Chiến Thư Của Nàng Tình Nhân Nhỏ
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341905
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1905 lượt.
ữ. Hơn nữa, với người mình yêu, cô ấy luôn chung thủy lại chăm sóc tận tình…”
Nụ cười trên gương mặt Thẩm Hoành nhạt dần: "Quý tiên sinh nói hộ lòng tôi rồi."
"Ồ, nhưng bây giờ tôi lại chẳng biết mình thích gì ở ngưòi con gái ấy." Giọng Quý Đông Đình chứa chan tình cảm: "Có thể cậu Thẩm không hiểu, trước tiên phải yêu con người của cô ấy rồi mới yêu tới những ưu điểm.”
"Quả nhiên là tôi không sâu sắc được như Quý tiên sinh!" Thẩm Hoành nhún vai: "Nhưng bất luận thế nào, những cô gái xinh đẹp luôn đặc biệt trong mắt đàn ông."
"Ha ha... Điều này tôi đồng ý với anh. Cô gái ấy ngay đến sở thích cũng rất đặc biệt. Trên người tôi có bao nhiêu chỗ đẹp mà cô ấy lại nói là thích nhất nốt ruồi bên tai tôi. Ha ha, thật khiến người ta khó xử!"
"Ha ha..." Thẩm Hoành bật cười: "Thì ra là bao nhiêu năm qua sở thích của Tiểu Hứa vẫn không hề thay đổi."
Vẫn còn cố giãy chết nữa à? Quý Đông Đình nhấp một ngụm trà, không phát biểu ý kiến.
Thẩm Hoành im lặng vài giây, lại tiếp tục: "Nếu Tiểu Hứa đã quyết định ở bên Quý tiên sinh, tôi cũng không muốn gây nên những hiểu lầm không đáng có. Tôi và cô ấy yêu nhau từ thời cấp ba, sau đó, vì một số lý do gia đình mà buộc phải chia tay. Cách đây không lâu, chúng tôi đã quyết định trở lại làm bạn bè bình thường."
Quý Đông Đình rất không hài lòng với cái kiểu "bạn bè" của Thẩm Hoành. Anh bắt đầu công kích: "Cũng đúng! Khương Kỷ Hứa cái gì cũng tốt, chỉ có điều không biết từ chối người khác. Dù cô ấy có không thích vẫn cố nhẫn nhịn một số người để cho họ tác oai tác quái.”
“Vậy ư? Tiểu Hứa trong mắt tôi không phải là người như vậy. Tuy nhìn bề ngoài, cô ấy có vẻ mềm mỏng, yếu đuối, nhưng thực chất lại kiên cường hơn bất kỳ ai, hơn nữa, cô ấy luôn niệm tình cũ.”
"Cậu Thẩm tự tin quả nhỉ!"
“Mối tình đầu cho dù không sâu đậm nhất nhưng lại chân thành nhất, không phải vậy sao?"
“Cậu Thẩm đúng là một người thú vị, còn có thể coi trò trẻ con là mối tình đầu nữa!”
Thẩm Hoành phì cười, Quý Đông Đình cũng tươi cười. Một lúc lâu sau, Quỷ Đông Đình thở dài bất lực: "Ñếu chỉ nắm tay đã được coi là mối tình đầu, thì mối tình đầu của Hứa Hứa cũng chẳng phải cậu Thẩm đâu, chưa biết chừng là bạn nam khi còn học mẫu giáo ấy chứ!"
"Quý tiên sinh, anh cũng là một người vô cùng thú vị! Tôi chỉ thấy phụ nữ hay tự lừa mình dối người, không ngờ Quý tiên sinh cũng thế."
