Kỷ Hứa hiểu ý câu nói vừa rồi của Lục Tự. Cô chớp mắt: “Giám đốc Lục thật cao tay, toàn để tôi làm người xấu thôi!”
Lục Tự vừa cười vừa ngả lưng vào ghế: “Lo gì chứ? Sợ bị đuổi việc à?”
Khương Kỷ Hứa không nói gì. Lục Tự tiếp tục nhìn cô: “Cô phải biết, ở Thịnh Đình, thậm chí là cả ở Công thương nghiệp Bắc Hải, chỉ mình tôi mới có quyền quyết định việc cô ra đi hay ở lại.”
“Đương nhiên là tôi biết. Cho dù xảy ra chuyện gì cũng có Tổng Giám đốc Lục gánh đỡ cho tôi, thế nên, tôi chẳng việc gì phải lo lắng cả!’’
“Mồm mép thật đấy!” Lục Tự đặt hai tay lên mặt bàn, thong thả lên tiếng: “Tôi muốn nói với cô, trong công việc, nếu chỉ chăm chăm lấy lòng sếp lớn cũng chẳng ích gì, quan trọng nhất là cô phải tạo cho mình một mạng lưới quan hệ. Cô đã tìm được nhà cung ứng tốt thì tại sao không tạo dựng mối quan hệ với họ? Sau này, dù cô có rời khỏi Thịnh Đình thì các mối quan hệ ấy vẫn sẽ là của cô.’’
Khương Kỷ Hứa không ngờ Lục Tự lại nói với cô những lời này. Không lẽ anh đang gợi ý cô chuyển việc sao? Cô một lần nữa bày bản hợp đồng ra trước mặt Lục Tự: “Vậy thì... Tổng Giám đốc Lục, xin hãy ký đi!”
Lục Tự cười lớn, nhanh chóng hạ bú


XtGem Forum catalog