“Hả, vậy sao?” Quý Đông Đình nhún vai: "Tiếc là tôi không nghĩ vậy. Nếu cậu cảm thấy tôi quá tự tin, đó là vì tôi có đủ sức mạnh. Mà sức mạnh ấy bắt nguồn từ tình cảm giữa tôi và Hứa Hứa. Còn về việc tình cảm của chúng tôi tốt đẹp đến đâu, tôi nghĩ mình không cần phải kể cho cậu nghe. Tôi không cần biết hai người trước đây có quan hệ gì, nhưng hiện tại, tôi có thể khẳng định với cậu rằng, từ giờ trở đi, cô ấy và cậu sẽ không còn bất kỳ mối quan hệ nào nữa!"
"Quý tiên sinh đúng là một người thẳng thắn!" Thẩm Hoành nhìn ra ngoài cửa sổ: "Có hứng thú nghe chuyện cũ giữa tôi và Tiểu Hứa không?"
Quý Đông Đình tỏ vẻ khinh thường. Thẩm Hoành chậm rãi lên tiếng, tuy cùng là một đoạn tình cảm, nhưng cảm nhận của đàn ông và phụ nữ thật sự không giống nhau. Giọng Thẩm Hoành đầy tiếc nuối: "... Hôm đó, Kỷ Hứa hẹn gặp tôi ở công viên. Tôi biết cô ấy đã đợi mình suốt một đêm, nhưng tôi vẫn không đến. Việc này khiến tôi day dứt mãi không thôi."
Quý Đông Đình uể oải tựa lưng vào ghế. Người đàn ông ngồi đối diện lại tiếp tục: "Tôi đang nghiêm túc suy nghĩ, liệu mình có thể bù đắp sự việc năm ấy hay không?"
"Cậu Thẩm, thứ lỗi cho tôi nói thẳng, trên đời này không có thuốc hối hận!"
"Người Trung Quốc có câu "gương vỡ lại lành", chắc Quý tiên sinh đã từng nghe qua rồi chứ?"
"Xin lỗi, tôi chưa nghe thấy bao giờ!" Quý Đông Đình không cho Thẩm Hoành cơ hội chen ngang: "Có nhiều nhà đầu tư ban đầu không dám manh dạn rót vốn, đến bây giờ chỉ biết tiếc nuối nhìn biểu đồ đang lên vù vù thì có ích gì nhỉ? Tôi đã làm kinh doanh nhiều năm nay, kiểu nhà đầu tư thất bại như cậu cũng gặp quá nhiều rồi. Hiện tại, cậu nói muốn bù đắp cho Hứa Hứa, tại sao không nghĩ lại xem, lúc trước mình đã đối xử với cô ấy như thế nào? Cậu đã vứt bỏ cô ấy không chút tiếc thương còn gì!”
Thẩm Hoành lạnh lùng nhìn Quý Đông Đình. Lời nói của Quý Đông Đình vô cùng sắc bén: “Cũng giống như cổ phiếu có thể khiến nhà đầu tư khuynh gia bại sản, nhưng có đôi khi lại giúp người ta lên như diều gặp gió. Điều quan trọng là ai nắm giữ được thời cơ thôi. Đạo lý đơn giản này chắc là cậu Thẩm cũng hiểu chứ?”
Giọng nói của Thẩm Hoành trầm hẳn: “Anh cho rằng tôi coi Hứa Hứa là cổ phiếu ư?”
Quý Đông Đình không nói gì. Thẩm Hoành chuyển ngay sang chủ đề khác: “Tôi lấy làm lạ khi Tiểu Hứa nói rằng cô ấy thích nhất là nốt ruồi trên tai anh. Năm mười tám tuổi, cô ấy cũng từng nói với tôi đúng câu đó.”
“Nói nhăng nói cuội!” Quý Đông Đình đã tức giận đến cực điểm rồi. Anh lập tức đứng bật dậy, định bỏ đi.
Thẩm Hoành cũng đứng lên theo: “Quý tiên sinh không cảm thấy hai chúng ta trông khá giống nhau sao?”
“Ha ha...” Quý Đông Đình cười phá l